MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXiềng xích nghệ thuật (H nặng)Chương 10: NHỮNG MẢNG MÀU CỦA KÝ ỨC VÀ SỰ DỊU DÀNG TÀN NHẪN

Xiềng xích nghệ thuật (H nặng)

Chương 10: NHỮNG MẢNG MÀU CỦA KÝ ỨC VÀ SỰ DỊU DÀNG TÀN NHẪN

1,790 từ · ~9 phút đọc

Căn biệt thự sau những biến cố ở chiếc lồng pha lê dường như đã lùi vào một khoảng lặng đầy trầm mặc. Những bông tuyết cuối mùa không còn rơi dồn dập, chúng chỉ lững lờ bay ngang qua khung cửa sổ rồi tan biến khi chạm vào lớp kính ấm áp. Trong phòng ngủ chính, mùi hương hoa hồng không còn nồng đậm mà thay bằng mùi gỗ đàn hương thanh khiết, một loại hương thơm giúp xoa dịu thần kinh và nuôi dưỡng những giấc ngủ mong manh của người đang mang thai.

Lăng Diệc Thần ngồi trước một giá vẽ mới, chiếc giá này được làm bằng gỗ anh đào đỏ thẫm, tỏa ra mùi thơm tự nhiên rất dễ chịu. Cậu cầm trên tay cây cọ vẽ thân bạc, đôi mắt chăm chú nhìn vào mặt toan trắng tinh khôi đang chờ đợi những nét vẽ đầu tiên. Đây là lần đầu tiên sau rất nhiều tháng, cậu được phép vẽ một thứ gì đó không phải theo mệnh lệnh của Hoắc Tần Vũ. Cậu muốn vẽ lại gương mặt của mẹ mình – người phụ nữ với đôi mắt hiền từ và nụ cười ấm áp mà cậu đã đánh mất trong đám tro tàn của chậu than ngày ấy.

Bàn tay Diệc Thần khẽ run. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng lục tìm trong những ngăn kéo ký ức bị bụi mờ phủ kín. Hình ảnh mẹ cậu hiện lên, nhạt nhòa như một thước phim cũ bị cháy nắng. Cậu bắt đầu đặt bút. Nét vẽ đầu tiên là một đường cong mềm mại của vành tai, rồi đến vầng trán cao thanh tú. Diệc Thần vẽ bằng một sự sùng kính tuyệt đối, mỗi nét cọ đều chứa đựng những giọt nước mắt kìm nén vào bên trong. Cậu không dùng những gam màu nóng gắt, mà chọn tông màu xanh lam pha chút tím oải hương – màu của sự hoài niệm và những giấc mơ không thành.

Hoắc Tần Vũ đứng ở ngưỡng cửa, hắn không bước vào để phá vỡ không gian thiêng liêng ấy. Hắn lặng lẽ quan sát bóng lưng gầy guộc của cậu dưới ánh nắng chiều tà. Chiếc áo sơ mi lụa trắng rộng thùng lình phủ lên bờ vai hơi nhô ra, phần bụng đã tròn trịa hơn của cậu tựa sát vào cạnh giá vẽ. Tần Vũ cảm thấy một luồng cảm xúc lạ lùng dâng lên trong lòng: đó là sự đắc thắng của kẻ đã thuần phục được một con ngựa hoang, nhưng đồng thời cũng là sự lo sợ mơ hồ rằng nếu cậu tìm lại được quá khứ, cậu sẽ vĩnh viễn không bao giờ thuộc về thực tại của hắn nữa.

Hắn tiến lại gần, bước chân lần này nhẹ đến mức không phát ra âm thanh. Hắn vòng tay ôm lấy eo Diệc Thần từ phía sau, cằm tựa lên vai cậu, đôi mắt nhìn vào bức chân dung đang dần hình thành.

“Bà ấy rất đẹp,” Tần Vũ thì thầm, giọng nói khàn khàn và trầm lắng. “Em có đôi mắt rất giống bà ấy.”

Diệc Thần không tránh né cái ôm của hắn. Cậu cảm thấy cơ thể mình đang có một sự thay đổi kỳ lạ. Có lẽ là do nhịp tim của sinh mệnh nhỏ bé bên trong đang thôi thúc cậu tìm kiếm sự bảo bọc, hoặc có lẽ cậu đã quá mệt mỏi với việc phải gồng mình chống chọi với bóng tối. Cậu khẽ tựa đầu vào lòng ngực hắn, tay vẫn cầm cọ vẽ nhưng ánh mắt đã trở nên xa xăm.

“Anh đã đốt tấm ảnh duy nhất của tôi về bà ấy,” cậu nói, giọng không mang theo sự oán hận mà chỉ là một tiếng thở dài mệt mỏi. “Bây giờ tôi phải vẽ bằng chính linh hồn mình để không quên đi gương mặt này.”

Tần Vũ siết chặt vòng tay hơn, hắn hôn lên hõm cổ cậu, hơi thở nóng hổi phả vào làn da trắng sứ. “Tôi làm vậy vì tôi muốn em chỉ được nhớ về tôi. Nhưng nếu em đau lòng đến thế, tôi sẽ bù đắp cho em bằng mọi cách khác. Diệc Thần, em nhìn xem.”

Hắn xoay người cậu lại, dẫn cậu đến một căn phòng nhỏ liền kề mà trước đây vốn luôn bị khóa chặt. Khi cánh cửa mở ra, Diệc Thần không khỏi sững sờ. Bên trong không phải là một mật thất u tối, mà là một phòng trưng bày thu nhỏ. Trên các bức tường treo đầy những tác phẩm từ thời niên thiếu của cậu – những bức tranh mà cậu tưởng rằng đã bị thất lạc hoặc bị gia đình vứt bỏ sau khi cậu biến mất. Tần Vũ đã âm thầm mua lại tất cả chúng từ khắp nơi trên thế giới, dùng quyền lực và tiền bạc để gom nhặt từng mảnh vỡ của cuộc đời cậu về đây.

“Tất cả những gì thuộc về em, tôi đều sẽ mang về cho em,” Tần Vũ nói, ánh mắt hắn rực cháy một sự sùng bái điên cuồng. “Em không cần quá khứ ngoài kia, vì tôi đã tạo ra một quá khứ mới cho em ở ngay đây.”

Diệc Thần bước đến trước một bức họa nhỏ vẽ cánh đồng cỏ lau dưới mưa. Đó là bức tranh cậu vẽ năm mười lăm tuổi. Cậu chạm tay lên lớp sơn đã khô cứng, cảm nhận được nhịp thở của chính mình năm nào. Hành động này của Tần Vũ không chỉ là sủng ái, mà còn là một sự chiếm hữu mang tính triệt để: hắn muốn làm chủ cả quá khứ lẫn tương lai của cậu. Cậu cảm thấy vừa biết ơn, vừa rùng mình sợ hãi trước tình yêu vặn vẹo này.

Thời gian dần trôi về tối, không gian trong biệt thự được thắp sáng bởi những ngọn đèn tường bằng pha lê mang phong cách cổ điển. Tần Vũ đưa cậu trở về giường, hắn tự tay tháo tất cả cúc áo cho cậu để chuẩn bị cho buổi mát-xa định kỳ. Đây là lúc hắn dịu dàng nhất, đôi bàn tay to bản tẩm tinh dầu hoa cam ấm áp, nhẹ nhàng vuốt ve vùng bụng căng tròn của Diệc Thần.

Hắn quỳ xuống bên giường, áp tai vào bụng cậu để lắng nghe nhịp tim của đứa trẻ. “Nó đang chuyển động, Diệc Thần. Em có cảm nhận được không?”

Diệc Thần gật đầu, đôi mắt cậu phủ một tầng sương mờ. Trong khoảnh khắc này, cậu không thấy hắn là một kẻ bắt cóc tàn bạo, mà giống như một người cha đang mong chờ đứa con của mình. Sự mâu thuẫn trong tâm trí cậu đạt đến đỉnh điểm. Cậu hận hắn vì đã giam cầm mình, nhưng cơ thể cậu lại bắt đầu nảy sinh một sự lệ thuộc kỳ lạ vào hơi ấm và sự bảo vệ của hắn.

Tuy nhiên, sự bình yên giả tạo ấy lại bị đe dọa bởi một món quà bất ngờ. Sáng hôm sau, khi Tần Vũ đang ở trong phòng làm việc, một hộp màu vẽ cao cấp được gửi đến biệt thự thông qua một đại lý nghệ thuật danh tiếng. Vì là dụng cụ nghệ thuật dành riêng cho Diệc Thần, đám bảo vệ đã bỏ qua sự kiểm tra nghiêm ngặt thường lệ.

Diệc Thần mở hộp màu ra, bên dưới những tuýp màu sơn dầu rực rỡ là một tờ giấy mỏng được gấp nhỏ xíu. Cậu mở tờ giấy ra, dòng chữ viết tay vội vã hiện lên: “Đừng tin vào những gì hắn nói. Hoắc Tần Vũ chính là kẻ đã dàn dựng vụ phá sản của gia đình cậu để có thể dễ dàng bắt cóc cậu. Đứa trẻ là chiếc xích cuối cùng. Hãy tìm cách trốn thoát trước khi quá muộn.”

Tờ giấy rơi khỏi tay Diệc Thần. Trái tim cậu như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Sự thật kinh hoàng này đổ sụp lên đầu cậu giống như một trận tuyết lở. Hóa ra, toàn bộ sự cứu chuộc, toàn bộ sự bảo hộ mà hắn dành cho cậu bấy lâu nay đều được xây dựng trên một sự dối trá vĩ đại. Hắn không phải là người hùng cứu cậu khỏi vực thẳm, mà chính hắn là kẻ đã đẩy cậu xuống đó để rồi đóng vai người cứu thế.

Đúng lúc đó, Hoắc Tần Vũ bước vào phòng. Hắn thấy cậu đứng bất động bên cạnh hộp màu, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Hắn nhìn xuống tờ giấy nằm dưới sàn, ánh mắt ngay lập tức trở nên lạnh lẽo như băng giá nghìn năm.

“Em đã thấy nó rồi sao?” Hắn bước lại gần, giọng nói không còn chút dịu dàng nào, chỉ còn lại sự uy quyền của một kẻ cai trị.

Diệc Thần ngước mắt nhìn hắn, đôi môi run rẩy: “Tất cả... tất cả đều là do anh làm? Gia đình tôi... cha mẹ tôi... anh đã phá hủy họ để có được tôi?”

Tần Vũ không phủ nhận. Hắn tiến lại gần, dồn cậu vào góc giá vẽ, đôi tay mạnh mẽ khóa chặt hai vai cậu. “Phải. Nếu không làm thế, làm sao một thiên tài thanh cao như em có thể nhìn đến một kẻ nhuốm máu như tôi? Tôi phải phá nát thế giới của em, để tôi trở thành thế giới duy nhất của em.”

Cậu dùng hết sức bình sinh đẩy hắn ra, tiếng thét nghẹn ngào vang lên trong căn phòng: “Anh là đồ quỷ dữ! Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh! Đứa trẻ này... nó không nên tồn tại!”

Cơn thịnh nộ của Tần Vũ bùng phát khi nghe thấy câu nói đó. Hắn tóm lấy cổ tay cậu, lôi cậu về phía chiếc giường lớn, ánh mắt tràn đầy sự chiếm hữu cuồng điên. “Tha thứ? Tôi không cần sự tha thứ. Tôi chỉ cần em ở đây, sinh con cho tôi và vĩnh viễn là của tôi. Em có muốn chết cũng phải chết trong vòng tay của tôi!”

Hắn dùng dải lụa trên giường trói chặt tay cậu lên đầu giường, một lần nữa thiết lập lại sự giam cầm tuyệt đối. Sự sủng ái của những ngày qua đã tan biến, thay vào đó là sự cưỡng chế đầy nhục dục và tàn nhẫn. Trong căn phòng ngập mùi sơn dầu và nước mắt, bản giao hưởng của sự đau đớn và hận thù lại một lần nữa vang lên, đánh dấu một giai đoạn tăm tối nhất trong cuộc đời của người họa sĩ thiên tài.