MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXiềng xích nghệ thuật (H nặng)Chương 14: ĐỊA NGỤC TRONG LÒNG PHA LÊ VÀ GIAI ĐIỆU CỦA SỰ TAN VỠ

Xiềng xích nghệ thuật (H nặng)

Chương 14: ĐỊA NGỤC TRONG LÒNG PHA LÊ VÀ GIAI ĐIỆU CỦA SỰ TAN VỠ

3,054 từ · ~16 phút đọc

Bóng tối trong căn mật thất dưới tầng hầm không phải là một màu đen thuần túy, mà nó mang một sắc tím thẫm của sự u uất, đặc quánh như loại mực tàu mà người họa sĩ thường dùng để điểm xuyết vào những góc khuất của bức tranh. Không gian nơi đây hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài, không có tiếng gió rít qua rặng thông, không có mùi tuyết tan lạnh lẽo, chỉ còn lại mùi hương của nến thơm vani trộn lẫn với mùi ẩm mốc của những bức tường đá cổ kính. Lăng Diệc Thần nằm trên chiếc giường bọc nhung đen, đôi mắt cậu trống rỗng nhìn lên trần nhà, nơi những ngọn nến le lói tạo nên những cái bóng vặn vẹo như những con quỷ đang nhảy múa quanh nỗi đau của mình.

Bàn tay cậu run rẩy chạm lên vùng bụng đã nhô cao, nơi sinh mệnh nhỏ bé đang máy động một cách yếu ớt. Sự thật vừa được phơi bày giống như một nhát dao chí mạng, băm vằn linh hồn Diệc Thần thành ngàn mảnh vụn. "Anh trai", hai từ ấy vang vọng trong tâm trí cậu như tiếng chuông tử thần, báo hiệu sự chấm dứt của mọi luân thường đạo lý mà cậu hằng tin tưởng. Đứa trẻ này, thiên thần tội lỗi này, là kết tinh của một âm mưu trả thù kinh tởm nhất mà con người có thể tưởng tượng ra.

Cánh cửa đá nặng nề chuyển động, tạo ra một âm thanh trầm đục phá tan bầu không khí đặc quánh. Hoắc Tần Vũ – hay bây giờ là Diệc Vũ – bước vào với một vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ. Hắn không còn mặc đồ lụa mềm mại, mà khoác trên mình bộ âu phục đen tuyền, phẳng phiu và lạnh lùng. Hắn bưng một chiếc khay bạc đựng bữa tối thanh đạm, thong thả tiến lại gần giường. Hắn đặt khay xuống chiếc bàn nhỏ rồi ngồi xuống bên cạnh cậu, đôi mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ, hút cạn mọi tia hy vọng cuối cùng trong mắt Diệc Thần.

"Em vẫn không chịu ăn sao? Anh trai, em đang tự hành hạ mình, hay đang trừng phạt đứa bé không có tội tình gì kia?"

Hắn dùng ngón tay thon dài nâng một lọn tóc của Diệc Thần lên, đưa lên mũi ngửi một cách say đắm. Cử chỉ ấy vừa mang sự sùng kính của một người em trai dành cho anh trai, vừa mang sự chiếm hữu của một kẻ bạo chúa dành cho tù nhân của mình. Diệc Thần rùng mình, cậu co người lại, đôi mắt tràn đầy sự kinh tởm và đau đớn.

"Đừng gọi tôi bằng cái tên đó. Nó thật sự rất bẩn thỉu... Anh đã biết tất cả ngay từ đầu, anh đã lên kế hoạch cho vụ phá sản, anh bắt tôi về đây chỉ để thỏa mãn lòng thù hận nhơ nhuốc đó sao? Hoắc Tần Vũ, anh là một con quỷ!"

Tần Vũ bật cười, tiếng cười khản đặc vang vọng trong căn phòng kín. Hắn buông lọn tóc ra, bàn tay trượt xuống, bóp chặt lấy cằm Diệc Thần, ép cậu phải nhìn thẳng vào sự điên cuồng đang cuộn xoáy trong đáy mắt hắn.

"Quỷ sao? Phải, tôi là con quỷ được tạo ra từ chính sự vứt bỏ của cha mẹ chúng ta. Em có biết tôi đã phải sống thế nào không? Trong khi em được sống trong nhung lụa, được học vẽ ở Pháp, được cả thế giới tung hô như một thiên tài, thì tôi lại phải tranh giành từng mẩu bánh mì trong những khu ổ chuột, phải học cách giết người trước khi học cách viết chữ. Họ đã ném tôi đi như một món đồ lỗi thời vì tôi là bằng chứng cho sự ngoại tình của bà ta. Vậy thì tại sao tôi không được quyền đòi lại những gì thuộc về mình? Và em, Diệc Thần, em là thứ quý giá nhất của gia tộc này. Tôi muốn em phải quỳ dưới chân tôi, phải mang trong mình dòng máu của tôi, để linh hồn của những kẻ đã vứt bỏ tôi dưới suối vàng cũng phải gào thét vì nhục nhã!"

Mỗi lời hắn thốt ra như một viên đạn găm vào tim Diệc Thần. Cậu cảm thấy buồn nôn, một sự ghê tởm dâng lên tận cổ họng. Hắn không yêu cậu, hắn chưa bao giờ yêu cậu. Thứ tình cảm mà hắn gọi là yêu thực chất chỉ là một loại ham muốn chiếm hữu tàn khốc, một cách để hắn bù đắp cho những năm tháng bị bỏ rơi.

Tần Vũ buông cằm cậu ra, hắn lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong là những lọ màu được chiết xuất từ đá quý và những loại nhựa cây quý hiếm. Hắn đặt bộ dụng cụ vẽ lên đùi Diệc Thần, giọng hắn bỗng trở nên dịu dàng một cách lạ lùng.

"Vẽ đi. Tôi muốn em vẽ lại cảnh tượng của gia đình chúng ta nếu như không có sự chia lìa. Hãy vẽ một người cha uy nghiêm, một người mẹ hiền hậu và hai đứa trẻ chơi đùa trong vườn hoa hồng. Nếu em vẽ xong, tôi sẽ cho người đưa em họ của em ra khỏi đây an toàn."

Diệc Thần nhìn bộ màu vẽ, đôi bàn tay cậu run rẩy không ngừng. Cậu là họa sĩ, cả đời cậu dùng màu sắc để ca ngợi cái đẹp, để tìm kiếm sự cứu rỗi. Nhưng giờ đây, cây cọ trong tay cậu nặng nề như một thanh đao hành quyết. Cậu phải vẽ một lời nói dối vĩ đại, phải dùng tài năng của mình để tô điểm cho sự điên rồ của kẻ thủ ác. Cậu cầm cây cọ lên, nhúng vào sắc đỏ rực của màu hồng ngọc.

Trong không gian yên ắng của mật thất, chỉ còn tiếng cọ vẽ lướt trên mặt toan. Diệc Thần vẽ trong vô thức, nước mắt cậu rơi xuống bảng màu, làm nhòe đi những mảng sắc tươi sáng. Cậu không vẽ vườn hoa hồng, cậu vẽ một mê cung bằng những sợi dây gai đen kịt, quấn chặt lấy một đóa hoa bách hợp trắng đang héo rũ. Ở giữa mê cung ấy, cậu vẽ một bóng người cao lớn nhưng không có gương mặt, đôi bàn tay nhuốm máu đang ôm lấy một đứa trẻ không có linh hồn.

Tần Vũ đứng sau lưng cậu, quan sát từng nét vẽ. Hắn không tức giận trước sự phản kháng của cậu trên bức tranh, ngược lại, hắn dường như đang thưởng thức nỗi đau của cậu. Đối với hắn, sự đau khổ của Diệc Thần chính là chất liệu nghệ thuật tuyệt vời nhất.

"Em vẽ thật đẹp, ngay cả khi tâm hồn em đang vụn vỡ. Đây mới chính là đỉnh cao của nghệ thuật, Diệc Thần ạ. Sự giả dối luôn có vẻ ngoài mỹ lệ hơn sự thật."

Khi bức tranh hoàn thành, Diệc Thần kiệt sức ngã gục vào giá vẽ. Tần Vũ nhanh chóng đỡ lấy cậu, bế cậu trở lại giường. Hắn dùng khăn ấm lau đi những vết màu dính trên đầu ngón tay cậu, cử động tỉ mỉ như đang lau chùi một báu vật dễ vỡ. Hắn đắp chăn cho cậu, rồi bất ngờ quỳ xuống bên giường, áp mặt vào vùng bụng của cậu.

"Em nghe thấy không? Nó đang đạp. Nó muốn gặp tôi. Anh trai, dù em có hận tôi đến thế nào, thì đứa trẻ này cũng là sợi dây liên kết vĩnh cửu giữa chúng ta. Em sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi tôi, bởi vì máu của tôi đang chảy trong huyết quản của sinh mệnh mà em đang bao bọc."

Diệc Thần nhắm mắt lại, một cảm giác tuyệt vọng bao trùm. Cậu cảm thấy mình như đang bị chôn sống trong một ngôi mộ bằng vàng. Tần Vũ rời đi sau khi đặt một nụ hôn lạnh lẽo lên trán cậu. Cánh cửa đá lại đóng sầm lại, trả lại cho cậu sự cô độc đáng sợ.

Ngày hôm sau, không gian trong mật thất có sự thay đổi. Tần Vũ cho người mang đến một chiếc đàn dương cầm nhỏ và hàng trăm cuốn sách về hội họa thế giới. Hắn muốn biến nơi này thành một thế giới riêng tư tuyệt đối, nơi Diệc Thần không còn phải bận tâm về bất cứ điều gì ngoài việc vẽ và dưỡng thai. Tuy nhiên, sự quan tâm ấy đối với Diệc Thần giống như những sợi dây thừng lụa đang siết chặt cổ mình.

Cậu bắt đầu dành thời gian bên chiếc đàn dương cầm. Những nốt nhạc trầm buồn vang lên trong mật thất, hòa quyện với bóng tối tạo thành một không gian âm u, tịch mịch. Cậu chơi bản "Dạ khúc" của Chopin, nhưng thay vì sự lãng mạn, âm nhạc của cậu lại tràn đầy sự ai oán. Cậu nhớ về căn phòng nhỏ đầy nắng ở Paris, nhớ về những ngày tháng tự do khi cậu chỉ là một họa sĩ nghèo với những ước mơ giản đơn. Những kỷ niệm ấy giờ đây giống như những hạt cát trong kẽ tay, càng cố nắm chặt thì càng trôi đi nhanh hơn.

Sức khỏe của Diệc Thần bắt đầu suy yếu rõ rệt. Những cơn ốm nghén trở nên trầm trọng hơn do tâm lý bị ức chế quá mức. Cậu không thể ăn uống, mỗi khi ngửi thấy mùi thức ăn là cơ thể lại phản ứng dữ dội. Tần Vũ bắt đầu trở nên hoảng loạn. Hắn mời những bác sĩ giỏi nhất, thậm chí là những chuyên gia về tâm lý y học đến để điều trị cho cậu. Nhưng tất cả đều lắc đầu.

"Cậu ấy không mắc bệnh về thể xác, thưa Hoắc tiên sinh. Cậu ấy chỉ là... không còn muốn sống nữa." Bác sĩ Lâm thở dài nói với Tần Vũ sau một buổi thăm khám.

Tần Vũ đứng lặng người trước giường bệnh của Diệc Thần. Hắn nhìn gương mặt gầy rộc, đôi mắt sâu hoắm của cậu mà lòng đau như cắt. Đây không phải là kết quả mà hắn muốn. Hắn muốn cậu phục tùng, muốn cậu thuộc về mình, nhưng hắn không muốn cậu chết. Nếu cậu chết, sự trả thù của hắn sẽ trở nên vô nghĩa.

Hắn ngồi xuống bên giường, nắm lấy bàn tay chỉ còn da bọc xương của cậu. "Diệc Thần, em nghe tôi nói không? Em phải sống. Nếu em chết, tôi sẽ giết tất cả những người liên quan đến gia tộc Lăng còn lại trên đời này. Tôi sẽ đốt cháy mọi bức tranh của em, xóa sạch mọi dấu vết của em trên thế gian này. Em nghe rõ chưa?"

Diệc Thần khẽ mở mắt, nhìn hắn bằng một sự mệt mỏi cùng cực. "Vậy thì anh hãy giết họ đi. Hãy xóa sạch tôi đi. Đó là sự cứu rỗi duy nhất mà anh có thể cho tôi."

Tần Vũ sững sờ. Hắn chưa bao giờ thấy ai có thể coi thường cái chết đến thế. Hắn nhận ra mình đã sai lầm khi nghĩ rằng có thể dùng nỗi sợ hãi để điều khiển một trái tim vốn dĩ đã đóng băng. Hắn đứng dậy, điên cuồng đập phá những lọ màu, những khung tranh trong phòng. Tiếng đổ vỡ vang dội trong mật thất, nhưng Diệc Thần vẫn không hề lay chuyển. Cậu nằm đó, tĩnh lặng như một mặt hồ mùa đông đã đóng băng vĩnh cửu.

Trong những ngày tiếp theo, Tần Vũ thay đổi chiến thuật. Hắn không còn đe dọa, không còn cưỡng chế. Hắn dành toàn bộ thời gian ở bên cạnh cậu, tự tay chăm sóc từng chút một. Hắn đọc sách cho cậu nghe, kể cho cậu nghe về những giấc mơ thuở nhỏ của hắn – những giấc mơ mà trong đó có một người anh trai sẽ dắt tay hắn đi dưới nắng. Hắn cố gắng khơi gợi chút tình cảm máu mủ còn sót lại trong lòng Diệc Thần, hy vọng rằng sự dịu dàng có thể làm tan chảy lớp băng giá.

Sự kiên trì của hắn bắt đầu có hiệu quả. Diệc Thần không còn phản kháng gay gắt khi hắn chạm vào. Cậu bắt đầu ăn một chút súp, uống một chút sữa. Nhưng sự chấp nhận đó không phải là do cậu đã tha thứ cho hắn, mà là vì đứa trẻ trong bụng. Cậu nhận ra rằng, dù hắn có là quỷ dữ, thì sinh mệnh này vẫn vô tội. Cậu cần phải sống để bảo vệ nó, hoặc ít nhất là để nó được nhìn thấy ánh sáng mặt trời một lần trước khi định mệnh nghiệt ngã ập đến.

Một buổi tối, khi ánh nến trong mật thất đã cạn, Tần Vũ bế Diệc Thần ngồi dậy, tựa lưng vào lồng ngực mình. Hắn lấy ra một sợi dây chuyền vàng trắng, trên mặt dây chuyền có đính một viên kim cương hình giọt nước.

"Đây là vật duy nhất tôi giữ lại được từ mẹ chúng ta. Bà ấy đã đưa nó cho tôi trước khi tôi bị gửi vào cô nhi viện. Bây giờ, tôi tặng lại cho em. Hãy coi như đây là lời cam kết của tôi. Tôi sẽ chăm sóc em và con suốt đời."

Diệc Thần nhìn viên kim cương lấp lánh dưới ánh nến. Giọt nước mắt của mẹ? Hay giọt nước mắt của tội lỗi? Cậu không biết. Cậu chỉ biết rằng, chiếc xích bằng vàng này sẽ còn nặng nề hơn mọi xiềng xích bằng sắt mà cậu từng mang. Cậu để hắn đeo sợi dây chuyền lên cổ mình, cảm nhận cái lạnh buốt của kim loại chạm vào da thịt.

"Tần Vũ... nếu một ngày nào đó tôi muốn rời đi, anh có để tôi đi không?" Diệc Thần khẽ hỏi, giọng cậu tan vào bóng tối.

Tần Vũ siết chặt vòng tay hơn, hắn vùi mặt vào cổ cậu, giọng nói khàn đặc: "Chỉ khi hơi thở của tôi ngừng lại, Diệc Thần ạ. Em là linh hồn của tôi, mà không ai có thể sống thiếu linh hồn của chính mình."

Căn mật thất lại chìm vào sự tĩnh lặng. Bản giao hưởng của sự chiếm hữu vẫn tiếp tục vang lên, với những nốt nhạc trầm buồn và đầy ám ảnh. Một người muốn trốn thoát khỏi địa ngục, một người lại muốn xây dựng thiên đường ngay trong chính địa ngục đó. Và ở giữa họ, một sinh mệnh mới đang lớn dần lên, mang theo cả hy vọng và sự tuyệt vọng của hai linh hồn lạc lối. Thời gian trôi đi, những bí mật của quá khứ vẫn còn đó, chờ đợi ngày được phơi bày hoàn toàn dưới ánh sáng mặt trời, và khi đó, liệu ai sẽ là người thực sự được giải thoát?

Diệc Thần nhắm mắt, cậu thấy mình đang bay trên một cánh đồng hướng dương rực rỡ, nhưng khi cậu nhìn xuống, đôi bàn tay cậu lại đang dính đầy máu. Cậu giật mình tỉnh giấc, thấy Tần Vũ vẫn đang ôm chặt lấy mình, hơi thở đều đặn của hắn khiến cậu cảm thấy một sự ngột nạt khó tả. Cậu biết, cuộc chiến này sẽ còn kéo dài, và cái giá phải trả có lẽ sẽ là thứ mà cả hai đều không thể gánh vác nổi.

Cậu đưa tay chạm vào viên kim cương trên cổ, nó sắc lạnh như băng. Phải chăng đây chính là biểu tượng cho tình yêu của họ? Một thứ cứng rắn, sắc lẹm và không bao giờ tan vỡ, nhưng cũng có thể làm người ta đau đớn đến rỉ máu nếu cố tình chạm vào. Mật thất vẫn tối, nhưng sâu trong đôi mắt của người họa sĩ, một ngọn lửa nhỏ nhoi của sự phản kháng vẫn đang âm thầm cháy, chờ đợi một cơn gió mạnh để bùng lên, thiêu rụi mọi rào cản để tìm lại bầu trời tự do vốn thuộc về mình.

Mọi hành động, mọi lời nói trong căn phòng này đều được ghi lại bởi những chiếc camera ẩn, truyền trực tiếp đến phòng làm việc của Tần Vũ. Hắn muốn nắm giữ mọi khoảnh khắc của cậu, không bỏ sót bất cứ một hơi thở nào. Sự quan sát ấy giống như một tấm lưới nhện khổng lồ, bủa vây lấy Diệc Thần, khiến cậu cảm thấy mình như một vật thí nghiệm đang được quan sát kỹ lưỡng dưới kính hiển vi. Nhưng dù có quan sát đến thế nào, Tần Vũ cũng không thể nhìn thấy được những gì đang diễn ra sâu trong tâm trí của Diệc Thần – nơi mà một kế hoạch đào thoát táo bạo nhất đang dần được hình thành từ chính những nét vẽ và những phím đàn.

Đó sẽ là một cuộc hành trình dài đầy đau đớn, nhưng đối với Diệc Thần, bất cứ cái giá nào cũng xứng đáng để đổi lấy một hơi thở tự do ngoài kia, nơi không có sự chiếm hữu bệnh hoạn, không có những bí mật nhơ nhuốc, và nơi cậu có thể thực sự là chính mình, dù chỉ là một họa sĩ tàn phế với đôi tay nhuốm màu u buồn.

Cậu bắt đầu viết những dòng nhật ký bằng màu vẽ lên mặt sau của những bức tranh, hy vọng một ngày nào đó thế giới sẽ biết đến sự tồn tại của mình, biết đến thảm kịch của gia tộc Lăng và tình yêu vặn vẹo của người em trai thất lạc. Những dòng chữ ấy là lời trăng trối của một linh hồn tự do, là tia sáng cuối cùng trong căn hầm tối tăm này. Và khi Tần Vũ nhìn thấy chúng, liệu hắn sẽ xé nát chúng đi hay sẽ giữ lại như một kỷ vật cuối cùng về người anh trai mà hắn vừa yêu vừa hận? Câu trả lời vẫn còn nằm lại phía sau những bức tường đá vô cảm kia.