MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXiềng xích nghệ thuật (H nặng)Chương 12: BẢN GIẢI PHẪU CỦA NỖI ĐAU VÀ MÊ LỘ CỦA SỰ LỆ THUỘC

Xiềng xích nghệ thuật (H nặng)

Chương 12: BẢN GIẢI PHẪU CỦA NỖI ĐAU VÀ MÊ LỘ CỦA SỰ LỆ THUỘC

1,604 từ · ~9 phút đọc

Căn biệt thự vào giữa đêm đông mang một vẻ đẹp tàn khốc, như một lâu đài pha lê bị phong ấn trong lớp băng vĩnh cửu. Sự im lặng không còn là sự yên bình mà là một loại áp lực thính giác, nơi tiếng lách tách của củi cháy trong lò sưởi cũng trở nên giật mình như tiếng gãy của những mảnh xương khô. Trong lồng ngực của tòa kiến trúc ấy, Lăng Diệc Thần đang nằm trong một cơn mê sảng kéo dài. Những viên thuốc trợ thai và dược liệu an thần dường như đã tạo nên một lớp sương mù dày đặc bao phủ lấy ý thức của cậu, biến hiện thực thành một chuỗi những ảo ảnh chập chờn.

Cơn sốt ập đến như một trận thủy triều nóng bỏng, thiêu rụi sự phản kháng yếu ớt cuối cùng trong cơ thể người họa sĩ. Trong cơn mê man, Diệc Thần cảm thấy mình như một bức tranh bị phơi dưới nắng gắt, từng mảng màu ký ức đang nứt nẻ và bong tróc. Cậu thấy mình đứng giữa một cánh đồng hướng dương đen kịt, và mỗi khi cậu định bước đi, những sợi dây xích lụa lại hiện ra từ lòng đất, siết chặt lấy mắt cá chân cậu.

Hoắc Tần Vũ không rời khỏi phòng dù chỉ một phút. Hắn ngồi bên mép giường, vắt khăn ấm lên trán cậu, bàn tay to lớn không ngừng vuốt ve bàn tay gầy gò đang run rẩy của Diệc Thần. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự cuồng bạo của một kẻ thống trị, mà là sự lo âu tột cùng của một người đang nhìn thấy báu vật duy nhất của mình dần tan biến.

“Nóng... đau quá...” Diệc Thần thầm thì, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, đôi môi tái nhợt mấp máy trong vô thức.

Trong khoảnh khắc của sự yếu đuối nhất, bản năng sinh tồn đã chiến thắng lý trí thù hận. Diệc Thần vô thức rúc sâu vào lòng bàn tay ấm áp của Tần Vũ, tìm kiếm một điểm tựa giữa cơn bão nhiệt của cơ thể. Sự phụ thuộc sinh học giữa mẹ và con, giữa kẻ bị giam cầm và hơi ấm duy nhất có sẵn, đã tạo nên một phản ứng hóa học phức tạp. Cậu bám lấy áo hắn, mồ hôi đẫm sũng cả lớp lụa trắng, miệng lẩm bẩm những âm thanh vô nghĩa nhưng lại chứa đựng một sự cầu khẩn thầm lặng.

Tần Vũ sững sờ. Hắn chưa bao giờ thấy cậu chủ động tìm kiếm mình, dù chỉ là trong cơn mê. Một cảm giác rung động mãnh liệt xẹt qua trái tim băng giá của hắn. Hắn bế xốc cậu lên, để cậu tựa hẳn vào lồng ngực mình, dùng hơi ấm cơ thể để dung hòa cái lạnh của cơn sốt.

“Tôi ở đây, Diệc Thần. Tôi sẽ không để em đi đâu cả,” hắn thì thầm, nụ hôn rơi xuống mái tóc bết mồ hôi của cậu.

Đến gần sáng, cơn sốt bắt đầu hạ nhiệt. Diệc Thần tỉnh dậy trong trạng thái kiệt sức nhưng đầu óc đã có chút tỉnh táo. Cậu nhận ra mình đang nằm gọn trong vòng tay của Hoắc Tần Vũ. Lẽ ra cậu phải đẩy hắn ra, phải ghê tởm sự đụng chạm này, nhưng cơ thể cậu lại phản bội lại điều đó. Sự ấm áp và mùi hương đàn hương quen thuộc khiến cậu cảm thấy một sự an toàn kỳ lạ – một thứ "thuốc độc" mang tên Hội chứng Stockholm đang bắt đầu ngấm dần vào máu tủy.

Khi Tần Vũ ngủ thiếp đi vì mệt mỏi trên chiếc ghế bành bên cạnh, Diệc Thần lặng lẽ ngồi dậy. Ánh trăng tà hắt qua cửa sổ, rọi lên mặt bàn gỗ nơi có một ngăn kéo nhỏ đang bị hé mở. Có lẽ trong lúc vội vàng tìm thuốc cho cậu, Tần Vũ đã quên khóa nó lại. Với sự tò mò của một người đã bị tước đoạt mọi thông tin, Diệc Thần chậm rãi bước xuống giường, đôi chân trần chạm trên thảm nhung không gây ra tiếng động.

Bên trong ngăn kéo là một cuốn sổ tay cũ kỹ, bìa da đã sờn rách và có mùi ẩm mốc của thời gian. Đó không phải là tài liệu kinh doanh, mà là nhật ký cá nhân của Hoắc Tần Vũ từ nhiều năm trước. Diệc Thần lật từng trang. Những dòng chữ viết tay mạnh mẽ nhưng đầy rẫy những khoảng trống đứt quãng.

Cậu bàng hoàng nhận ra, Tần Vũ cũng từng là một đứa trẻ bị giam cầm. Hắn sinh ra trong một gia đình quý tộc đầy rẫy những quy tắc khắc nghiệt và sự bạo hành tinh thần. Mẹ hắn – một họa sĩ tài hoa – đã tự sát ngay trước mắt hắn vì không chịu nổi sự chiếm hữu của người cha. Trong cuốn nhật ký, Tần Vũ viết về nỗi sợ hãi sự cô đơn, về khát khao được sở hữu một cái đẹp vĩnh cửu để bù đắp cho khoảng trống trong tâm hồn. Hắn viết về Diệc Thần như một "nguồn sáng" duy nhất có thể cứu rỗi hắn, nhưng cách hắn làm lại chính là lặp lại bi kịch của cha mình.

Diệc Thần đóng cuốn sổ lại, tay cậu run lên. Một sự đồng cảm đau đớn nảy sinh. Cậu nhìn người đàn ông đang ngủ say kia, thấy hắn không còn là một con quái vật vô địch, mà là một linh hồn què quặt đang cố gắng học cách yêu thông qua sự tàn phá.

Sáng hôm sau, khi Tần Vũ thức dậy, hắn thấy Diệc Thần đang ngồi trước giá vẽ. Lần này, cậu không vẽ mẹ mình, cũng không vẽ lồng sắt. Cậu đang nhìn chằm chằm vào những tuýp màu sơn dầu rực rỡ.

“Anh cho tôi vẽ tiếp chứ?” Diệc Thần hỏi, giọng nói bình thản đến lạ thường.

Tần Vũ ngạc nhiên nhưng nhanh chóng gật đầu. Hắn chuẩn bị mọi thứ cho cậu. Nhưng Diệc Thần không hướng cọ vào mặt toan. Cậu quay sang nhìn hắn, đôi mắt chứa đựng một sự khiêu khích đầy nghệ thuật.

“Mặt toan quá vô hồn. Tôi muốn vẽ trên một thứ có nhịp điệu hơn. Tôi muốn vẽ trên người anh.”

Tần Vũ sững người, rồi hắn khẽ cười – một nụ cười chứa đựng sự dung túng vô hạn. Hắn cởi bỏ chiếc sơ mi đen, để lộ lồng ngực vững chãi với những vết sẹo mờ từ những cuộc tranh đấu trong quá khứ. Hắn ngồi xuống trước mặt cậu, như một tín đồ trung thành chuẩn bị đón nhận nghi lễ của vị thần mình thờ phụng.

Diệc Thần cầm cây cọ nhúng vào màu đỏ thẫm của hoa hồng và màu xanh lục của đại dương. Cậu bắt đầu di chuyển cọ trên da thịt của hắn. Những đường nét uốn lượn như những sợi xích bằng hoa cỏ, quấn quanh xương quai xanh và chạy dọc xuống cơ bụng rắn chắc của Tần Vũ. Mỗi lần đầu lông cọ lướt qua da thịt, Tần Vũ lại khẽ gồng mình, hơi thở trở nên dồn dập. Đây là một màn tương tác đầy nhạy cảm, không có sự cưỡng chế thô bạo, chỉ có sự giao thoa giữa nỗi đau của người vẽ và sự phục tùng của người làm mẫu.

“Tôi đang vẽ nỗi đau của mình lên người anh,” Diệc Thần thì thầm, ánh mắt cậu dán chặt vào từng mảng màu đang hòa quyện trên da thịt hắn. “Mỗi nét vẽ này là một ngày tôi bị giam cầm, là một giọt nước mắt tôi đã rơi vì sự lừa dối của anh.”

Tần Vũ nhắm mắt lại, tận hưởng sự đụng chạm ấy như một sự chuộc tội. “Nếu điều đó làm em thấy khá hơn, hãy cứ vẽ cho đến khi cơ thể tôi không còn chỗ trống. Tôi nguyện làm tấm toan duy nhất cho đời em.”

Bức họa trên cơ thể người đàn ông dần hoàn thiện. Nó là một kiệt tác của sự vặn vẹo, nơi vẻ đẹp của nghệ thuật được nuôi dưỡng bằng sự chiếm hữu độc hại. Diệc Thần đặt cọ xuống, đôi tay dính đầy màu vẽ khẽ chạm lên ngực hắn, nơi có nhịp tim đập mạnh mẽ. Trong khoảnh khắc đó, ranh giới giữa kẻ thù và người tình, giữa nạn nhân và kẻ thủ ác bỗng chốc trở nên mờ mịt hơn bao giờ hết.

Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của một ngày đông hiếm hoi, trong căn phòng ngập mùi hương sơn dầu và hơi ấm của hai cơ thể, một bản hợp đồng mới đã được ký kết trong im lặng. Diệc Thần nhận ra mình không thể trốn thoát, không chỉ vì những bức tường đá hay vệ sĩ ngoài kia, mà vì chính sợi dây liên kết bằng máu thịt trong bụng và sự đồng cảm đen tối vừa nảy mầm. Cậu đã bắt đầu học cách "sống" trong mê cung này, dùng nghệ thuật để thuần hóa con quái vật, dù cái giá phải trả chính là linh hồn của chính mình.

Bên ngoài, tuyết bắt đầu tan, những giọt nước rơi xuống từ mái hiên như tiếng đếm ngược cho một sự kiện trọng đại sắp đến. Đứa trẻ trong bụng Diệc Thần khẽ máy động, như một lời nhắc nhở về một tương lai mà ở đó, không ai trong hai người họ có thể quay đầu lại được nữa.