MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXiềng xích nghệ thuật (H nặng)Chương 4: VẾT MÀU TRÊN CÁNH SƠN CA

Xiềng xích nghệ thuật (H nặng)

Chương 4: VẾT MÀU TRÊN CÁNH SƠN CA

1,539 từ · ~8 phút đọc

Trần nhà của căn biệt thự vào buổi sáng sớm trông giống như một bức tranh sơn dầu cũ kỹ bị bỏ quên trong kho lạnh. Những đường phào chỉ uốn lượn theo phong cách Baroque phủ một lớp bụi mờ của thời gian, lấp lánh dưới những tia nắng vàng nhạt đang cố sức len lỏi qua lớp rèm nhung dày đặc. Lăng Diệc Thần nằm bất động giữa lớp chăn gối mềm mại, cảm giác như mình là một mẫu vật được bảo quản trong một lồng kính xa hoa. Mỗi lần cậu cố gắng cử động, các khớp xương lại phát ra những tiếng kêu biểu đạt cho sự rệu rã sau một đêm dài bị dày vò cả về thể xác lẫn tinh thần.

Căn phòng hôm nay có một mùi hương mới, nó không còn là mùi gỗ đàn hương hay mùi thuốc lá gắt nồng nữa, mà là mùi của những đóa hoa bách hợp trắng muốt đang nở rộ trong chiếc bình gốm đặt ở góc phòng. Tuy nhiên, sự thanh khiết của loài hoa ấy lại chẳng thể xoa dịu đi sự ngột ngạt đang bóp nghẹt lấy lồng ngực Diệc Thần. Cậu đưa bàn tay hơi run rẩy lên, nhìn ngắm những vết hằn đỏ trên cổ tay mình dưới ánh sáng ban ngày. Chúng không còn đau nhức dữ dội như đêm qua, nhưng lại mang đến một cảm giác ngứa ngáy khó chịu, một loại dấu ấn mà Hoắc Tần Vũ đã dùng quyền lực để đóng dấu lên người cậu.

Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân quen thuộc lại vang lên. Diệc Thần vô thức kéo chăn che kín đến tận cằm, một phản xạ tự nhiên của loài vật nhỏ khi thấy kẻ săn mồi đang đến gần. Cánh cửa mở ra, Hoắc Tần Vũ bước vào với một khay thức ăn nhẹ và một lọ thuốc nhỏ màu nâu sẫm. Gương mặt hắn hôm nay có vẻ thư thái, đôi mắt đen sâu thẳm không còn vẻ lạnh lùng sắc sảo mà thay vào đó là một sự dịu dàng khiến người ta phải rùng mình. Hắn đặt khay thức ăn lên bàn rồi ngồi xuống cạnh giường, bàn tay thon dài lướt qua gò má của Diệc Thần, cử động chậm rãi như đang thưởng thức một món đồ sứ quý giá.

“Em nhìn xem, tuyết đã ngừng rơi rồi,” Tần Vũ dịu dàng nói, giọng hắn trầm thấp và có sức hút kỳ lạ. “Tôi đã chuẩn bị một phòng vẽ mới cho em ở tầng áp mái, nơi đó ánh sáng mặt trời sẽ thuộc về riêng em. Em có muốn lên đó xem không?”

Diệc Thần không trả lời, cậu chỉ nhìn chằm chằm vào lọ thuốc màu nâu trên khay. Hắn nhận ra sự chú ý của cậu, khẽ nhếch môi cười rồi lấy ra một viên thuốc nhỏ, thong thả đưa lên môi cậu. “Uống đi, nó sẽ giúp cơ thể em hồi phục nhanh hơn. Tôi không muốn nhìn thấy em xanh xao như thế này.”

Diệc Thần hiểu rằng mình không có quyền lựa chọn. Cậu hé môi nhận lấy viên thuốc, cảm giác vị ngọt giả tạo tan ra trên đầu lưỡi. Ngay sau khi cậu nuốt xuống, Tần Vũ liền nâng cằm cậu lên, trao cho cậu một nụ hôn dài mang tính chiếm hữu. Nụ hôn ấy không có sự thô bạo nhưng lại chứa đựng một áp lực vô hình, khiến cậu cảm thấy như mình đang bị rút cạn không khí. Hắn bế cậu lên, bao bọc cậu trong chiếc áo choàng lông dày cộm rồi rảo bước đi về phía tầng áp mái. Mỗi bước chân của hắn trên cầu thang gỗ đều tạo nên những âm thanh khô khốc, vang vọng trong không gian vắng lặng của căn biệt thự rộng lớn.

Phòng vẽ ở tầng áp mái thực sự là một thiên đường nghệ thuật thu nhỏ. Những khung cửa sổ tròn bằng kính màu bao quanh, cho phép ánh sáng vàng ươm đổ xuống những giá vẽ và những hộp màu đắt tiền nhất. Tuy nhiên, giữa căn phòng tuyệt đẹp ấy, thứ khiến Diệc Thần chú ý nhất lại là chiếc ghế gỗ cao được lót nệm nhung đỏ ở chính giữa, nơi có những sợi dây xích bằng bạc nhỏ xíu rủ xuống. Tần Vũ đặt cậu ngồi lên ghế, hắn bắt đầu mở những lọ màu và xếp chúng ngay ngắn trước mặt cậu.

“Hôm nay em hãy vẽ lại bầu trời ngoài kia,” Tần Vũ đứng sau lưng cậu, hai tay đặt lên vai cậu để giữ cho cậu không ngả nghiêng. “Vẽ cho tôi thấy sự tự do mà em hằng khao khát, nhưng hãy vẽ nó trong khung hình mà tôi đã chọn.”

Diệc Thần cầm cây cọ vẽ lên, nhưng dưới tác động của thuốc, đôi tay cậu dường như không còn nghe theo lời điều khiển của bộ não. Những nét vẽ của cậu không còn điềm tĩnh và chính xác như trước, thay vào đó là những mảng màu hỗn loạn, nóng bỏng. Cậu bắt đầu thấy nóng trong người, một luồng nhiệt từ bụng dưới lan tỏa khắp cơ thể, khiến hơi thở của cậu trở nên dồn dập và gương mặt ửng hồng một cách kỳ lạ. Những ngón tay của Tần Vũ bắt đầu luồn vào tóc cậu, khẽ mơn trớn vùng da nhạy cảm sau gáy, mỗi cái chạm đều khiến cậu giật mình run rẩy.

Trong cơn mơ màng, Diệc Thần thấy những đám mây trên bầu trời qua khung cửa kính bỗng nhiên biến thành những hình thù kỳ dị. Cậu thấy mình như đang chìm sâu dưới mặt nước, và Hoắc Tần Vũ là người duy nhất nắm giữ sợi dây cứu mạng của cậu. Sự lệ thuộc này không chỉ là về mặt thể xác mà nó đang dần xâm chiếm cả tâm hồn cậu. Cậu bắt đầu cảm thấy sợ hãi sự cô đơn khi không có hắn ở bên, đồng thời lại căm ghét sự hiện diện của hắn đến tột cùng. Một sự mâu thuẫn đau đớn khiến cậu bật khóc ngay trên giá vẽ.

Tần Vũ không dừng lại, hắn xoay ghế của cậu lại để cậu đối diện với mình. Hắn dùng khăn giấy lau đi những vệt màu dính trên tay cậu, cử động tỉ mỉ và kiên nhẫn như thể hắn đang chăm sóc một đứa trẻ. Hắn hôn lên những giọt nước mắt của cậu, thì thầm những lời hứa hẹn về một tương lai chỉ có hai người. Hắn nói về một đứa trẻ sẽ mang những nét đẹp của cả hai, một sinh linh sẽ vĩnh viễn trói buộc cậu lại với hắn trong căn biệt thự này. Những lời nói ấy như những mũi kim châm vào tim Diệc Thần, khiến cậu bàng hoàng nhận ra âm mưu sâu xa của người đàn ông này.

Buổi chiều dần trôi qua trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Diệc Thần mệt mỏi tựa đầu vào vai Tần Vũ, để mặc cho hắn bế mình đi dạo quanh khu vườn mùa đông phía sau biệt thự. Những cây thông bị tuyết phủ trắng xóa trông giống như những bóng ma khổng lồ đang canh giữ cho giấc ngủ của cậu. Cậu cảm thấy mình đã mất đi sức mạnh để phản kháng, mỗi hơi thở bây giờ đều mang đậm dấu ấn của kẻ giam cầm. Tần Vũ dừng lại trước một đài phun nước đã đóng băng, hắn lấy ra một chiếc khăn quàng cổ đỏ rực, quấn quanh cổ cho cậu một cách cẩn thận.

“Em có thích nơi này không?” Hắn hỏi, ánh mắt hắn chiếu xuống gương mặt xanh xao của cậu.

Diệc Thần khẽ gật đầu, một hành động máy móc vì cậu biết đó là câu trả lời duy nhất mà hắn muốn nghe. Một nụ cười hài lòng xuất hiện trên môi Tần Vũ. Hắn bế cậu trở về phòng, nơi ngọn lửa trong lò sưởi đã được đốt lên bập bùng, tỏa ra hơi ấm dễ chịu. Hắn đặt cậu xuống giường, đắp chăn cho cậu rồi lặng lẽ đứng ở cửa sổ nhìn ra màn đêm đang dần buông xuống. Bóng lưng của hắn cao lớn và đơn độc, che khuất một phần ánh sáng trăng mờ nhạt.

Đêm đó, Diệc Thần nằm trong vòng tay của Tần Vũ, cảm nhận nhịp tim của hắn đập đều đặn sau lớp áo sơ mi mỏng. Cậu biết rằng cuộc sống của mình từ nay về sau sẽ chỉ còn quanh quẩn trong những bức tường này, dưới sự điều khiển của người đàn ông này. Sự chiếm hữu của hắn giống như một bức tranh nghệ thuật tàn khốc, nơi cậu là nhân vật chính bị đóng đinh vào khung gỗ, đẹp đẽ nhưng đau đớn, thanh cao nhưng đầy nhục dục. Thời gian trôi qua, tuyết lại bắt đầu rơi, che phủ đi những lối mòn cuối cùng dẫn ra thế giới bên ngoài, để lại một khoảng không gian biệt lập, nơi tình yêu và sự điên cuồng đang cùng nhau nhảy múa trong bóng tối.