Căn phòng kính pha lê đặt giữa khu vườn tuyết giờ đây không khác gì một viên kim cương khổng lồ bị đánh rơi giữa lòng đại dương trắng xóa. Sau đêm kinh hoàng của sự trừng phạt, Lăng Diệc Thần dường như đã rút cạn linh hồn mình vào một vỏ bọc vô cảm. Cậu không còn gào thét, không còn dùng ánh mắt rực lửa để nhìn Hoắc Tần Vũ. Cậu chỉ im lặng, một sự im lặng đặc quánh và lạnh lẽo hơn cả lớp băng đang đóng dày trên mặt hồ phía xa.
Không gian bên trong căn phòng kính được điều chỉnh ở một nhiệt độ ấm áp hoàn hảo, nhưng đối với Diệc Thần, cái ấm ấy chỉ là một sự giả dối bao bọc lấy sự buốt giá trong tận xương tủy. Ánh sáng mặt trời của ngày mới rọi vào lớp kính, tán sắc thành những dải cầu vồng rực rỡ nhảy múa trên sàn nhà, nhưng đôi mắt của người họa sĩ thiên tài lại không còn tiêu cự. Cậu ngồi bất động trên chiếc ghế dài, đôi bàn tay đan vào nhau đặt trên vùng bụng đã nhô cao rõ rệt. Sinh mệnh nhỏ bé bên trong dường như cũng cảm nhận được sự u uất của người mẹ, nó khẽ chuyển động, tạo nên những gợn sóng lăn tăn trên bề mặt lớp áo lụa mỏng.
Hoắc Tần Vũ đứng bên ngoài lớp kính, cách cậu chỉ một gang tay nhưng lại như cách cả một ngân hà. Hắn nhìn chăm chằm vào bóng dáng gầy gò ấy, lòng dâng lên một cảm giác bất an chưa từng có. Hắn đã bẻ gãy được sự phản kháng của cậu, nhưng hắn cũng vô tình dập tắt luôn ngọn lửa sống trong đôi mắt ấy. Tần Vũ bước vào trong, tiếng giày da nện xuống sàn kính phát ra những âm thanh khô khốc.
“Diệc Thần, em đã không ăn gì từ tối qua rồi,” giọng hắn không còn vẻ đe dọa, mà mang một sự khẩn cầu kín đáo.
Diệc Thần vẫn im lặng. Cậu nhìn xuyên qua hắn, nhìn về phía những ngọn thông bị tuyết phủ kín ngoài kia. Đối với cậu, Tần Vũ giờ đây cũng chỉ là một phần của kiến trúc giam cầm này, không hơn không kém. Sự hiện diện của hắn không còn làm cậu sợ hãi, cũng chẳng làm cậu rung động. Cậu đã đạt đến trạng thái của một bức tượng thạch cao – đẹp đẽ, hoàn mỹ, nhưng vô hồn.
Sự im lặng ấy khiến Tần Vũ phát điên. Hắn thà rằng cậu mắng chửi hắn, thà rằng cậu cầm cọ vẽ đâm vào ngực hắn, còn hơn là nhìn cậu tan biến như làn sương sớm thế này. Hắn vẫy tay, và ngay lập tức, một đội ngũ kỹ thuật viên bắt đầu lắp đặt những thiết bị hiện đại xung quanh căn phòng kính.
“Nếu em không muốn nhìn thấy thực tại này, tôi sẽ mang cả thế giới nghệ thuật đến cho em,” hắn thì thầm, bàn tay to lớn khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại của cậu.
Đêm đó, Hoắc Tần Vũ tặng cho Diệc Thần một món quà mà hắn gọi là “Sự tái sinh của ký ức”. Khi màn đêm buông xuống, toàn bộ khu vườn tuyết xung quanh căn phòng kính bỗng chốc rực sáng bởi công nghệ chiếu sáng 3D hiện đại. Những bức tường kính pha lê bỗng chốc trở thành những màn hình khổng lồ, tái hiện lại những kiệt tác hội họa từ bảo tàng Louvre cho đến những phòng triển lãm danh tiếng ở Florence.
Diệc Thần ngẩng đầu lên. Cậu thấy những nét vẽ của Van Gogh cuộn xoáy trên nền tuyết trắng, thấy nụ cười bí ẩn của Mona Lisa ẩn hiện sau những tán thông, và thấy cả bầu trời đầy sao của những danh họa phục hưng đang bao phủ lấy mình. Ánh sáng đa sắc nhuộm lên làn da trắng sứ của cậu, khiến cậu trông như một thiên thần đang lạc lối trong một mê cung của những giấc mơ.
Tần Vũ đứng giữa không gian huyền ảo đó, hắn đưa tay ra mời cậu một điệu nhảy không có âm nhạc. “Diệc Thần, nhìn xem. Đây chẳng phải là điều em hằng mong ước sao? Cả thế giới nghệ thuật đang quỳ dưới chân em. Không ai có thể chạm vào em, không ai có thể làm bẩn em. Chỉ có tôi và nghệ thuật là thuộc về em.”
Diệc Thần chậm rãi đứng dậy, tà áo lụa dài quét trên sàn kính. Cậu nhìn vào những hình ảnh kỹ thuật số rực rỡ kia, rồi lại nhìn xuống đôi bàn tay dính đầy vết chai sạn vì cầm cọ của mình. Cậu chợt nhận ra sự mỉa mai tột độ: Hắn mang cả thế giới đến cho cậu, nhưng lại cướp đi của cậu quyền được chạm vào đất mẹ, quyền được ngửi mùi cỏ dại và quyền được là một con người tự do.
Bất chợt, một cơn đau nhói từ bụng dưới khiến Diệc Thần loạng choạng. Cậu ôm lấy bụng, gương mặt nhăn lại vì đau đớn. Tần Vũ hoảng loạn, hắn lao đến đỡ lấy cậu, vẻ mặt bình thản thường ngày hoàn toàn sụp đổ.
“Bác sĩ! Gọi bác sĩ Lâm ngay lập tức!” tiếng gầm của hắn vang vọng khắp khu vườn, át cả tiếng gió rít.
Trong lúc chờ bác sĩ, Tần Vũ bế Diệc Thần đặt nằm xuống giường. Hắn nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của cậu, trán hắn đẫm mồ hôi. Đây là lần đầu tiên Diệc Thần thấy người đàn ông quyền lực này run rẩy. Hắn không sợ đối thủ trên thương trường, không sợ cái chết, nhưng hắn sợ cái nhíu mày đau đớn của cậu, sợ sinh mệnh nhỏ bé bên trong cậu gặp chuyện.
“Đừng có chuyện gì... em không được có chuyện gì... Diệc Thần, tôi xin em,” hắn lầm bầm, giọng nói lạc đi.
Sự yếu đuối bất ngờ của Tần Vũ khiến Diệc Thần thoáng sững sờ. Trong cơn đau, cậu nhìn thấy một khía cạnh khác của kẻ giam cầm mình: Một đứa trẻ cô độc đang cố gắng giữ chặt lấy thứ đồ chơi duy nhất mà nó yêu quý, dù cách yêu ấy có tàn nhẫn và sai lầm đến mức nào. Một chút thương hại nhỏ nhoi nảy sinh trong lòng cậu, len lỏi qua lớp băng giá của lòng thù hận.
Bác sĩ Lâm đến và kết luận rằng do tâm lý của Diệc Thần quá căng thẳng, dẫn đến việc thai nhi bị động. Ông yêu cầu Tần Vũ phải để cậu trở lại không gian quen thuộc, không được kích thích bằng ánh sáng quá mạnh và phải để cậu được nghỉ ngơi tuyệt đối. Ngay đêm đó, Tần Vũ ra lệnh tháo dỡ toàn bộ hệ thống đèn pha và đưa Diệc Thần trở về căn phòng ngủ ấm áp ở tầng chính của biệt thự.
Hắn không rời đi mà thức trắng đêm bên cạnh giường cậu. Hắn dùng khăn ấm lau tay chân cho cậu, thỉnh thoảng lại áp tai vào bụng cậu để nghe nhịp tim của đứa trẻ đã bình ổn trở lại. Diệc Thần tỉnh táo hơn, cậu nhìn bóng lưng của Tần Vũ dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, lòng trĩu nặng những suy tư.
“Hoắc Tần Vũ,” cậu khẽ gọi, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Tần Vũ lập tức quay lại, ánh mắt rạng rỡ: “Tôi đây, em cần gì?”
“Đừng giam tôi trong phòng kính nữa. Tôi muốn... tôi muốn vẽ lại bức chân dung của mẹ tôi. Chỉ một bức duy nhất thôi.”
Tần Vũ im lặng một hồi lâu. Hắn biết cậu đang tìm cách kết nối lại với quá khứ mà hắn đã cố sức tiêu hủy. Nhưng nhìn gương mặt nhợt nhạt và hơi thở yếu ớt của cậu, hắn không thể từ chối.
“Được, tôi sẽ cho người chuẩn bị màu và toan vẽ tốt nhất. Nhưng em phải hứa, sau khi vẽ xong, em sẽ ăn uống đầy đủ và không được làm hại bản thân mình nữa.”
Diệc Thần khẽ gật đầu. Cậu biết đây là sự thỏa hiệp đầu tiên giữa hai người. Cậu sẽ dùng nghệ thuật để tìm lại chính mình, còn hắn dùng sự sủng ái để giữ chân cậu. Một cuộc chiến mới lại bắt đầu, không phải bằng xiềng xích hay lồng kính, mà bằng sự thâm nhập vào tâm hồn nhau.
Đêm đó, tuyết bên ngoài vẫn rơi, che phủ đi những dấu vết của chiếc lồng pha lê đã bị dỡ bỏ. Bên trong căn phòng, hơi ấm của sự sống và sự chiếm hữu vẫn tiếp tục đan xen vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng mới – bản giao hưởng của sự phụ thuộc và những rung cảm đầu tiên của sự tha thứ đầy đắng cay.