MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXiềng xích nghệ thuật (H nặng)Chương 8: BỨC HỌA MẬT MÃ VÀ CHIẾC LỒNG PHA LÊ TRONG TUYẾT

Xiềng xích nghệ thuật (H nặng)

Chương 8: BỨC HỌA MẬT MÃ VÀ CHIẾC LỒNG PHA LÊ TRONG TUYẾT

1,783 từ · ~9 phút đọc

Căn biệt thự vào những ngày tuyết rơi dày đặc nhất trông giống như một khối đá cẩm thạch khổng lồ bị bỏ rơi giữa hư không. Thời gian bên trong những bức tường đá dường như không còn tuân theo quy luật của mặt trời hay mặt trăng, mà trôi đi theo nhịp độ của những lọ thuốc màu tan chảy và tiếng thở dài của Lăng Diệc Thần. Mỗi sáng thức dậy, cậu thấy mình lún sâu hơn vào một đầm lầy của sự lệ thuộc, nơi mà sự dịu dàng của Hoắc Tần Vũ giống như những sợi tơ nhện quấn chặt lấy đôi cánh của một con bướm nhỏ, đẹp đẽ nhưng không thể thoát ra.

Vùng bụng của Diệc Thần giờ đây đã lộ rõ một đường cong mềm mại dưới lớp áo lụa rộng. Sự hiện diện của sinh mệnh ấy mang đến cho cậu một sức mạnh kỳ lạ, một bản năng phản kháng âm thầm nhưng mãnh liệt. Trong những đêm dài nằm trong vòng tay của Tần Vũ, khi nghe tiếng nhịp tim đều đặn của hắn, cậu chợt nhận ra rằng mình không thể để đứa trẻ này sinh ra và lớn lên trong một thánh đường của sự điên rồ này. Cậu cần một lối thoát, một tín hiệu gửi đến thế giới ngoài kia, dù là mỏng manh nhất.

Cơ hội đến với Diệc Thần vào một buổi chiều khi Tần Vũ phải rời biệt thự để giải quyết một vụ tranh chấp thương mại lớn ở trung tâm thành phố. Hắn để lại một người làm mới, một cô gái trẻ tên là Linh, người có đôi mắt hiền lành và dường như vẫn chưa bị bầu không khí u tối của nơi này làm cho chai sạn. Linh được giao nhiệm vụ mang màu vẽ và thức ăn lên phòng áp mái cho cậu.

Diệc Thần đứng trước giá vẽ, đôi tay cậu run rẩy cầm cây cọ mảnh nhất. Cậu không vẽ những hình khối vô nghĩa hay những bức chân dung của Tần Vũ như thường lệ. Cậu bắt đầu phác thảo một bức tranh phong cảnh: một cánh đồng hoa hướng dương trải dài dưới bầu trời xám xịt. Nhưng nếu nhìn kỹ vào cấu trúc của những cánh hoa, người ta sẽ thấy chúng được sắp xếp theo một trật tự kỳ lạ, lồng ghép vào đó là những ký hiệu mật mã mà cậu từng học được trong thời gian du học tại Pháp. Đó là tọa độ của căn biệt thự và lời kêu cứu tuyệt vọng của một linh hồn bị giam cầm.

Khi Linh bước vào, Diệc Thần cố gắng giữ cho gương mặt mình bình thản nhất có thể. Cậu khẽ ho khan, giả vờ như đang mệt mỏi và cần một chút nước ấm. Trong lúc Linh quay lưng lại để lấy nước, Diệc Thần nhanh chóng nhét bức phác thảo nhỏ vào giữa những chồng giấy vẽ cũ mà cô gái sắp mang đi để tiêu hủy hoặc lưu trữ.

“Linh, cô có thể mang những tờ giấy thừa này xuống sảnh không? Tôi không muốn thấy chúng làm vướng mắt mình,” Diệc Thần nói, giọng cậu nhẹ như hơi gió nhưng lại chứa đựng một sự khẩn thiết ngầm.

Cô gái trẻ gật đầu, ôm lấy chồng giấy mà không mảy may nghi ngờ. Diệc Thần đứng bên cửa sổ, nhìn bóng dáng Linh khuất dần sau hành lang. Tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực. Đó là lần đầu tiên sau nhiều tháng, cậu cảm thấy một tia sáng của hy vọng, một sự nổi loạn cuối cùng của một người nghệ sĩ không cam chịu số phận.

Tuy nhiên, sự hy vọng ấy chỉ kéo dài được vài giờ đồng hồ. Khi bóng tối vừa phủ xuống khu rừng thông, tiếng động cơ xe quen thuộc vang lên dưới sân. Hoắc Tần Vũ trở về sớm hơn dự kiến. Hắn không đi thẳng lên phòng áp mái mà dừng lại ở sảnh chính. Chỉ vài phút sau, tiếng hét hốt hoảng của Linh vang lên, rồi tất cả chìm vào một sự im lặng đáng sợ.

Diệc Thần đứng trong phòng vẽ, đôi tay cậu lạnh ngắt. Cậu nghe thấy tiếng bước chân trầm nặng của Tần Vũ đang bước lên cầu thang. Mỗi nhịp chân đều như một lời tuyên án tử cho hy vọng vừa mới nhen nhóm. Hắn đẩy cửa bước vào, trên tay cầm chính bức họa hoa hướng dương mà cậu đã dày công cài cắm mật mã.

“Em nghĩ tôi là ai, Diệc Thần?” Tần Vũ ném bức tranh lên sàn nhà, đôi mắt hắn rực cháy một ngọn lửa của sự phản bội và cơn thịnh nộ cực hạn. “Tôi đã cho em tất cả. Tôi cho em sự bảo hộ, cho em nghệ thuật, cho em cả máu thịt của tôi. Vậy mà em vẫn muốn dùng những nét vẽ bẩn thỉu này để dẫn kẻ khác đến đây phá hủy thiên đường của chúng ta?”

Hắn tiến lại gần, bóp chặt lấy cằm Diệc Thần, buộc cậu phải nhìn thẳng vào sự điên cuồng trong mắt mình. “Linh đã được 'xử lý' vì sự thiếu cảnh giác của mình. Còn em... có lẽ tôi đã quá nuông chiều em, khiến em quên mất rằng mình đang ở vị trí nào.”

Tần Vũ không dùng roi da hay những hình phạt thể xác thô bạo thông thường. Đối với một người coi trọng cái đẹp như hắn, sự trừng phạt phải mang tính nghệ thuật và sự sỉ nhục tâm lý cao nhất. Hắn ra lệnh cho các vệ sĩ di chuyển một cấu trúc đặc biệt ra giữa khu vườn phía sau, ngay giữa thảm tuyết trắng xóa và dưới sự chứng kiến của những ngọn đèn pha cực mạnh.

Đó là một căn phòng hoàn toàn bằng kính pha lê trong suốt, chỉ rộng khoảng mười mét vuông. Bên trong chỉ có một chiếc giường hẹp, một giá vẽ và hệ thống sưởi. Tần Vũ bế Diệc Thần, lúc này đang run rẩy vì sợ hãi và cái lạnh, đặt cậu vào bên trong căn phòng kính đó.

“Từ bây giờ, đây sẽ là xưởng vẽ mới của em,” Tần Vũ đứng bên ngoài lớp kính, giọng nói của hắn được truyền qua hệ thống loa bên trong một cách lạnh lẽo. “Ở đây, em không có bí mật. Tôi sẽ quan sát em từng giây từng phút, từ cách em thở, cách em vẽ, cho đến cách em ngủ. Em muốn thế giới nhìn thấy em? Vậy thì hãy để tôi là thế giới duy nhất quan sát em trong sự trần trụi tuyệt đối này.”

Sự quan sát tuyệt đối chính là đòn chí mạng đánh vào lòng tự trọng của Diệc Thần. Cậu đứng giữa căn phòng kính, xung quanh là màn đêm tối mịt của khu rừng và những ánh đèn pha rọi thẳng vào mình. Cậu cảm thấy mình như một vật mẫu bị trưng bày trong viện bảo tàng, một sinh linh không còn một chút quyền riêng tư nào. Tần Vũ ngồi trên một chiếc ghế bành đặt ngay trước lớp kính, tay cầm ly rượu vang, bình thản ngắm nhìn cậu như một vị chúa tể đang xem một vở kịch do chính mình đạo diễn.

Đêm đó là một đêm dài vô tận đối với Diệc Thần. Dưới ánh sáng chói lòa của đèn pha, cậu không thể ngủ được. Cậu thấy bóng dáng của Tần Vũ ngồi đó, bất động và uy quyền. Sự hiện diện của hắn xuyên qua lớp kính, đâm thấu vào tâm trí cậu. Cậu bắt đầu cảm thấy những cơn đau lưng âm ỉ do thai nhi đã lớn dần, cộng với sự thay đổi nội tiết tố khiến cảm xúc của cậu trở nên cực kỳ nhạy cảm và dễ tổn thương.

Diệc Thần quỵ xuống sàn kính, đôi tay ôm lấy bụng, những giọt nước mắt lăn dài. Cậu nhận ra rằng, trong chiếc lồng pha lê này, cậu hoàn toàn bị tước bỏ mọi vũ khí. Sự nổi loạn của cậu chỉ giống như một hòn đá nhỏ ném vào đại dương, không để lại một gợn sóng nào trước quyền lực tuyệt đối của Tần Vũ.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên chiếu vào căn phòng kính, tạo nên những sắc cầu vồng lấp lánh nhưng lạnh lẽo, Tần Vũ bước vào bên trong. Hắn mang theo một chiếc khăn lông ấm và một bát súp nóng. Hắn thấy Diệc Thần đang cuộn tròn trên sàn, gương mặt xanh xao và kiệt sức.

Sự thịnh nộ của hắn dường như đã tan biến, thay vào đó là một sự bảo bọc đến mức bệnh hoạn. Hắn nâng cậu dậy, áp cơ thể lạnh giá của cậu vào lòng mình. “Em thấy chưa, Diệc Thần? Ngoài tôi ra, không ai có thể sưởi ấm cho em. Không ai có thể hiểu được sự đau đớn này của em.”

Diệc Thần không còn sức để đẩy hắn ra. Trong cơn mê man vì thiếu ngủ và mệt mỏi, cậu vô thức rúc sâu vào lồng ngực của Tần Vũ, tìm kiếm hơi ấm duy nhất giữa cánh đồng tuyết trắng. Cậu cảm thấy mình đang tan chảy, không phải vì yêu, mà vì sự phụ thuộc sinh tồn đã bắt đầu chiến thắng lý trí.

Hắn mỉm cười, một nụ cười thỏa mãn của kẻ đã bẻ gãy được chiếc xương sườn cuối cùng của con mồi. Hắn cầm lấy cây cọ, đưa cho cậu và thì thầm: “Vẽ đi em. Vẽ sự phục tùng của em lên mặt kính này. Vẽ để tôi thấy rằng, em đã hoàn toàn thuộc về tôi.”

Diệc Thần cầm cây cọ, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trên lớp kính pha lê. Cậu bắt đầu vẽ những đường nét nguệch ngoạc bằng màu trắng, hòa lẫn vào màu của tuyết bên ngoài. Cậu không còn vẽ mật mã, không còn vẽ hy vọng. Cậu vẽ một vòng tròn khép kín, một thế giới mà ở đó, chỉ có hắn và cậu, cùng với nhịp tim của sinh mệnh nhỏ bé đang đập đều đặn trong bụng như một lời nguyền không thể phá bỏ.

Thời gian trôi qua, chiếc lồng pha lê trong tuyết đã trở thành một biểu tượng mới cho sự chiếm hữu vĩnh hằng của Hoắc Tần Vũ. Lăng Diệc Thần, người nghệ sĩ thiên tài, nay đã chính thức trở thành một phần của kiến trúc biệt thự, một linh hồn bị giam giữ trong sự rực rỡ và cô độc tột cùng.