MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXiềng xích nghệ thuật (H nặng)Chương 13: KHÚC BIẾN TẤU CỦA SỰ CHIẾM HỮU VÀ BÓNG MA TỪ QUÁ KHỨ

Xiềng xích nghệ thuật (H nặng)

Chương 13: KHÚC BIẾN TẤU CỦA SỰ CHIẾM HỮU VÀ BÓNG MA TỪ QUÁ KHỨ

3,369 từ · ~17 phút đọc

Ánh nắng của những ngày cuối đông không còn mang cái vẻ gắt gỏng, mà thay vào đó là một sắc vàng nhạt nhòa, yếu ớt như thể nó cũng đang bị giam cầm bởi những đám mây xám xịt treo lơ lửng trên bầu trời cao vút. Bên trong biệt thự, không gian dường như cô đặc lại bởi mùi tinh dầu gỗ tuyết tùng và mùi vị của sự phục tùng đang len lỏi vào từng thớ thịt. Lăng Diệc Thần ngồi bên khung cửa sổ lớn, đôi mắt cậu vô định nhìn về phía những rặng thông già đang rùng mình trước từng cơn gió lạnh. Một tay cậu khẽ đặt lên vùng bụng đã bắt đầu nặng nề hơn, cảm nhận rõ rệt nhịp sống đang nảy nở, một sinh mệnh được tạo ra từ những mảnh vỡ của sự cưỡng chế và những rung cảm sai lệch.

Sau đêm sốt cao và những lần phơi bày sự yếu đuối của cả hai, mối quan hệ giữa Diệc Thần và Hoắc Tần Vũ đã bước vào một giai đoạn mới, tăm tối hơn nhưng cũng ràng buộc hơn. Cậu không còn gào thét đòi tự do, vì cậu hiểu rằng đôi cánh của mình đã bị tước đoạt từ tận gốc rễ. Sự tự do duy nhất mà cậu có hiện tại là được phép di chuyển trong lồng giam hoa lệ này dưới sự giám sát không rời nửa bước của người đàn ông đã hủy hoại gia đình mình.

Tiếng giày da nện xuống sàn gỗ tạo nên những âm thanh đều đặn, đánh thức Diệc Thần khỏi cơn mơ màng. Hoắc Tần Vũ bước vào, trên tay hắn là một chiếc khay bạc đựng một bát tổ yến chưng đường phèn thơm dịu. Hắn đã trút bỏ bộ áo sơ mi đen bị bôi bẩn bởi những nét vẽ của cậu đêm qua, thay vào đó là một bộ đồ mặc nhà bằng lụa thẫm màu, khiến vẻ ngoài của hắn bớt đi sự sắc lạnh thường ngày nhưng lại tăng thêm phần thâm trầm, khó đoán.

Hắn tiến lại gần, đặt khay lên bàn trà rồi ngồi xuống bên cạnh Diệc Thần. Bàn tay to lớn, ấm nóng của hắn bao trọn lấy bàn tay gầy gò của cậu, khẽ miết nhẹ lên những vết chai nhỏ do cầm cọ vẽ lâu ngày. Hắn nhìn cậu, ánh mắt không còn là sự chiếm hữu điên cuồng mà là một sự sùng bái đầy bệnh hoạn. Hắn nâng bát tổ yến lên, thổi nhẹ cho bớt nóng rồi đưa đến trước môi cậu.

"Ăn đi, Diệc Thần. Em đã gầy đi nhiều quá rồi. Đứa bé cũng cần được nuôi dưỡng."

Giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch như tiếng chuông ngân. Diệc Thần chậm rãi mở mắt, cậu nhìn bát súp, rồi lại nhìn vào gương mặt hoàn hảo đến tàn nhẫn của người đàn ông trước mặt. Cậu không phản kháng, ngoan ngoãn đón lấy từng muỗng súp, giống như một con chim non đã bị bẻ gãy ý chí và chỉ còn biết nhận lấy sự nuôi dưỡng từ kẻ đã nhốt mình vào lồng.

"Tôi muốn ra ngoài vườn một chút." Diệc Thần thầm thì, giọng nói của cậu khàn đặc vì lâu ngày không tiếp xúc với thế giới bên ngoài.

Tần Vũ khẽ nhíu mày, hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi tuyết đang bắt đầu tan và để lộ ra những mảng đất nâu xám xịt. Hắn lo lắng cho sức khỏe của cậu, nhưng sự cầu khẩn nhạt nhòa trong mắt Diệc Thần khiến hắn không thể chối từ. Hắn đứng dậy, bế thốc cậu lên theo kiểu công chúa, mặc kệ sự ngỡ ngàng hiện rõ trên gương mặt cậu.

"Tuyết đang tan, đất sẽ rất bẩn và lạnh. Tôi sẽ bế em đi."

Hắn bọc cậu trong một chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt, che kín từ đầu đến chân chỉ để lộ ra gương mặt thanh tú, xanh xao. Bước chân của hắn vững chãi khi bước xuống cầu thang, đi qua những hành lang dài dằng dặc nơi treo đầy những bức tranh của Diệc Thần – một bộ sưu tập nỗi đau được trưng bày cho riêng kẻ sở hữu xem.

Khi cánh cửa lớn mở ra, không khí lạnh lẽo ùa vào, khiến Diệc Thần vô thức rúc sâu vào lồng ngực ấm áp của Tần Vũ. Hắn bế cậu đến một chiếc ghế gỗ dài dưới tán cây thông lớn, nơi tuyết đã được dọn sạch. Hắn ngồi xuống, vẫn để cậu ngồi trong lòng mình, vòng tay bao bọc lấy vùng bụng của cậu để truyền hơi ấm.

Trong không gian mênh mông của khu vườn, Diệc Thần cảm nhận được mùi của đất ẩm, mùi của nhựa thông và vị mặn của những giọt nước mắt đang trực trào. Cậu thấy mình thật nực cười, một kẻ mang thâm thù đại hận lại đang tìm kiếm sự an toàn từ chính kẻ thù của mình. Bản năng của cơ thể đang mang thai khiến cậu trở nên nhạy cảm và lệ thuộc hơn bao giờ hết. Mỗi khi Tần Vũ chạm vào, cơ thể cậu lại phản bội lại ý chí, nó run rẩy nhưng cũng tham lam đón nhận sự che chở.

"Anh biết không, Tần Vũ... Trong những bức tranh tôi vẽ anh, tôi luôn để lại một vệt tối ở nơi trái tim. Vì tôi nghĩ ở đó chỉ có băng giá."

Hắn im lặng một hồi lâu, hơi thở nóng hổi phả vào tóc cậu. Hắn siết chặt vòng tay hơn, giống như sợ rằng nếu nới lỏng ra, cậu sẽ tan biến vào làn sương mờ của khu rừng.

"Nếu đó là băng giá, thì chính em là người đã khiến nó tan chảy ra thành nước, rồi lại đông cứng lại vì sự hận thù của em. Tôi không quan tâm trong tranh tôi là kẻ thế nào, chỉ cần trong thực tại, em thuộc về tôi, máu thịt này thuộc về tôi, là đủ."

Cuộc trò chuyện bị cắt ngang bởi sự xuất hiện của một thuộc hạ thân tín. Người này tiến lại gần, cúi đầu kính cẩn và đưa cho Tần Vũ một phong thư màu đen không có dấu bưu điện. Tần Vũ nhận lấy, ánh mắt hắn ngay lập tức trở nên sắc lạnh khi nhìn thấy biểu tượng hoa hồng trắng in chìm trên phong bì. Hắn không mở ra ngay mà ra lệnh cho thuộc hạ rời đi.

Diệc Thần cảm nhận được sự căng thẳng đột ngột tỏa ra từ người hắn. Cậu liếc nhìn phong thư, một cảm giác bất an dâng lên. Hoa hồng trắng – biểu tượng của gia tộc họ Lăng, gia tộc mà Tần Vũ nói rằng đã hoàn toàn sụp đổ và không còn ai sống sót. Phải chăng bóng ma từ quá khứ đang quay trở lại để đòi lại công bằng, hay đây chỉ là một cái bẫy mới của định mệnh?

"Có chuyện gì sao?" Diệc Thần khẽ hỏi.

Tần Vũ thu lại phong thư vào túi áo, hắn cúi xuống hôn lên trán cậu, một nụ hôn mang đầy sự trấn an nhưng cũng chứa đựng một lời cảnh báo ngầm.

"Chẳng có chuyện gì cả. Chỉ là một vài kẻ rác rưởi đang cố gắng nhặt nhạnh lại những mảnh vỡ đã mất. Em không cần bận tâm. Em chỉ cần chăm sóc tốt cho mình và đứa bé. Mọi thứ khác, tôi sẽ xử lý."

Hắn bế cậu trở lại biệt thự, nhưng lần này bước chân của hắn nhanh hơn, dứt khoát hơn. Hắn đưa cậu thẳng về phòng ngủ, đặt cậu lên giường và ra lệnh cho hai nữ hầu phải túc trực bên cạnh 24/24. Sự kiểm soát vốn dĩ đã nghẹt thở nay lại được tăng cường đến mức cực đoan. Diệc Thần ngồi trên giường, nhìn cánh cửa gỗ đóng sầm lại, cậu biết rằng một cơn bão mới đang sắp sửa đổ ập xuống ngôi nhà này.

Trong sự cô độc của căn phòng, Diệc Thần bắt đầu suy nghĩ về phong thư hoa hồng trắng. Nếu thực sự có người trong gia tộc còn sống, liệu họ có thể cứu cậu ra khỏi đây? Hay họ cũng chỉ là những quân cờ trong một trò chơi quyền lực lớn hơn? Cậu chạm tay vào bụng, đứa trẻ lại khẽ máy động. Cậu tự hỏi, nếu một ngày cậu có thể trốn thoát, cậu sẽ đối diện với đứa con mang dòng máu của kẻ thủ ác này như thế nào?

Đêm đó, Tần Vũ không trở về phòng ngủ. Diệc Thần nằm trằn trọc, cậu nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng động cơ xe nổ máy từ dưới sân. Hắn đã đi đâu giữa đêm khuya? Cơn tò mò thúc giục Diệc Thần bước xuống giường. Cậu nhẹ nhàng né tránh sự quan sát của hai nữ hầu đang ngủ gật ở góc phòng, lẻn ra ban công.

Từ vị trí này, cậu thấy Tần Vũ đang đứng cạnh một chiếc xe đen bóng loáng. Đối diện với hắn là một người đàn ông mặc áo măng tô dài, gương mặt bị che khuất bởi chiếc mũ rộng vành. Họ trao đổi gì đó rất gay gắt, rồi người đàn ông kia đưa cho Tần Vũ một vật nhỏ sáng loáng – một chiếc chìa khóa hoặc một huy hiệu. Tần Vũ cầm lấy nó, tay hắn siết chặt đến mức nổi gân xanh. Hắn đột ngột rút súng ra, nhưng không bắn, mà chỉ gí vào thái dương người kia như một lời đe dọa cuối cùng.

Diệc Thần nín thở, trái tim cậu đập loạn nhịp trong lồng ngực. Cậu thấy người đàn ông kia cười khẩy, rồi ông ta nói một câu gì đó khiến Tần Vũ khựng lại. Qua làn gió, Diệc Thần nghe loáng thoáng được những từ ngữ rời rạc: "... bức tranh cuối cùng... món nợ máu... đứa trẻ sẽ là sự trả giá."

Tần Vũ thu súng lại, hắn đứng lặng người nhìn chiếc xe của người đàn ông kia lao đi trong đêm tối. Hắn đứng đó rất lâu, đơn độc giữa sân biệt thự rộng lớn, bóng hắn đổ dài trên nền tuyết xám. Diệc Thần cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy bao trùm lấy mình. Cậu không sợ Tần Vũ giết mình, cậu sợ rằng sự tồn tại của đứa trẻ này sẽ dẫn đến một thảm kịch còn tàn khốc hơn cả vụ phá sản của gia đình cậu năm xưa.

Khi Tần Vũ quay trở lại phòng, Diệc Thần đã nhanh chóng trở về giường, giả vờ như đang ngủ say. Hắn bước lại gần, ngồi xuống bên giường, hơi lạnh từ bên ngoài vẫn còn vương trên quần áo hắn. Hắn đưa tay vuốt tóc cậu, những ngón tay hơi run rẩy.

"Nếu một ngày em biết được toàn bộ sự thật về tôi... em sẽ hận tôi đến mức muốn giết tôi ngay lập tức chứ?" Hắn thầm thì, giọng nói chứa đựng một sự tuyệt vọng thẳm sâu mà hắn chưa bao giờ bộc lộ.

Diệc Thần vẫn nhắm mắt, nhưng một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài từ khóe mi cậu, thấm vào gối lụa. Cậu hận hắn, chắc chắn là vậy. Nhưng trong sự hận thù ấy, cậu cũng nhận ra một nỗi đau tương đồng. Họ đều là những kẻ bị tổn thương, bị giam cầm trong những chiếc lồng mà xã hội và gia đình đã dựng lên.

Sáng hôm sau, Tần Vũ tặng cho Diệc Thần một món quà bất ngờ để xoa dịu đi bầu không khí căng thẳng. Hắn dẫn cậu đến một căn phòng lớn vốn trước đây luôn được phủ bạt trắng. Khi hắn kéo tấm bạt ra, Diệc Thần không khỏi ngỡ ngàng. Đó là một phòng trưng bày thu nhỏ, nhưng không phải treo tranh của cậu, mà là chứa đựng toàn bộ những kỷ vật của gia đình cậu đã bị tịch thu trong vụ phát sản. Từ chiếc đàn dương cầm cũ của mẹ, bộ sưu tập tem của cha, cho đến cả những món đồ chơi thuở nhỏ của cậu.

"Tôi đã mua lại tất cả. Từ nay, chúng thuộc về em. Em không cần phải tìm kiếm quá khứ ở đâu xa nữa, nó ở ngay đây, trong tầm tay em."

Tần Vũ nói, giọng hắn tràn đầy sự tự mãn. Hắn tưởng rằng việc mang lại những món đồ này sẽ khiến cậu hạnh phúc, khiến cậu biết ơn hắn. Nhưng hắn không hiểu rằng, nhìn vào những món đồ này chỉ khiến vết thương trong lòng Diệc Thần thêm rỉ máu. Chúng nhắc nhở cậu về một thời bình yên đã mất, và nhắc nhở rằng kẻ đang đứng cạnh cậu chính là kẻ đã tước đoạt tất cả những thứ đó, để rồi giờ đây lại ban phát chúng như một sự bố thí.

Diệc Thần đi lại gần chiếc đàn dương cầm, cậu khẽ ấn một phím đàn. Tiếng nhạc vang lên khô khốc, lạc điệu như chính cuộc đời cậu hiện tại. Cậu quay lại nhìn Tần Vũ, đôi mắt chứa đựng một sự mỉa mai tột độ.

"Anh nghĩ những thứ này có thể bù đắp được mạng sống của cha mẹ tôi sao? Anh nghĩ tôi sẽ mỉm cười và cảm ơn kẻ đã đẩy họ vào đường cùng?"

Nụ cười trên môi Tần Vũ cứng lại. Hắn bước lại gần, bóp chặt lấy bả vai cậu, lực đạo lớn đến mức khiến Diệc Thần đau đớn nhăn mặt.

"Em không có quyền phán xét tôi! Tôi làm tất cả những điều này vì em! Nếu họ không phá sản, em sẽ vĩnh viễn là vị thiếu gia kiêu ngạo không bao giờ nhìn thấy sự tồn tại của tôi. Tôi phải kéo em xuống bùn lầy, để em thấy rằng chỉ có tôi mới là người duy nhất sẵn sàng bẩn tay để đưa em lên!"

Hắn xô cậu ngã xuống chiếc ghế sô pha nhung đỏ, rồi đè nghiến lấy cậu. Sự dịu dàng của buổi sáng đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho bản tính bạo chúa vốn có. Hắn xé rách lớp áo sơ mi của cậu, để lộ ra làn da trắng ngần đang run rẩy. Cậu không chống cự, chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt vô hồn, một sự khinh bỉ âm thầm còn đau đớn hơn vạn lời chửi rủa.

Tần Vũ dừng lại giữa chừng khi nhìn thấy những giọt nước mắt chảy tràn trên mặt Diệc Thần. Hắn gục đầu vào vai cậu, hơi thở hổn hển. Hắn cảm thấy mình thật thảm hại, dù nắm trong tay vương quốc tài chính, dù giam giữ được thân xác người mình yêu, nhưng hắn lại mãi mãi không thể có được một tia nhìn ấm áp từ cậu.

"Tại sao... tại sao em không thể yêu tôi dù chỉ một chút?"

Diệc Thần không trả lời, cậu chỉ đưa tay lên vuốt ve mái tóc của hắn, một hành động mang tính an ủi máy móc như thể cậu đang vỗ về một con thú dữ đang bị thương. Trong lòng cậu, một kế hoạch mới đang bắt đầu hình thành. Phong thư hoa hồng trắng kia chính là chiếc chìa khóa duy nhất. Cậu phải tìm ra người đàn ông mặc măng tô đêm qua, phải biết được sự thật cuối cùng mà Tần Vũ đang che giấu.

Kể từ ngày đó, Diệc Thần bắt đầu thay đổi thái độ. Cậu trở nên ngoan ngoãn hơn, chủ động trò chuyện với Tần Vũ, thậm chí còn vẽ tặng hắn một bức chân dung với những gam màu ấm áp hơn trước. Hắn sung sướng như một đứa trẻ nhận được quà, sự cảnh giác của hắn bắt đầu lỏng lẻo. Hắn cho phép cậu được đi lại tự do hơn trong biệt thự, thậm chí còn cho cậu sử dụng thư viện riêng của hắn – nơi chứa đựng những tài liệu mật mà hắn chưa bao giờ để ai chạm vào.

Và trong một đêm khi Tần Vũ say ngủ vì tác dụng của loại rượu vang mà Diệc Thần đã bí mật thêm vào một chút thuốc an thần nhẹ, cậu đã lẻn vào thư viện. Với đôi tay run rẩy, cậu tìm kiếm khắp các ngăn tủ bí mật. Cuối cùng, cậu tìm thấy phong thư hoa hồng trắng kia nằm sâu trong ngăn kéo dưới cùng của bàn làm việc.

Cậu mở phong thư ra. Bên trong không phải là một lá thư đe dọa, mà là một bức ảnh cũ chụp hai đứa trẻ đang chơi đùa trong vườn hoa hồng. Phía sau bức ảnh có dòng chữ: "Anh trai và em trai – Diệc Thần và Diệc Vũ. Đừng để hận thù xóa nhòa đi máu mủ."

Diệc Thần rụng rời chân tay, bức ảnh rơi xuống sàn. Diệc Vũ? Cậu chưa từng nghe cha mẹ nhắc đến việc mình có một người em trai. Tại sao Tần Vũ lại giữ bức ảnh này? Và tại sao người đàn ông đêm qua lại gọi hắn là Diệc Vũ?

Một sự thật kinh khủng bắt đầu hiện ra trong trí não cậu. Hoắc Tần Vũ... không phải họ Hoắc. Hắn chính là người em trai đã bị thất lạc năm xưa của cậu, người mà cha mẹ đã luôn che giấu sự tồn tại vì một bí mật nhơ nhuốc của gia tộc. Cuộc hôn nhân giữa cha mẹ cậu vốn dĩ không hề hạnh phúc, và Tần Vũ là kết quả của một mối quan hệ sai trái. Hắn quay trở lại không phải để yêu cậu, mà là để trả thù gia tộc đã vứt bỏ mình, đồng thời cũng để chiếm đoạt người anh trai duy nhất – người mà hắn vừa yêu, vừa hận đến xương tủy.

Diệc Thần cảm thấy buồn nôn. Mối quan hệ giữa cậu và hắn, đứa trẻ đang mang trong bụng... tất cả đều là một tội lỗi chống lại luân thường đạo lý. Cậu quỵ xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu, những tiếng khóc không thành tiếng nghẹn lại nơi cổ họng. Đúng lúc đó, ánh đèn thư viện vụt sáng.

Tần Vũ đứng ở cửa, ánh mắt hắn lạnh lẽo và vô hồn như một pho tượng đá. Hắn nhìn bức ảnh dưới sàn, rồi nhìn Diệc Thần đang đau đớn tột cùng.

"Em đã biết rồi sao? Anh trai..."

Hai từ "anh trai" phát ra từ miệng hắn khiến Diệc Thần lạnh toát sống lưng. Hắn tiến lại gần, nâng cậu dậy, nụ cười trên môi hắn lúc này thực sự là nụ cười của quỷ dữ.

"Bây giờ em đã hiểu vì sao tôi lại điên cuồng muốn có em đến thế chưa? Vì em là thứ quý giá duy nhất mà cái gia tộc thối nát kia để lại. Tôi muốn em sinh ra một sinh mệnh mới mang dòng máu của cả hai chúng ta – một sự trả thù hoàn hảo nhất dành cho những kẻ đã vứt bỏ tôi."

Hắn bế xốc Diệc Thần lên, mặc kệ sự chống cự điên cuồng và những tiếng la hét xé lòng của cậu. Hắn đưa cậu trở về phòng, nhưng lần này không phải là phòng ngủ ấm áp, mà là mật thất nằm sâu dưới tầng hầm – nơi mà ánh sáng mặt trời không bao giờ có thể chạm tới.

"Cuộc chơi giờ mới thực sự bắt đầu, Diệc Thần. Từ nay, em sẽ không bao giờ nhìn thấy ánh sáng nữa, cho đến khi đứa trẻ chào đời."

Cánh cửa mật thất khép lại, để lại Diệc Thần trong bóng tối bao trùm. Cậu cảm thấy nhịp tim của đứa bé trong bụng đập nhanh hơn, như thể nó cũng đang sợ hãi trước tương lai đen tối đang chờ đợi phía trước. Bản giao hưởng của sự chiếm hữu đã bước vào đoạn cao trào tàn khốc nhất, nơi tình yêu, hận thù và tội lỗi hòa quyện vào nhau tạo thành một mê lộ không có lối thoát.