MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXiềng xích nghệ thuật (H nặng)Chương 15: VẾT RẠN TRÊN CHIẾC BÌNH CỔ VÀ TIẾNG VỌNG CỦA TỰ DO

Xiềng xích nghệ thuật (H nặng)

Chương 15: VẾT RẠN TRÊN CHIẾC BÌNH CỔ VÀ TIẾNG VỌNG CỦA TỰ DO

3,055 từ · ~16 phút đọc

Bầu không khí trong mật thất dường như không còn sự luân chuyển của thời gian. Những ngọn nến thơm vẫn đều đặn cháy, tỏa ra mùi vani ngọt lịm đến mức buồn nôn, bao phủ lấy từng tấc không gian đá lạnh. Đối với Lăng Diệc Thần, mỗi giây trôi qua đều dài đằng đẵng như một thế kỷ của sự lưu đày. Cậu nằm đó, trên lớp nhung đen mềm mại, nhưng cảm giác lại như đang bị đóng đinh trên một tấm phản gỗ thô nhám. Sợi dây chuyền kim cương trên cổ giờ đây không còn là vật trang sức, mà là một chiếc vòng siết lấy cổ họng cậu, mỗi khi cậu hít thở sâu, cái lạnh của viên đá lại nhắc nhở cậu về sự hiện diện của người em trai, người tình và cũng là kẻ thù duy nhất trên đời này.

Sáng hôm ấy, ánh sáng từ những ngọn đèn tường bị điều chỉnh xuống mức thấp nhất, tạo nên một thứ ánh sáng mờ đục như màu của đôi mắt người chết. Hoắc Tần Vũ bước vào, trên tay hắn là một khay súp cá trắng với những sợi gừng vàng óng. Hắn không nhìn cậu bằng ánh mắt rực lửa của ngày hôm qua, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Hắn ngồi xuống bên cạnh cậu, lặng lẽ dùng muỗng khuấy nhẹ bát súp, tiếng kim loại va chạm vào thành sứ vang lên lanh lảnh, khô khốc.

"Em đang nghĩ về việc bỏ trốn lần nữa sao, Diệc Thần?"

Hắn cất tiếng, giọng nói trầm đục tan vào không gian tĩnh mịch. Hắn không nhìn cậu, nhưng Diệc Thần cảm thấy như có hàng ngàn con mắt đang theo dõi mình từ sâu trong bóng tối. Cậu không trả lời, đôi mắt chỉ nhìn chằm chằm vào bức tranh mê cung đen kịch mà mình đã vẽ hôm qua. Bức tranh ấy như một tấm gương phản chiếu tâm hồn cậu: rối rắm, bế tắc và nhuốm màu tuyệt vọng.

"Tôi biết em đang viết nhật ký sau lưng những bức tranh. Tôi biết em đang dùng âm nhạc để gửi đi những thông điệp mà chỉ có linh hồn của người chết mới nghe thấy. Nhưng em có biết không, Diệc Thần? Ở nơi này, tôi chính là Chúa trời. Không có bất kỳ âm thanh nào thoát ra khỏi đây mà không qua tai tôi. Không có bất kỳ nét vẽ nào tồn tại mà không được tôi cho phép."

Tần Vũ đặt muỗng xuống, hắn xoay người lại, nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng của Diệc Thần. Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng lướt qua đôi gò má gầy rộc của cậu. Cử động ấy mang theo một sự nâng niu kỳ lạ, giống như một nhà sưu tập đang chiêm ngưỡng một món đồ cổ sắp vỡ.

"Tôi sẽ không đốt những bức tranh đó. Tôi sẽ giữ chúng lại, để sau này con chúng ta lớn lên, nó sẽ thấy mẹ nó đã đau đớn như thế nào khi sinh ra nó. Để nó hiểu rằng, nó là hy vọng duy nhất của cả hai chúng ta."

Diệc Thần khẽ rùng mình. Cậu cảm thấy một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng. "Con chúng ta sao? Anh thật sự nghĩ rằng đứa trẻ này sẽ yêu thương một kẻ đã biến mẹ nó thành nô lệ?"

Cậu cười khẩy, một nụ cười chứa đựng tất cả sự khinh bỉ mà cậu có thể gom góp lại. "Nó sẽ mang dòng máu của anh, Tần Vũ ạ. Và chính cái dòng máu điên cuồng đó sẽ khiến nó hận anh hơn bất cứ ai trên đời này. Anh đang tạo ra một bản sao của chính mình, và đó sẽ là sự trừng phạt lớn nhất dành cho anh."

Gương mặt Tần Vũ bỗng chốc đanh lại. Hắn không tức giận gào thét, nhưng sự im lặng của hắn còn đáng sợ hơn thế. Hắn đứng dậy, đi đến phía chiếc đàn dương cầm. Hắn đặt đôi bàn tay to lớn lên những phím đàn trắng muốt, rồi bất ngờ nhấn xuống một hợp âm cực mạnh, chói tai. Tiếng đàn vang dội vào vách đá, tạo nên những đợt sóng âm thanh làm rung chuyển cả căn phòng.

"Nếu em đã muốn hận tôi, thì hãy hận cho trót."

Hắn nói, rồi quay lại nhìn cậu bằng một ánh mắt tàn nhẫn. "Kể từ hôm nay, em sẽ không được phép vẽ nữa. Tôi sẽ mang tất cả màu vẽ và toan đi. Em cũng sẽ không được chạm vào chiếc đàn này. Tôi muốn em phải đối mặt với sự im lặng tuyệt đối. Tôi muốn em chỉ có thể nhìn thấy tôi, nghe thấy tiếng tôi, và cảm nhận hơi ấm của tôi. Đó là cách duy nhất để em hiểu rằng, trên thế giới này, em không còn ai khác ngoài tôi."

Hắn vẫy tay, và ngay lập tức một nhóm người mặc đồ đen bước vào. Họ làm việc một cách máy móc và im lặng như những bóng ma. Từng tuýp màu quý giá, từng cây cọ vẽ bằng lông thú mịn màng, và cả chiếc giá vẽ mà cậu hằng gắn bó đều bị mang đi không thương tiếc. Ngay cả chiếc đàn dương cầm – người bạn duy nhất giúp cậu giải tỏa nỗi lòng – cũng bị phủ lên một tấm bạt đen dày cộp, bị khóa chặt bằng một sợi dây xích sắt to bản.

Diệc Thần nhìn theo những món đồ ấy bị mang ra khỏi mật thất, cảm thấy như thể từng bộ phận trên cơ thể mình đang bị cắt bỏ. Nghệ thuật là linh hồn của cậu, là hơi thở của cậu. Khi không còn chúng, cậu chỉ là một cái xác không hồn đang chờ ngày thối rữa. Cậu không khóc, vì nước mắt đã cạn từ lâu. Cậu chỉ cảm thấy một sự rỗng tuếch đến vô tận đang lan tỏa trong lồng ngực.

Sau khi tất cả đã được dọn sạch, căn mật thất trở nên rộng thênh thang và trống trải một cách đáng sợ. Tần Vũ lại ngồi xuống bên cạnh cậu. Hắn bưng bát súp đã bắt đầu nguội lạnh lên, đưa muỗng đến tận miệng cậu.

"Ăn đi, Diệc Thần. Em phải sống để chứng kiến thế giới mới mà tôi xây dựng cho em."

Diệc Thần máy móc mở miệng đón lấy bát súp. Cậu không còn nếm được mùi vị của thức ăn, chỉ cảm thấy một thứ chất lỏng nhạt nhẽo trôi xuống cổ họng. Cậu nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi trước đây là giá vẽ của mình, giờ chỉ còn là một mảng tường đá thô ráp. Cậu bắt đầu dùng trí tưởng tượng để vẽ. Cậu vẽ một bầu trời rực rỡ bằng những đám mây máu, vẽ một cánh đồng hoa hướng dương đang héo quắt dưới ánh nắng đen kịt.

Những ngày sau đó, mật thất chìm vào một sự tĩnh lặng đến mức cực đoan. Không có tiếng nhạc, không có mùi sơn dầu, chỉ có hơi thở đều đặn của Tần Vũ và tiếng đập thình thịch của trái tim Diệc Thần. Tần Vũ dành toàn bộ thời gian ở bên cậu. Hắn chăm sóc cậu như chăm sóc một đứa trẻ sơ sinh: tắm cho cậu bằng nước ấm có pha tinh dầu thảo mộc, mặc cho cậu những bộ đồ bằng lụa đắt tiền nhất, và kể cho cậu nghe những câu chuyện về tương lai khi đứa trẻ chào đời.

Hắn kể về một ngôi nhà bên bờ biển Địa Trung Hải, nơi quanh năm ngập tràn ánh nắng và tiếng sóng vỗ. Hắn bảo sẽ đưa cậu đến đó, sẽ cho cậu một xưởng vẽ khổng lồ nhìn ra đại dương. Hắn hứa sẽ không bao giờ giam cầm cậu nữa, chỉ cần cậu chấp nhận yêu hắn, chấp nhận làm vợ, làm người tình của hắn mãi mãi.

Diệc Thần lắng nghe những lời đó mà cảm thấy như đang nghe một bản giao hưởng của quỷ. Cậu biết đó chỉ là những ảo ảnh mà hắn dựng lên để xoa dịu lương tâm của chính mình. Sự chiếm hữu của hắn không bao giờ có giới hạn, và sự tự do mà hắn hứa hẹn chỉ là một chiếc lồng rộng lớn hơn mà thôi.

Càng về những tuần cuối của thai kỳ, cơ thể Diệc Thần càng trở nên nặng nề và đau đớn. Những cơn đau lưng hành hạ cậu suốt đêm, khiến cậu không thể nằm yên. Tần Vũ thường thức trắng đêm để mát-xa cho cậu. Đôi bàn tay vốn dĩ chỉ biết cầm súng và ký những bản hợp đồng bạc tỷ, giờ đây lại trở nên khéo léo và dịu dàng đến lạ thường khi xoa bóp từng đốt sống cho cậu.

Trong những khoảnh khắc ấy, có đôi khi Diệc Thần quên mất hắn là kẻ thù. Cậu cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay hắn, cảm nhận được sự lo lắng chân thành trong hơi thở dồn dập của hắn. Một sự lệ thuộc kỳ lạ bắt đầu nảy mầm. Cậu bắt đầu sợ hãi những lúc hắn vắng mặt, sợ hãi bóng tối bao trùm khi không có hơi ấm của hắn bên cạnh. Sự tàn nhẫn của Tần Vũ đã đạt đến mức cao nhất: hắn khiến nạn nhân của mình phải khao khát chính kẻ hành hạ mình để tìm kiếm sự an toàn.

Một đêm khuya, khi cơn đau bụng bất ngờ ập đến dữ dội hơn thường lệ, Diệc Thần nắm chặt lấy tay Tần Vũ, mồ hôi đẫm sũng trán. "Tần Vũ... đau quá... hình như đứa bé..."

Tần Vũ hoảng hốt, hắn lập tức bế cậu lên. "Đừng sợ, Diệc Thần! Có tôi ở đây rồi! Bác sĩ Lâm! Gọi bác sĩ Lâm ngay!"

Toàn bộ biệt thự bừng tỉnh giữa đêm khuya. Tiếng bước chân chạy rầm rập trên hành lang, tiếng còi xe cấp cứu vang vọng từ xa. Tần Vũ không rời Diệc Thần nửa bước, hắn nắm chặt tay cậu, ánh mắt tràn đầy sự khẩn cầu. Hắn sợ mất cậu, sợ mất đi ánh sáng duy nhất còn sót lại trong cuộc đời tăm tối của mình.

Bác sĩ Lâm nhanh chóng có mặt. Sau khi thăm khám, ông thở phào nhẹ nhõm. "Cậu ấy chỉ bị dọa sinh non do tâm lý quá căng thẳng. Cần phải được nghỉ ngơi tuyệt đối và không được kích động. Hoắc tiên sinh, nếu ngài còn tiếp tục gây áp lực cho cậu ấy, tôi không dám chắc có thể bảo vệ được cả hai mẹ con."

Tần Vũ đứng lặng người bên giường bệnh. Hắn nhìn gương mặt xanh xao, mệt mỏi của Diệc Thần mà lòng đau thắt lại. Lần đầu tiên trong đời, kẻ nắm giữ quyền lực tuyệt đối như hắn cảm thấy bất lực. Hắn nhận ra mình đang giết dần giết mòn người mình yêu nhất bằng chính tình yêu vặn vẹo của mình.

Sau đêm đó, Tần Vũ bỗng trở nên trầm mặc hơn. Hắn cho người mang chiếc đàn dương cầm trở lại, nhưng không tháo xích. Hắn chỉ tháo tấm bạt ra và đặt vào tay Diệc Thần một cây bút chì duy nhất cùng một tập giấy nháp nhỏ.

"Em có thể vẽ, nhưng chỉ được vẽ những gì làm em thấy bình yên. Và em có thể chơi đàn, nhưng chỉ được chơi vào buổi sáng khi có ánh nắng mặt trời rọi vào."

Diệc Thần cầm cây bút chì, cảm nhận lớp gỗ nhám trên đầu ngón tay. Một tia sáng nhỏ nhoi lại lóe lên trong lòng cậu. Cậu bắt đầu vẽ. Nhưng cậu không vẽ những ký ức đau buồn, cậu vẽ một đứa trẻ đang ngồi trên bãi cỏ, đôi mắt nó trong trẻo và hướng về phía chân trời. Cậu bắt đầu chơi đàn, những nốt nhạc không còn là dạ khúc buồn bã, mà là những giai điệu thanh khiết như tiếng chuông gió.

Cậu nhận ra rằng, dù bị giam cầm, nghệ thuật vẫn là vũ khí duy nhất của mình. Cậu sẽ dùng những nét vẽ đơn sơ này để nuôi dưỡng tâm hồn đứa trẻ, để nó không bị nhiễm độc bởi sự điên cuồng của cha mình. Cậu bắt đầu trò chuyện với đứa bé trong bụng, kể cho nó nghe về những sắc màu của thế giới bên ngoài, về hương thơm của hoa hồng và vị mặn của biển cả.

Tần Vũ đứng quan sát cậu từ xa. Hắn thấy sự thay đổi ấy mà lòng vừa mừng vừa lo. Hắn thấy cậu dường như đã chấp nhận số phận, nhưng hắn cũng cảm nhận được một sự xa cách vô hình đang ngày càng lớn dần. Diệc Thần đang tạo ra một thế giới riêng của hai mẹ con, một thế giới mà hắn không bao giờ có thể bước vào.

Một buổi chiều, khi ánh nắng hiếm hoi của mùa xuân rọi vào mật thất qua khe thông gió nhỏ trên cao, Diệc Thần đang ngồi bên cửa sổ, tay vẽ dở bức họa đứa trẻ. Tần Vũ bước vào, hắn mang theo một tin tức chấn động.

"Diệc Thần, em còn nhớ Lâm Vỹ không? Tôi đã cho người đưa cậu ta ra nước ngoài định cư. Cậu ta sẽ có một cuộc sống mới, tự do và sung túc. Coi như đây là món quà tôi dành cho sự ngoan ngoãn của em trong những ngày qua."

Diệc Thần dừng bút. Cậu nhìn hắn, một tia cảm xúc phức tạp xẹt qua mắt. "Cảm ơn anh."

Đó là lần đầu tiên cậu nói lời cảm ơn với hắn mà không mang theo sự mỉa mai. Tần Vũ sung sướng đến mức run rẩy. Hắn tiến lại gần, ôm lấy cậu từ phía sau, vùi mặt vào hõm cổ cậu.

"Em thấy không, Diệc Thần? Chỉ cần em ở lại bên tôi, tôi có thể cho em cả thế giới. Tôi có thể xóa bỏ mọi hận thù, chỉ để chúng ta được hạnh phúc bên nhau."

Diệc Thần im lặng. Cậu để hắn ôm mình, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía bức tranh đứa trẻ. Cậu biết, sự tự do của Lâm Vỹ chính là cái giá cuối cùng để cậu phải ở lại đây vĩnh viễn. Cậu đã đánh đổi mạng sống và tự do của mình để lấy lại tương lai cho người thân duy nhất. Sợi dây xích lụa giờ đây đã biến thành một bức tường thành kiên cố, không ai có thể phá bỏ.

Thời gian cứ thế trôi đi, mùa xuân đã thực sự gõ cửa biệt thự. Những bông tuyết cuối cùng đã tan, nhường chỗ cho những mầm non xanh biếc trên rặng thông. Trong mật thất, Lăng Diệc Thần đang đếm từng ngày chờ đợi giây phút đứa trẻ chào đời. Cậu biết đó sẽ là lúc cuộc đời cậu bước sang một trang mới – một trang giấy trắng mà cậu sẽ phải dùng chính máu và nước mắt của mình để viết tiếp bản giao hưởng của cuộc đời.

Tần Vũ càng lúc càng trở nên bảo bọc cực đoan. Hắn cho người lắp đặt hệ thống lọc không khí hiện đại nhất, thay đổi chế độ dinh dưỡng hàng ngày dưới sự giám sát của các chuyên gia hàng đầu. Hắn muốn mọi thứ phải đạt đến sự hoàn hảo tuyệt đối cho giây phút sinh linh mang dòng máu của hắn ra đời. Hắn thậm chí còn tự tay thiết kế căn phòng trẻ sơ sinh ngay bên cạnh mật thất, với những đồ chơi bằng vàng và bạc, cùng những bức tranh tường do chính những họa sĩ danh tiếng thực hiện theo phong cách của Diệc Thần.

Nhưng đối với Diệc Thần, những sự chuẩn bị ấy chỉ khiến cậu thêm ngạt thở. Cậu thấy mình như một vật báu đang được trưng bày trong tủ kính, chờ đợi ngày được "thu hoạch" quả ngọt. Cậu bắt đầu dành nhiều thời gian hơn để cầu nguyện. Cậu cầu nguyện cho đứa trẻ có được trái tim nhân hậu của mẹ mình, chứ không phải sự tàn nhẫn của cha nó. Cậu cầu nguyện cho một phép màu có thể đưa hai mẹ con rời khỏi nơi này, dù cậu biết điều đó là gần như không thể.

Đêm đó, khi Tần Vũ đã ngủ say bên cạnh, Diệc Thần khẽ vuốt ve vùng bụng của mình. Đứa bé đạp mạnh một cái như để đáp lại tình yêu của mẹ. Cậu thầm thì trong bóng tối: "Con yêu, dù thế giới này có đen tối đến đâu, mẹ cũng sẽ bảo vệ con. Mẹ sẽ là ánh sáng của con, và con sẽ là lý do để mẹ tiếp tục tồn tại trong địa ngục này."

Bên ngoài, ánh trăng xuân rọi xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo nên những vệt sáng lung linh. Bản giao hưởng của sự chiếm hữu đã đi được gần hết chặng đường của sự chuẩn bị, và chỉ còn chờ đợi nốt nhạc cuối cùng để kết thúc một chương đầy bi kịch và mở ra một tương lai vô định. Liệu tình yêu vặn vẹo của Tần Vũ có thể giữ chân được Diệc Thần mãi mãi? Hay sự hy sinh của người anh trai sẽ là chìa khóa để mở ra cánh cửa tự do thực sự? Mọi thứ vẫn còn nằm lại phía sau những bức tường đá lạnh lẽo, chờ đợi ngày định mệnh định đoạt.

Diệc Thần nhắm mắt lại, mơ về một cánh đồng hoa bách hợp trắng tinh khôi dưới ánh nắng mặt trời. Trong giấc mơ ấy, cậu thấy mình đang dắt tay một đứa trẻ đi về phía ánh sáng, nơi không có sự thù hận, không có những bí mật nhơ nhuốc, và nơi cậu có thể thực sự mỉm cười một cách hạnh phúc. Giấc mơ ấy là liều thuốc duy nhất giúp cậu vượt qua những đêm dài đằng đẵng trong mật thất, là tia hy vọng cuối cùng mà cậu hằng bám víu để không bị nhấn chìm trong biển cả của tuyệt vọng.