Khi những tia sáng đầu tiên của ngày mới xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao quanh biệt thự, không gian trong căn phòng ngủ của Lăng Diệc Thần vẫn chìm trong một sự tĩnh mịch đầy ám ảnh. Những bức tường đá lạnh lẽo dường như đang thu hẹp lại, vây hãm cậu trong một sự xa hoa tột cùng nhưng cũng đầy cô độc. Sáng nay, Diệc Thần không thức dậy vì tiếng đồng hồ hay ánh mặt trời, mà bởi một cảm giác nôn nao, cồn cào chưa từng có nơi dạ dày. Cậu run rẩy ngồi dậy, bàn tay mảnh khảnh nắm chặt lấy cạnh giường bằng gỗ sồi, cố gắng hít thở thật sâu để xua đi sự khó chịu đang dâng lên tận cổ họng.
Cửa phòng khẽ mở, Hoắc Tần Vũ bước vào với bước chân vững chãi nhưng nhẹ nhàng lạ thường. Hắn không còn mặc những bộ vest tối màu gò bó, mà thay vào đó là một chiếc áo len cao cổ màu xám nhạt, khiến vẻ ngoài của hắn có chút dịu đi, nhưng đôi mắt thì vẫn mang đậm vẻ kiểm soát tuyệt đối. Thấy Diệc Thần xanh xao, hắn nhanh chóng tiến lại gần, đặt lòng bàn tay nóng hổi lên trán cậu.
“Em trông không ổn chút nào, Diệc Thần,” Tần Vũ thì thầm, giọng nói mang theo một sự quan tâm vừa chân thật lại vừa đáng sợ. “Cảm giác thế nào? Nói tôi nghe.”
Diệc Thần mím môi, đôi mắt cậu mông lung nhìn ra ngoài ban công, nơi tuyết vẫn còn đọng lại trên những cành cây khô khốc. “Tôi chỉ thấy hơi mệt... có lẽ do căn phòng này quá kín.”
Tần Vũ không đáp, hắn chỉ nhìn cậu với một nụ cười ẩn ý, rồi xoay người lấy một chén súp tổ yến nóng hổi từ khay bạc đưa đến tận môi cậu. Hắn kiên nhẫn bón từng muỗng cho cậu, cử động chậm rãi và tỉ mỉ như một nghệ nhân đang chăm sóc một tác phẩm nghệ thuật vô giá. Tuy nhiên, khi muỗng súp thứ ba vừa chạm vào đầu lưỡi, Diệc Thần đột ngột đẩy tay hắn ra, cậu lao về phía phòng tắm, tiếng nôn khan vang vọng trong không gian tĩnh lặng khiến trái tim cậu thắt lại.
Tần Vũ đứng sau lưng cậu, bàn tay to lớn vỗ nhẹ lên lưng cậu một cách nhịp nhàng. Hắn không hề tỏ ra ghê tởm hay khó chịu, ngược lại, trong ánh mắt hắn bừng lên một tia sáng của sự hưng phấn và thỏa mãn tột độ. Hắn dìu cậu trở lại giường, lau đi những giọt mồ hôi trên trán cậu bằng một chiếc khăn lụa mềm mại.
“Đừng sợ,” hắn khẽ hôn lên thái dương cậu. “Đó là một dấu hiệu tốt. Cơ thể em đang bắt đầu thích nghi với một sự tồn tại mới. Một sinh mệnh mới đang dần hình thành từ những đêm chúng ta hòa quyện vào nhau.”
Lời nói của Tần Vũ như một tia sét đánh ngang tai Diệc Thần. Cậu bàng hoàng nhìn xuống vùng bụng phẳng lì của mình, đôi bàn tay không tự chủ được mà run lên bần bật. Cậu hiểu rất rõ ý nghĩa của những viên thuốc màu xanh ngọc và những loại trà hoa hồng mà hắn ép cậu dùng hằng ngày. Đó không phải là thuốc bổ thông thường, mà là một loại xúc tác mạnh mẽ để biến đổi cơ thể một người nam giới, chuẩn bị cho một quá trình sinh nở phi tự nhiên.
“Anh... anh thực sự đã làm vậy sao?” Diệc Thần thốt lên, giọng nói nghẹn lại vì uất ức. “Anh muốn dùng một đứa trẻ để trói buộc tôi mãi mãi?”
Tần Vũ nâng cằm cậu lên, buộc cậu phải đối diện với sự chiếm hữu điên cuồng trong mắt mình. “Không phải là trói buộc, mà là tạo nên một sự liên kết vĩnh cửu. Em là nghệ sĩ, em hiểu rõ hơn ai hết rằng một tác phẩm hoàn hảo nhất chính là sự kết tinh của tình yêu và sự đau đớn. Đứa trẻ này sẽ mang dòng máu của tôi và tài năng của em. Nó sẽ là lý do để em không bao giờ còn muốn rời bỏ nơi này nữa.”
Hắn đưa cậu đến phòng vẽ để thay đổi không khí, nhưng hôm nay Diệc Thần không còn tâm trí nào để cầm cọ. Cậu ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế bành, nhìn những lọ màu sắc sặc sỡ mà cảm thấy chúng thật vô hồn. Tần Vũ đứng bên cạnh giá vẽ, hắn cầm lấy một cây cọ nhỏ, nhúng vào màu sơn dầu màu đỏ sậm rồi vẽ một đường tròn mềm mại lên mặt toan trắng.
“Nếu em không muốn vẽ, tôi sẽ vẽ cho em xem,” hắn vừa nói vừa đưa cây cọ lướt đi những đường nét điêu luyện. “Hãy nhìn xem, đây là thế giới mà tôi muốn dành cho em. Một thế giới không có tạp niệm, chỉ có sự tĩnh lặng và vẻ đẹp tuyệt đối.”
Tuy nhiên, buổi sáng yên bình ấy đã bị phá vỡ bởi một tiếng động lạ từ phía cổng chính của biệt thự. Tiếng chuông cửa vang lên dồn dập, phá tan bầu không khí đặc quánh. Gương mặt Tần Vũ ngay lập tức đanh lại, sự dịu dàng biến mất, thay vào đó là một vẻ lạnh lùng sắc lẹm. Hắn bật màn hình giám sát lên, thấy một người đàn ông lạ mặt đang tranh cãi với đội ngũ bảo vệ phía ngoài. Đó là một thám tử tư, kẻ mà gia đình Diệc Thần đã bí mật thuê để tìm kiếm tung tích của cậu sau nhiều tháng mất liên lạc.
Diệc Thần nhìn thấy hình ảnh đó trên màn hình, lòng cậu bỗng dâng lên một tia hy vọng mong manh. Cậu định chạy về phía cửa sổ, nhưng Tần Vũ đã nhanh hơn. Hắn tóm lấy eo cậu, ép sát cậu vào ngực mình, lực đạo lớn đến mức khiến cậu cảm thấy khó thở.
“Em nghĩ có kẻ có thể đưa em đi khỏi đây sao?” Hắn gằn giọng, hơi thở nóng hổi phả vào tai cậu. “Em đã quên rằng mình đang mang trong người thứ gì rồi sao? Em không còn là Lăng Diệc Thần của trước đây nữa. Em thuộc về tôi, từng tế bào, từng hơi thở.”
Hắn gọi điện cho cấp dưới, ra lệnh xử lý kẻ xâm nhập một cách dứt khoát nhưng không để lại dấu vết. Sau đó, hắn kéo Diệc Thần về phía căn phòng bí mật sau giá vẽ, một mật thất được thiết kế với sự sang trọng cực đỉnh nhưng hoàn toàn tách biệt với âm thanh bên ngoài. Ở đây, hắn đặt cậu lên một chiếc giường treo được kết bằng những sợi dây thừng lụa chắc chắn, tạo thành một chiếc kén lơ lửng giữa không trung.
“Để trừng phạt cho ý nghĩ muốn bỏ trốn vừa rồi của em, chúng ta sẽ thực hiện một bài học mới về sự phục tùng,” Tần Vũ thong thả lấy ra một chiếc khăn lụa mỏng, nhẹ nhàng che mắt Diệc Thần lại.
Trong bóng tối hoàn toàn, mọi giác quan của Diệc Thần càng trở nên nhạy cảm hơn. Cậu cảm nhận được đôi bàn tay của Tần Vũ đang lướt trên da thịt mình, mỗi cái chạm đều mang theo một sự kích thích lạ kỳ do tác dụng của thuốc vẫn còn sót lại. Hắn không dùng bạo lực thô bạo, mà dùng sự dịu dàng một cách tàn nhẫn để khuất phục ý chí của cậu. Hắn thì thầm vào tai cậu những lời yêu thương vặn vẹo, kể về tương lai khi đứa trẻ ra đời, về những bức tranh mà hai người sẽ cùng nhau hoàn thiện.
Thời gian trong mật thất dường như ngừng trôi. Diệc Thần cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị sóng biển cuốn đi, không thể kháng cự, cũng không thể tìm thấy bến đỗ. Sự hiện diện của mầm sống mới trong cơ thể khiến cậu nảy sinh một loại bản năng bảo vệ kỳ lạ, khiến cậu vô thức xích lại gần Tần Vũ hơn để tìm kiếm sự che chở, dù chính hắn là kẻ đã gây ra mọi đau khổ này.
Khi Tần Vũ tháo khăn che mắt cho cậu, ánh sáng mờ ảo của mật thất khiến Diệc Thần chói mắt. Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên bụng cậu, một hành động mang tính nghi thức của sự chiếm hữu. “Em thấy không? Ngay cả khi em muốn đi, cơ thể em cũng đã chọn ở lại bên tôi rồi.”
Diệc Thần mệt mỏi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lặng lẽ thấm vào gối lụa. Cậu nhận ra rằng mình đã rơi vào một cái bẫy không lối thoát, một bức tranh nghệ thuật tàn khốc mà ở đó, cậu chính là trung tâm của sự hủy diệt và tái sinh. Tuyết bên ngoài lại bắt đầu rơi, che phủ đi những dấu chân cuối cùng của kẻ tìm kiếm, trả lại sự yên bình giả tạo cho tòa lâu đài u tối, nơi một sinh mệnh mới đang bắt đầu lớn dần lên trong sự giam cầm mỹ lệ.