Thành phố Kinh Bắc khi màn đêm buông xuống luôn mang một vẻ đẹp lộng lẫy đầy giả tạo. Những ánh đèn neon rực rỡ từ các tòa cao ốc trung tâm hắt lên bầu trời một sắc tím huyền ảo, che lấp đi những mảng tối tăm, thối nát bên dưới những con hẻm nhỏ của khu phố cũ. Đối với Tô Anh Nhi, thành phố này chưa bao giờ thuộc về cô. Nó giống như một con quái vật khổng lồ sẵn sàng nuốt chửng những kẻ yếu thế, nghèo hèn như chị em cô bất cứ lúc nào.
Anh Nhi rảo bước nhanh trên con đường lát đá đã bong tróc, hơi thở cô gấp gáp hòa cùng cái lạnh lẽo của sương đêm. Bộ đồng phục của trường Cao Trung Đại Thành trên người cô đã cũ mèm, màu trắng vốn có giờ đây ngả sang sắc vàng nhạt vì những lần giặt giũ bằng nước giếng khoan đầy phèn. Cô vừa kết thúc ca làm thêm tại một tiệm rửa bát thuê. Đôi bàn tay vốn dĩ nên được cầm bút viết lách giờ đây thô ráp, nứt nẻ, đau rát mỗi khi gió lạnh thổi qua.
Cuộc đời của Tô Anh Nhi là một chuỗi những bi kịch nối tiếp. Cha mẹ cô qua đời trong một vụ tai nạn giao thông thảm khốc năm cô mười sáu tuổi, để lại cô và đứa em trai nhỏ Tô Minh bơ vơ giữa cõi đời. Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất. Người cha vốn dĩ hiền lành của cô, trước khi chết vì túng quẫn đã lún sâu vào con đường cờ bạc trắng đen, để lại một khoản nợ khổng lồ từ những sòng bạc khét tiếng trong thế giới ngầm. Khoản nợ ấy như một sợi xích vô hình, quấn chặt lấy cổ cô, siết chặt từng chút một mỗi ngày.
Về đến căn phòng trọ chưa đầy mười lăm mét vuông nằm sâu trong hẻm, Anh Nhi nhẹ nhàng đẩy cửa. Tiếng bản lề rỉ sét kêu ken két khiến cô rùng mình.
"Chị về rồi à?"
Tô Minh ngồi bên chiếc bàn gỗ ọp ẹp, dưới ánh đèn vàng mờ ảo đang nỗ lực giải những bài toán khó. Đứa trẻ mười tuổi nhưng gương mặt đã hằn lên sự già dặn trước tuổi, đôi mắt sáng nhìn chị gái đầy xót xa.
Anh Nhi nở một nụ cười gượng gạo, cố giấu đi sự mệt mỏi đang hành hạ cơ thể. Cô đặt túi bánh mì khô khốc lên bàn, xoa đầu em trai: "Ừ, chị về rồi. Minh ngoan, em ăn chút gì đi rồi ngủ sớm, mai còn đi học."
Tô Minh nhìn chị, giọng nhỏ nhẹ: "Chị ơi, hôm nay mấy người đòi nợ lại đến. Họ đập cửa rất mạnh. Họ bảo nếu tuần này không có tiền gốc, họ sẽ đưa chị đi."
Bàn tay Anh Nhi cứng đờ giữa không trung. Cô cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Khoản nợ ba triệu tệ, đối với một học sinh trung học vừa học vừa làm như cô, đó là một con số không tưởng. Cô đã bán hết tất cả những gì có thể bán, làm tất cả những công việc nhục nhã nhất để trả lãi hàng tháng, nhưng gốc vẫn cứ nằm đó, ngày một phình to ra bởi lãi mẹ đẻ lãi con.
"Đừng lo, chị sẽ lo được. Minh cứ tin chị."
Cô vỗ về em trai nhưng thâm tâm lại gào thét trong tuyệt vọng. Cô lấy gì để lo? Lấy mạng sống này sao? Đêm đó, Anh Nhi không ngủ được. Cô nhìn lên trần nhà loang lổ vết ẩm mốc, khát khao về một cuộc sống tự do, về một ngày có thể cùng em trai rời khỏi nơi này trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cô xinh đẹp, cô biết điều đó. Nhiều lần những tên môi giới ở các hộp đêm đã đề nghị cô bán thân, nhưng sự kiên cường và lòng tự trọng cuối cùng đã giúp cô từ chối. Cô không muốn mình chìm sâu vào bùn lầy hơn nữa. Cô muốn được đi học, muốn được trở thành một người có ích để bảo vệ em trai.
Sáng hôm sau, Anh Nhi thức dậy với đôi mắt thâm quầng. Cô chuẩn bị bữa sáng đơn sơ cho Minh rồi vội vàng đạp chiếc xe đạp cũ nát đến trường. Cao Trung Đại Thành là ngôi trường hàng đầu của Kinh Bắc, nơi chỉ dành cho những thiên tài thực thụ hoặc những thiếu gia, tiểu thư của các gia tộc tài phiệt. Anh Nhi vào được đây nhờ học bổng toàn phần, nhưng ở nơi này, cô chỉ là một "con chuột cống" trong mắt đám bạn học cao sang.
Khi bước qua cổng trường, cô cảm nhận được những ánh mắt khinh bỉ đổ dồn về phía mình. Tiếng xì xào bàn tán vang lên không dứt.
"Nhìn kìa, con nhỏ nghèo hèn đó lại đến. Nghe nói cha nó là con bạc bị người ta đâm chết đấy."
"Eo ôi, nhìn bộ đồng phục của nó kìa, chắc mấy năm rồi chưa thay. Thật là làm bẩn bầu không khí của Đại Thành."
Anh Nhi cúi gầm mặt, nắm chặt quai cặp, bước thật nhanh về phía lớp học. Cô đã quen với những lời sỉ nhục này. Với cô, chỉ cần được học, chỉ cần tốt nghiệp và đỗ vào một trường đại học tốt, cô sẽ có cơ hội thay đổi số phận.
Thế nhưng, số phận lại trêu ngươi cô hơn cô tưởng. Khi đi qua khu hành lang dẫn đến thư viện, cô vô tình va phải một nhóm người đang đứng tụ tập.
"Rầm!"
Toàn bộ sách vở trong cặp cô văng tung tóe ra sàn. Một mùi hương nam tính nồng nàn pha lẫn chút mùi thuốc lá đắt tiền xộc vào mũi cô. Anh Nhi hốt hoảng cúi xuống nhặt sách, miệng liên tục lẩm bẩm: "Tôi xin lỗi, tôi không cố ý... Tôi thật sự xin lỗi."
"Mắt mũi cô để đâu thế hả?"
Một giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền và lạnh lùng vang lên ngay đỉnh đầu cô. Anh Nhi khựng lại, cô ngước mắt nhìn lên và cảm thấy hơi thở mình như nghẹn lại.
Đứng trước mặt cô là một chàng trai cao lớn với chiều cao áp đảo. Hắn mặc chiếc áo sơ mi đồng phục không cài hai cúc đầu, để lộ xương quai xanh quyến rũ và khí chất của một kẻ đứng đầu. Đôi mắt đen láy như hố đen sâu thẳm nhìn cô đầy chán ghét. Đó là Giang Kiệt, thiếu chủ của gia tộc họ Giang – gia tộc thâu tóm toàn bộ thế giới ngầm từ Á sang Âu. Ở ngôi trường này, hắn là vua, là người mà ngay cả hiệu trưởng cũng không dám đắc tội.
Bên cạnh hắn là một chàng trai khác, dáng người thanh mảnh hơn nhưng cũng không kém phần cao lớn. Anh ta đeo một cặp kính gọng vàng, khuôn mặt thanh tú, lịch lãm nhưng đôi mắt sau lớp kính lại chứa đựng sự lạnh lẽo như băng giá nghìn năm. Triết Minh – học trưởng xuất sắc của hội học sinh, con trai cả của tập đoàn tài phiệt họ Triết, đối thủ và cũng là bạn thân từ nhỏ của Giang Kiệt. Nếu gia tộc Giang nắm giữ bóng tối, thì gia tộc Triết nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả đất nước này.
Giang Kiệt nhìn xuống cô gái đang quỳ dưới đất. Đôi mắt hắn khẽ dao động khi nhìn thấy khuôn mặt thanh khiết như sương sớm của Anh Nhi. Dù cô ăn mặc rách rưới, dù gương mặt đầy vẻ mệt mỏi, nhưng nét đẹp ấy vẫn không thể bị che lấp. Nó giống như một đóa hoa nhài trắng muốt mọc lên giữa bãi rác, lạc lõng nhưng lại khiến người ta muốn chạm vào, muốn vò nát.
"Mày thấy sao, Triết Minh? Con chuột nhắt này dường như không biết nhìn đường nhỉ?" Giang Kiệt nhếch môi, nụ cười đầy tà khí.
Triết Minh đẩy nhẹ gọng kính, giọng nói nhàn nhạt không chút cảm xúc: "Mày bận tâm làm gì loại cỏ rác này. Đi thôi, tao không muốn trễ giờ họp hội học sinh."
Anh Nhi run rẩy thu dọn xong sách vở, cô định đứng dậy rời đi thật nhanh thì một bàn tay to lớn, thô bạo nắm lấy cổ tay cô. Giang Kiệt kéo mạnh khiến cô ngã nhào vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
"Tôi... tôi đã xin lỗi rồi. Buông tôi ra!" Anh Nhi vùng vẫy, giọng nói đầy sợ hãi.
Giang Kiệt cúi sát vào tai cô, hơi thở nóng hổi khiến cô rùng mình: "Cô tên gì?"
"Tô... Tô Anh Nhi."
"Anh Nhi sao?" Giang Kiệt lặp lại cái tên ấy, đôi mắt hắn quét qua làn da trắng nõn nà của cô. "Một cái tên thật đẹp. Nhưng ở Đại Thành này, va phải tao thì không chỉ xin lỗi là xong đâu."
Hắn buông tay ra, khiến cô ngã nhục nhã xuống sàn hành lang. Đám đàn em đi sau hắn cười rộ lên đầy khoái trá. Anh Nhi nhanh chóng đứng dậy, nước mắt chực trào nhưng cô cố kìm nén, ôm cặp chạy đi thật nhanh. Cô không biết rằng, ánh mắt của hai kẻ quyền lực nhất ngôi trường này vẫn đang dõi theo bóng lưng gầy gò của cô.
Trong văn phòng hội học sinh sang trọng, Triết Minh ngồi bên cửa sổ, tay lật giở xấp hồ sơ của sinh viên mới. Anh dừng lại ở trang có ảnh của Tô Anh Nhi.
"Tô Anh Nhi, học bổng loại A, mồ côi, nợ nần chồng chất." Triết Minh khẽ đọc, một nụ cười khó hiểu hiện lên trên đôi môi mỏng. "Giang Kiệt, có vẻ như mày đã tìm thấy món đồ chơi mới rồi đấy."
Giang Kiệt ngồi gác chân lên bàn, tay xoay xoay chiếc bật lửa zippo bằng vàng: "Món đồ này trông có vẻ bền đấy. Tao muốn xem cô ta có thể kiên cường được bao lâu dưới chân tao. Mày không thấy ánh mắt của cô ta sao? Nó chứa đựng một khát khao tự do đến nực cười."
"Mày muốn chơi thì tao cũng không ngại tham gia." Triết Minh tháo kính, để lộ đôi mắt sắc lẹm. "Dù sao cuộc sống này cũng quá nhàm chán rồi."
Trong khi đó, tại một góc tối của sân trường, Anh Nhi ngồi sụp xuống, ôm lấy đầu gối mình. Cô không biết rằng cuộc đụng độ vừa rồi không phải là sự tình cờ, mà là mở đầu cho một cơn ác mộng dài đằng đẵng. Đóa hoa trong bùn lầy ấy, dù có cố gắng giữ mình sạch sẽ đến đâu, cũng không thể ngờ được rằng mình đã lọt vào mắt xanh của hai con quỷ dữ.
Buổi chiều hôm đó, khi Anh Nhi chuẩn bị ra về, cô nhận được một tin nhắn từ số lạ: "Nếu muốn xóa bỏ khoản nợ của cha cô, tối nay 8 giờ hãy đến khách sạn Kinh Bắc, phòng 909. Đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh với em trai cô."
Chiếc điện thoại cũ trên tay Anh Nhi suýt rơi xuống đất. Em trai! Họ biết về Minh. Cô cảm thấy tim mình đau thắt lại. Những kẻ đòi nợ thuê đã bán thông tin của cô cho ai? Hay chính là những kẻ cô đã va phải sáng nay?
Cô nhìn lên bầu trời Kinh Bắc đang dần chuyển sang màu đen kịt. Gió lạnh thổi qua, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc trên mặt đất. Anh Nhi biết, cô không còn đường lui. Nếu cô không đi, Minh sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng nếu cô đi, cái giá phải trả có lẽ chính là linh hồn và thể xác của mình.
Cô đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, của danh dự và sự sinh tồn. Đôi vai nhỏ bé rung lên bần bật dưới ánh đèn đường hiu hắt. Cô không sợ cái chết, cô chỉ sợ nếu mình gục ngã, Minh sẽ ra sao?
Thành phố Kinh Bắc vẫn cứ hoa lệ như thế, nhưng trong mắt Tô Anh Nhi lúc này, nó chỉ còn là một hố đen thăm thẳm đang chờ chực nuốt chửng cô. Đóa hoa nhỏ bé ấy, cuối cùng cũng phải chấp nhận để bùn lầy vấy bẩn, chỉ để bảo vệ chút ánh sáng cuối cùng của cuộc đời mình.
Trời bắt đầu đổ mưa. Những giọt mưa lạnh lẽo thấm qua lớp áo mỏng, làm tê liệt mọi giác quan. Anh Nhi đứng dậy, đôi mắt cô không còn vẻ sợ hãi như ban nãy, thay vào đó là một sự bình thản đến đáng sợ. Đó là sự bình thản của một người đã quyết định bước vào địa ngục.
"Minh, chị xin lỗi..." Cô thầm thì trong gió, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy dài trên khuôn mặt xinh đẹp.
Tám giờ tối, tại sảnh khách sạn Kinh Bắc. Anh Nhi xuất hiện với bộ dạng ướt đẫm, run rẩy. Cô tiến về phía thang máy, con số 909 hiện ra như một bản án tử hình. Cánh cửa thang máy mở ra, hành lang trải thảm đỏ thắm như máu dẫn cô đến căn phòng định mệnh.
Cô đứng trước cửa phòng 909, bàn tay giơ lên định gõ cửa nhưng lại khựng lại. Bên trong đó là gì? Là sự cứu rỗi hay là sự hủy diệt? Cô không biết. Cô chỉ biết rằng, kể từ khoảnh khắc cô bước qua cánh cửa này, Tô Anh Nhi của ngày xưa sẽ chết đi, và một nô lệ, một món đồ chơi sẽ được sinh ra dưới bàn tay của hai kẻ thống trị tàn nhẫn nhất thành phố này.
Cánh cửa từ từ mở ra khi cô chưa kịp gõ. Một luồng ánh sáng ấm áp nhưng đầy áp lực tỏa ra từ bên trong. Giang Kiệt đứng đó, trên tay là ly rượu vang đỏ thẫm, đôi mắt hắn nhìn cô đầy thích thú.
"Đến rồi sao, tiểu thiên thần?"
Phía sau hắn, Triết Minh đang ngồi trên ghế sofa, tay lật giở một bản hợp đồng. Anh ngẩng đầu nhìn cô, nụ cười nhạt nhẽo ấy lại hiện lên: "Vào đi. Chúng ta có rất nhiều chuyện cần thương lượng về cái giá của sự tự do mà cô hằng mong ước."
Anh Nhi bước vào, cánh cửa sau lưng đóng sập lại, ngăn cách cô hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Ác mộng, thực sự đã bắt đầu từ đây. Đóa hoa nhài trắng muốt ấy, giờ đây đã chính thức nằm gọn trong lòng bàn tay của quỷ dữ, sẵn sàng bị vò nát cho đến khi chỉ còn lại những cánh hoa tàn héo, đẫm lệ.