MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXiềng xích nghệ thuật (H nặng)Chương 7: NHỊP ĐẬP TRONG TRẦM MẶC VÀ SỰ TẨY RỬA KÝ ỨC

Xiềng xích nghệ thuật (H nặng)

Chương 7: NHỊP ĐẬP TRONG TRẦM MẶC VÀ SỰ TẨY RỬA KÝ ỨC

1,647 từ · ~9 phút đọc

Thời gian trong căn biệt thự cô độc dường như không còn được tính bằng ngày tháng hay những mùa tuyết tan, mà nó được đo bằng sự thay đổi của từng đường nét trên cơ thể Lăng Diệc Thần và sự dịch chuyển của những mảng màu trên giá vẽ. Buổi sáng hôm ấy, không gian bị bao phủ bởi một lớp sương mù trắng đục như sữa, khiến những cánh rừng thông ngoài cửa sổ trông như những bóng ma đang canh giữ một bí mật vĩnh hằng. Trong phòng ngủ, mùi trầm hương dịu nhẹ lan tỏa, quyện lẫn với hơi ấm của lò sưởi đang bập bùng cháy, tạo nên một cảm giác an ổn giả tạo cho người bên trong.

Diệc Thần tỉnh dậy khi cảm nhận được một sự xáo trộn nhẹ nhàng nơi hạ vị. Cậu nằm nghiêng trên lớp nệm lông vũ, bàn tay mảnh khảnh luồn vào dưới lớp áo ngủ bằng lụa satin, khẽ chạm lên vùng bụng đã bắt đầu có một độ cong mềm mại, rõ rệt hơn hẳn so với những tuần trước. Đây là kết tinh của những đêm dài chìm đắm trong sự cưỡng chế và sủng ái, một sinh mệnh đang lặng lẽ thành hình, hút lấy sinh lực và cả tâm hồn của cậu để lớn lên. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe một nhịp đập xa lạ bên trong mình, một cảm giác vừa thiêng liêng vừa khiến cậu thấy tủi nhục đến cùng cực.

Cửa phòng khẽ mở, và người bước vào không chỉ có Hoắc Tần Vũ. Theo sau hắn là một người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng, gương mặt điềm tĩnh và mang theo một chiếc vali y tế hiện đại. Đây là bác sĩ Lâm, người duy nhất được phép tiếp cận Diệc Thần dưới sự giám sát nghiêm ngặt của Tần Vũ. Hắn tiến lại gần giường, tự tay đỡ Diệc Thần ngồi dậy, ánh mắt hắn không rời khỏi vùng bụng của cậu dù chỉ một giây.

“Hôm nay chúng ta sẽ kiểm tra nhịp tim của đứa trẻ,” Tần Vũ nói, giọng hắn thấp và mang một sự phấn khích không hề che giấu.

Bác sĩ Lâm im lặng thực hiện các thao tác chuyên môn. Khi đầu dò siêu âm mát lạnh chạm vào làn da nhạy cảm của Diệc Thần, cậu khẽ co người lại. Tần Vũ ngay lập tức nắm lấy bàn tay cậu, những ngón tay thô ráp của hắn đan chặt vào tay cậu như một lời nhắc nhở về sự hiện diện không thể trốn thoát. Trong không gian tĩnh mịch, một âm thanh đột ngột vang lên từ chiếc máy cầm tay: thình thịch, thình thịch, thình thịch...

Âm thanh ấy nhanh, mạnh và đầy sức sống. Nó giống như tiếng trống dồn dập của một bản giao hưởng đang đi đến đoạn cao trào, phá tan sự im lặng chết chóc của căn biệt thự. Lăng Diệc Thần sững người. Đó là lần đầu tiên cậu thực sự nghe thấy tiếng nói của sinh mệnh này. Những giọt nước mắt nóng hổi không tự chủ được mà lăn dài trên má cậu, rớt xuống mu bàn tay của Tần Vũ. Cậu không biết mình khóc vì hạnh phúc hay vì tuyệt vọng, chỉ biết rằng kể từ giây phút này, cậu đã chính thức bị đóng đinh vào định mệnh của người đàn ông này.

Tần Vũ nhìn những giọt nước mắt của cậu, hắn không lau đi ngay mà cúi xuống hôn lên chúng, thưởng thức vị mặn chát của sự phục tùng. Sau khi bác sĩ Lâm rời đi, hắn bế Diệc Thần ra khỏi giường, dẫn cậu đến trước một chiếc bàn gỗ lớn ở giữa phòng, nơi hắn đã chuẩn bị sẵn một chậu than đang đỏ lửa.

“Bác sĩ nói em cần một tinh thần thuần khiết nhất để nuôi dưỡng đứa bé,” Tần Vũ thản nhiên nói, rồi hắn lấy từ trong túi áo ra một vật khiến tim Diệc Thần thắt lại. Đó là một tấm ảnh cũ, đã sờn góc, chụp Diệc Thần cùng cha mẹ mình trong ngày cậu nhận giải thưởng hội họa đầu tiên. “Những thứ thuộc về quá khứ này chỉ khiến em thêm đau lòng và muốn rời bỏ tôi. Tôi sẽ giúp em tẩy rửa chúng.”

“Không! Đừng làm vậy, Hoắc Tần Vũ!” Diệc Thần hét lên, cậu nhào tới định giật lấy tấm ảnh nhưng Tần Vũ đã giơ tay lên cao, dễ dàng khống chế cậu bằng một tay.

Hắn nhìn tấm ảnh một cách lạnh lùng, rồi không chút do dự, hắn thả nó vào chậu than đang cháy đỏ. Ngọn lửa liếm lấy những gương mặt trong ảnh, biến họ thành tro bụi chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Diệc Thần quỵ xuống sàn, đôi mắt cậu trống rỗng nhìn vào đống tro tàn vừa mới hình thành. Toàn bộ sợi dây liên kết cuối cùng của cậu với thế giới bên ngoài, với cái tên Lăng Diệc Thần của quá khứ, đã bị thiêu rụi hoàn toàn.

“Đừng khóc,” Tần Vũ quỳ xuống bên cạnh, nâng gương mặt đờ đẫn của cậu lên. “Em không cần họ. Từ nay về sau, cha mẹ của em là tôi, gia đình của em là tôi, và cả thế giới của em cũng chỉ có tôi mà thôi. Em là một bức tranh mới, và tôi sẽ là người duy nhất vẽ lên đó.”

Hắn bế cậu đến phòng vẽ, nơi một giá vẽ khổng lồ đã được chuẩn bị sẵn với những loại màu sắc ấm áp hơn: màu vàng của nắng, màu xanh của sự sống và màu đỏ của máu huyết. Hắn ép cậu ngồi vào ghế, đưa vào tay cậu một cây cọ bằng lông chồn mềm mại.

“Vẽ đi. Vẽ lại nhịp tim mà em vừa nghe thấy. Hãy dùng màu sắc để diễn tả sự ràng buộc của chúng ta.”

Diệc Thần cầm bút trong sự vô thức. Dưới tác động của sự chấn động tâm lý và sự thôi thúc của bản năng người mẹ, cậu bắt đầu đưa những nét vẽ nguệch ngoạc nhưng tràn đầy cảm xúc. Cậu không còn vẽ những lồng sắt hay xiềng xích, mà cậu vẽ một vòng xoáy màu đỏ rực rỡ, ôm trọn lấy một điểm sáng nhỏ nhoi ở chính giữa. Mỗi nét bút của cậu đều mang theo một sự run rẩy, giống như cách trái tim cậu đang thổn thức.

Tần Vũ đứng sau lưng, hai tay hắn vòng qua eo cậu, áp lòng bàn tay lên bụng cậu. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ cơ thể cậu truyền qua lớp vải mỏng. Hắn thì thầm vào tai cậu những lời khen ngợi, những lời hứa về một tương lai mà ở đó cậu sẽ được đối xử như một vị thần, nhưng là một vị thần bị giam cầm trong mật thất.

Sự ghen tuông cực hạn của Tần Vũ đã đạt đến mức hắn muốn xóa sạch mọi ký ức của Diệc Thần về bất cứ ai không phải là hắn. Hắn bắt đầu thay đổi toàn bộ nội thất trong phòng, thay những bức ảnh cũ bằng những bức chân dung của chính hắn do cậu vẽ. Hắn muốn mỗi khi cậu mở mắt ra, người duy nhất cậu thấy là hắn, và mỗi khi cậu nhắm mắt lại, giọng nói duy nhất cậu nghe thấy cũng phải là hắn.

Buổi chiều hôm đó, khi ánh mặt trời tắt hẳn sau rặng núi, Tần Vũ tổ chức một "buổi triển lãm" đặc biệt. Hắn thắp hàng trăm ngọn nến quanh phòng vẽ, biến nơi đây thành một thánh đường lung linh và huyền ảo. Hắn bắt Diệc Thần đứng ở trung tâm, khoác trên mình một tấm lụa đỏ dài quét đất, che đi những dấu vết của sự chiếm hữu trên cơ thể. Hắn đi quanh cậu, ngắm nhìn cậu như ngắm nhìn một kiệt tác hoàn hảo nhất mà hắn từng tạo ra.

“Em có biết không, Diệc Thần? Em đẹp nhất là khi em hoàn toàn thuộc về tôi, không có một kẽ hở nào cho quá khứ chen vào.”

Diệc Thần đứng đó, dưới ánh nến lung linh, gương mặt cậu mang một vẻ đẹp u sầu đến nao lòng. Cậu nhìn vào đống tro tàn trong chậu than ở góc phòng, rồi lại nhìn vào người đàn ông đang sùng bái mình. Một cảm giác mâu thuẫn khủng khiếp nảy sinh trong lòng cậu: cậu hận hắn vì đã phá hủy mọi thứ, nhưng cậu lại sợ hãi việc hắn sẽ rời bỏ mình, để cậu cô độc trong bóng tối này cùng đứa trẻ chưa chào đời.

Hắn tiến lại gần, gỡ bỏ tấm lụa đỏ, để lộ cơ thể thanh mảnh của cậu dưới ánh sáng ấm áp. Hắn bắt đầu dùng những ngón tay dính màu vẽ, nhẹ nhàng vẽ lên làn da bụng của cậu những hoa văn tinh xảo, giống như đang xăm lên đó một bản hợp đồng nô lệ vĩnh viễn bằng màu sắc. Diệc Thần không còn khóc nữa, cậu chỉ im lặng đón nhận từng cái chạm của hắn, cảm nhận sinh mệnh trong bụng đang khẽ chuyển động như một sự đồng tình.

Thời gian trôi qua, màn đêm bao trùm lấy biệt thự, chỉ còn lại ánh sáng leo loắt từ những ngọn nến đang tàn dần. Trong không gian đặc quánh mùi sơn dầu và nhục dục, một bản giao hưởng câm lặng của sự chiếm hữu vẫn đang tiếp diễn. Lăng Diệc Thần đã thực sự trở thành con chim trong lồng vàng, không còn ký ức, không còn tự do, chỉ còn lại một tình yêu lệch lạc và một mầm sống đang lớn dần trong sự bảo bọc tàn nhẫn.