Bầu không khí trong biệt thự sau khi sự thật tàn khốc bị phơi bày đã không còn vẻ bình yên giả tạo của những ngày trước. Nó trở nên đặc quánh, u uất như một bức tranh sơn dầu bị bỏ quên trong tầng hầm ẩm thấp, nơi những mảng màu rực rỡ nhất cũng bắt đầu bị nấm mốc và bóng tối xâm chiếm. Ánh mặt trời bên ngoài dường như bị chặn lại bởi lớp rèm nhung xám xịt, chỉ để lại những tia sáng gầy guộc lọt qua khe cửa, rọi xuống sàn nhà những vệt sáng trông như những thanh gươm sắc lạnh.
Lăng Diệc Thần nằm bất động trên chiếc giường lớn, cổ tay cậu bị cố định bởi dải lụa mềm nhưng vô cùng chắc chắn. Tư thế này khiến cậu không thể trở mình, chỉ có thể nhìn chằm chằm lên những hoa văn phù điêu trên trần nhà – nơi những thiên thần nhỏ đang mỉm cười một cách mỉa mai trước sự sụp đổ của một linh hồn. Cậu đã tuyệt thực suốt hai ngày qua. Sự phản kháng duy nhất mà cậu có thể làm lúc này là bỏ mặc cơ thể mình tàn héo, dù cậu biết rõ bên trong mình đang có một sinh mệnh khác đang khao khát được sống.
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, mang theo mùi thuốc lá và hơi lạnh từ hành lang. Hoắc Tần Vũ bước vào, trên tay là một khay súp đặc biệt do chính bác sĩ Lâm pha chế. Gương mặt hắn lạnh lùng như tạc từ đá hoa cương, nhưng trong đáy mắt lại ẩn chứa một ngọn lửa cuồng nộ đang bị kìm nén. Hắn không nói gì, chỉ đặt khay xuống bàn trà rồi tiến lại gần giường, tháo bỏ dải lụa trói tay Diệc Thần.
“Ăn đi,” hắn ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng đầy áp lực.
Diệc Thần không nhìn hắn, đôi môi khô nứt khẽ mím chặt. Cậu quay mặt đi, một hành động khước từ thầm lặng nhưng đầy kiên quyết. Sự kiêu ngạo của người họa sĩ thiên tài dù bị vùi dập vẫn giữ lại một chút tàn lửa cuối cùng, dù đó là ngọn lửa tự thiêu chính mình.
Tần Vũ siết chặt tay, tiếng xương khớp kêu răng rắc trong không gian tĩnh mịch. Hắn bóp chặt lấy cằm cậu, ép cậu phải đối diện với mình. “Em định dùng cách này để hành hạ tôi sao? Hay em muốn dùng mạng sống của đứa trẻ để đánh cược? Diệc Thần, đừng quên, tôi có thể phá nát gia đình em một lần, thì cũng có thể khiến người em họ duy nhất của em biến mất khỏi thế giới này.”
Ánh mắt Diệc Thần chợt dao động. Cậu nhìn hắn bằng một sự kinh tởm tột độ: “Anh là đồ quái vật. Anh lấy sự đau khổ của người khác làm niềm vui, lấy sự giam cầm làm tình yêu... Anh không xứng đáng có được bất cứ thứ gì trên đời này.”
“Phải, tôi không xứng đáng,” Tần Vũ cười lạnh, nụ cười mang theo sự cay đắng tột cùng. “Nhưng em vẫn ở đây, trong căn phòng này, và mang trong bụng đứa con của tôi. Đó là thực tại mà em không bao giờ có thể vẽ lại được.”
Hắn múc một muỗng súp, đưa đến trước môi cậu. “Nếu em không tự ăn, tôi sẽ dùng cách của mình để ép em.”
Diệc Thần vẫn im lặng. Tần Vũ không kiên nhẫn thêm nữa, hắn uống một ngụm súp rồi đột ngột cúi xuống, cưỡng ép môi cậu mở ra. Đó không phải là một nụ hôn, mà là một cuộc xâm lược thô bạo. Vị súp ngậy mùi thảo mộc lan tỏa trong khoang miệng hòa cùng vị máu tanh nồng khi răng hắn cọ xát vào môi cậu. Diệc Thần vùng vẫy trong vô vọng, đôi tay cậu bị hắn khóa chặt trên đầu giường. Nước mắt cậu rơi xuống, nóng hổi và mặn chát, hòa lẫn vào hương vị của sự nhục nhã.
Khi bát súp đã cạn, Tần Vũ mới buông cậu ra. Hắn dùng ngón tay cái lau đi vết súp còn sót lại trên khóe môi cậu, cử động ấy lại mang một sự dịu dàng đến rùng mình. “Đừng thách thức giới hạn của tôi nữa. Em cần phải sống, vì đứa trẻ, và vì tôi.”
Để đảm bảo Diệc Thần không còn ý định tự tử, Tần Vũ đã biến phòng ngủ thành một lăng tẩm của sự giám sát. Mọi vật sắc nhọn, ngay cả những cây cọ vẽ thân gỗ cũng bị mang đi. Hắn chỉ để lại cho cậu những loại màu vẽ ngón tay – thứ mà trẻ con thường dùng. Đó là một sự sỉ nhục đầy nghệ thuật: hắn muốn tước bỏ quyền làm một họa sĩ thiên tài của cậu, biến cậu thành một kẻ chỉ có thể dùng đôi tay trần để bôi bẩn lên những tấm toan trắng.
Buổi chiều, Tần Vũ ra lệnh cho vệ sĩ đưa một chàng trai trẻ vào phòng. Đó là Lâm Vỹ, em họ của Diệc Thần, người thân duy nhất còn lại. Vỹ trông rất tiều tụy, đôi mắt tràn đầy sợ hãi khi nhìn thấy anh mình bị xích trên giường trong tình trạng thê thảm như vậy.
“Anh... anh Diệc Thần,” Vỹ thốt lên, định lao lại gần nhưng ngay lập tức bị bảo vệ giữ chặt.
Diệc Thần nhìn thấy em mình, trái tim cậu như vỡ tan. Cậu cố gắng ngồi dậy, giọng nói nghẹn ngào: “Vỹ... họ có làm gì em không?”
“Tôi không làm gì cậu ta cả,” Tần Vũ đứng ở góc phòng, tay xoay nhẹ chiếc nhẫn gia tộc. “Nhưng số phận của cậu ta nằm trong tay em. Chỉ cần em ngoan ngoãn dưỡng thai, ăn uống đầy đủ và không bao giờ nghĩ đến chuyện trốn chạy hay làm hại bản thân, cậu ta sẽ được sống sung túc bên ngoài. Ngược lại, nếu em có bất kỳ hành động nào không đúng mực... em biết tôi có thể làm gì mà.”
Diệc Thần nhắm mắt lại, đôi vai cậu run rẩy theo từng nhịp nấc cụt. Sợi dây xích vô hình bây giờ đã trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Hắn không chỉ trói buộc cơ thể cậu, mà còn dùng mạng sống của những người cậu yêu thương để đan thành một tấm lưới bủa vây linh hồn cậu. Cậu cảm thấy mình như một con chim sơn ca bị cắt lưỡi, bị bẻ cánh, chỉ còn biết hót những giai điệu u sầu trong bóng tối để cầu xin sự bình an cho những người khác.
Sau khi Vỹ bị đưa đi, căn phòng lại rơi vào sự im lặng đáng sợ. Tần Vũ tiến lại gần, hắn tháo xiềng xích cho cậu nhưng vẫn giữ cậu trong vòng tay mình. Hắn bế cậu ra ban công, nơi tuyết đã ngừng rơi nhưng gió đông vẫn rít qua từng kẽ lá. Hắn bao bọc cậu trong chiếc áo choàng lông dày, áp sát lưng cậu vào ngực mình.
“Em nhìn xem, thế giới này rộng lớn biết bao, nhưng không có nơi nào an toàn cho em bằng vòng tay tôi,” hắn thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào tai cậu.
Diệc Thần không còn sức để phản kháng. Cậu nhìn xuống khu vườn tuyết trắng xóa, rồi nhìn xuống đôi bàn tay dính đầy màu vẽ của mình. Cậu bắt đầu dùng ngón tay vẽ lên lớp sương mờ trên cửa kính ban công. Cậu vẽ một đôi cánh bị xé rách, vẽ một lồng ngực trống rỗng không có trái tim.
Dưới sự giám sát 24/7, Diệc Thần bắt đầu rơi vào trạng thái của một "búp bê sống". Cậu ăn khi được bảo, ngủ khi được lệnh, và vẽ khi hắn muốn. Tuy nhiên, sự sụp đổ tâm lý ấy lại dẫn đến một phản ứng sinh lý đáng sợ: cậu bắt đầu bị ảo giác. Trong những cơn mơ màng, cậu thấy mẹ mình hiện về, bà không nhìn cậu bằng đôi mắt hiền từ mà bằng sự đau đớn cùng cực. Bà đưa tay ra như muốn cứu cậu, nhưng mỗi khi cậu chạm vào, bà lại tan biến thành những vệt màu đen kịt.
Tần Vũ nhận ra sự bất thường đó. Hắn bắt đầu lo sợ. Hắn mang về những bộ sưu tập tranh đắt giá nhất, mời những nhạc công hàng đầu đến chơi nhạc dưới sân biệt thự chỉ để cậu mỉm cười, nhưng tất cả đều vô dụng. Diệc Thần chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt trống rỗng, một đôi mắt đã mất đi ánh sáng của sự sống, chỉ còn lại sự phản chiếu của một địa ngục trần gian.
Đêm đó, Tần Vũ ôm chặt cậu trong lòng, cảm nhận cơ thể cậu gầy gò đến xót xa dù bụng đang ngày một lớn hơn. Hắn hôn lên những vết lằn đỏ nơi cổ tay cậu, lẩm bẩm những lời xin lỗi không bao giờ nhận được sự tha thứ.
“Diệc Thần, đừng như vậy... Hãy nói gì đó với tôi đi. Mắng chửi tôi cũng được, nhưng đừng im lặng như thế.”
Đáp lại hắn chỉ là tiếng gió mùa đông gào thét ngoài cửa sổ và nhịp tim đập yếu ớt của một người đã không còn thiết tha với cõi đời. Bản giao hưởng của sự chiếm hữu đã đi đến những nốt nhạc trầm buồn nhất, nơi kẻ chiến thắng nhận ra mình chỉ đang ôm giữ một cái xác không hồn, và kẻ bị hại đang dần tan biến vào hư không ngay trong chính căn lăng tẩm nguy nga này.