MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXIN HÃY BUÔNG THAChương 2: Cuộc đụng độ định mệnh

XIN HÃY BUÔNG THA

Chương 2: Cuộc đụng độ định mệnh

1,931 từ · ~10 phút đọc

Cánh cửa gỗ nặng nề của căn phòng khách sạn 909 khép lại, cũng là lúc thế giới rực rỡ bên ngoài hoàn toàn bị ngăn cách khỏi tầm mắt của Tô Anh Nhi. Tiếng khóa điện tử kêu lên một tiếng tạch khô khốc, vang vọng trong không gian sang trọng đến mức ngột ngạt. Anh Nhi đứng chôn chân tại chỗ, nước mưa từ mái tóc bết dính nhỏ xuống tấm thảm nhung đắt tiền, tạo thành một vệt sẫm màu như vết thương loang lổ.

"Đứng đó làm gì? Lại đây."

Giọng nói của Giang Kiệt vang lên, không quá lớn nhưng mang theo một áp lực vô hình khiến sống lưng cô lạnh toát. Hắn đang ngồi bắt chéo chân trên chiếc ghế bành bọc da thủ công, tay vân vê chiếc ly pha lê chứa thứ chất lỏng màu đỏ sẫm như máu. Dưới ánh đèn chùm pha lê tỏa ra sắc vàng ấm áp, khuôn mặt của hắn càng trở nên sắc sảo và tàn nhẫn hơn.

Anh Nhi run rẩy tiến lại gần. Mỗi bước chân của cô đều mang theo sự nặng nề của một kẻ sắp bước lên đoạn đầu đài. Cách đó không xa, tại chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun, Triết Minh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ. Anh không nhìn cô ngay lập tức mà chậm rãi gỡ chiếc kính gọng vàng xuống, dùng khăn lụa lau đi lớp sương mờ ảo trên mắt kính. Sự im lặng của anh còn khiến cô cảm thấy kinh khủng hơn cả sự ngang tàng của Giang Kiệt.

"Ngẩng mặt lên." Triết Minh nhàn nhạt lên tiếng.

Anh Nhi mím chặt môi, bàn tay đan vào nhau đến trắng bệch, từ từ ngước nhìn hai kẻ đang nắm giữ vận mệnh của mình. Cô thấy trong mắt Giang Kiệt là một sự thú tính đầy ngạo mạn, còn trong mắt Triết Minh là một sự tính toán lạnh lùng như một nhà tư bản đang xem xét một món hàng hóa vừa ý.

"Tôi... tôi đã đến rồi. Các anh nói sẽ giúp tôi xóa nợ, và không đụng đến em trai tôi... có đúng không?" Giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu, run rẩy và đầy sự khẩn cầu.

Giang Kiệt bật cười, một tràng cười ngạo nghễ vang vọng khắp căn phòng rộng lớn. Hắn đứng dậy, sải bước dài tiến về phía cô. Chiều cao vượt trội của hắn buộc cô phải ngửa cổ hết cỡ để nhìn. Hắn dùng bàn tay thô bạo bóp lấy cằm cô, nâng lên cao đến mức cô thấy đau nhức.

"Cô lấy tư cách gì để thương lượng với chúng tôi, hả?" Giang Kiệt nhướn mày, ánh mắt quét qua khuôn mặt xinh đẹp đang tái đi vì sợ hãi. "Khoản nợ ba triệu tệ đó, chỉ cần một cái búng tay của tao, nó sẽ biến mất. Nhưng cái giá cô phải trả... cô có đủ khả năng không?"

"Tôi sẽ làm bất cứ việc gì..." Anh Nhi nghẹn ngào, nước mắt bắt đầu chảy dài. "Làm việc nhà, giúp việc, hay bất cứ thứ gì... chỉ xin các anh tha cho em trai tôi."

"Làm việc nhà sao?" Triết Minh từ phía sau bước tới, ném một tập tài liệu mỏng lên bàn trà. "Cô nghĩ gia tộc họ Giang và họ Triết thiếu người làm sao? Thứ chúng tôi thiếu là một thứ để giải trí, một con búp bê biết nói, biết khóc và biết vâng lời."

Anh Nhi nhìn tập tài liệu. Trên trang đầu tiên là ảnh chụp của cô, thông tin cá nhân, địa chỉ nhà, và cả trường học của Tô Minh. Trái tim cô như bị ai đó bóp nghẹt. Họ đã điều tra cô từ lâu, họ đã giăng sẵn một cái lưới thiên la địa võng để chờ cô tự mình sa chân vào.

"Kể từ hôm nay, cô không còn là học sinh ưu tú của Đại Thành nữa." Giang Kiệt ghé sát vào tai cô, hơi thở nồng mùi rượu phả lên làn da nhạy cảm. "Cô là đồ vật của tao và Triết Minh. Cô sẽ phải phục vụ chúng tôi bất cứ khi nào, bất cứ nơi đâu và bằng bất cứ cách nào chúng tôi muốn. Đổi lại, em trai cô sẽ được đi du học, món nợ của cha cô sẽ được thanh toán sạch sẽ. Cô thấy sao? Hợp đồng này quá hời cho một đứa nghèo hèn như cô rồi chứ?"

Anh Nhi cảm thấy trời đất như sụp đổ. Cô biết "phục vụ" có nghĩa là gì qua ánh mắt thèm khát của Giang Kiệt. Cô là một cô gái có lòng tự trọng, cô đã từng mơ về một tương lai tươi sáng, nơi cô có thể đứng dưới ánh mặt trời bằng đôi chân của mình. Nhưng giờ đây, bóng tối đã hoàn toàn bao trùm.

"Tại sao... tại sao lại là tôi?" Cô nấc lên trong đau đớn.

Triết Minh tiến lại gần, dùng ngón tay thon dài lau đi giọt nước mắt trên má cô, nhưng hành động ấy không mang chút ấm áp nào, nó giống như đang kiểm tra chất lượng của một tấm lụa. "Vì cô đẹp, và vì cô có vẻ rất kiên cường. Bẻ gãy một kẻ kiên cường luôn mang lại cảm giác thành tựu hơn là những kẻ yếu đuối sẵn có."

Giang Kiệt không kiên nhẫn như Triết Minh. Hắn đột ngột túm lấy tóc cô, kéo mạnh ra sau khiến cô phải kêu lên một tiếng đau đớn. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi môi đang run rẩy của cô, giọng nói khàn đặc: "Mày có thấy không Minh? Đóa hoa nhài này khi khóc trông còn hấp dẫn hơn lúc cười. Tao đã nói rồi, nó sinh ra là để bị vò nát."

"Buông tôi ra... xin các anh..." Anh Nhi vùng vẫy trong tuyệt vọng, nhưng sức lực của một cô gái mồ hôi nước mắt như cô làm sao so được với kẻ thống trị thế giới ngầm như Giang Kiệt.

"Học cách im lặng và phục tùng đi, nếu không muốn sáng mai người ta tìm thấy xác em trai cô dưới chân cầu Kinh Bắc." Câu nói lạnh lùng của Triết Minh như một gáo nước đá dội thẳng vào linh hồn Anh Nhi.

Cô ngừng vùng vẫy. Cơ thể cô mềm nhũn ra như một sợi bún. Ánh mắt cô trở nên trống rỗng, vô hồn. Tự do, danh dự, tương lai... tất cả đã tan biến ngay trong khoảnh khắc này. Cô nhắm mắt lại, để mặc cho sự nhục nhã bắt đầu xâm chiếm.

Giang Kiệt thấy con mồi đã từ bỏ sự kháng cự, hắn cười hài lòng. Hắn buông tóc cô ra nhưng lại vòng tay ôm lấy eo cô, kéo sát vào người mình. "Ngoan lắm. Bây giờ, hãy bắt đầu buổi tập sự đầu tiên của cô đi. Cởi đồ ra."

Anh Nhi bàng hoàng mở to mắt: "Ngay... ngay tại đây sao?"

"Mày có vấn đề về tai à?" Giang Kiệt nhướn mày, bàn tay hắn bắt đầu di chuyển xuống phía dưới đầy thô bạo.

"Giang Kiệt, đừng làm cô ấy sợ quá sớm." Triết Minh thong thả ngồi xuống sofa, tay rót thêm rượu vào ly. "Dù sao thì đây cũng là đêm đầu tiên. Chúng ta nên bắt đầu một cách... bài bản."

Triết Minh nhìn Anh Nhi, đôi mắt sau lớp kính không một chút gợn sóng: "Tô Anh Nhi, anh khuyên cô nên tự mình làm thì hơn. Nếu để Giang Kiệt ra tay, anh không chắc ngày mai cô có thể đi học nổi đâu."

Anh Nhi đứng giữa phòng, trong ánh nhìn của hai gã đàn ông đầy quyền lực và tàn nhẫn. Cô cảm thấy mình như một con vật tế thần trên bàn thờ của quỷ. Bàn tay cô run rẩy đưa lên cởi từng chiếc cúc áo sơ mi đồng phục. Mỗi chiếc cúc được tháo ra là một nấc thang đưa cô xuống sâu hơn vào địa ngục.

Lớp vải mỏng rơi xuống sàn, để lộ làn da trắng ngần như ngọc thạch, dù có vài vết bầm tím do những lần làm việc nặng nhọc nhưng vẫn không làm giảm đi vẻ quyến rũ chết người của một thiếu nữ đang tuổi xuân thì. Giang Kiệt nuốt khan một ngụm nước bọt, ánh mắt hắn rực cháy như ngọn lửa thiêu rụi mọi thứ. Triết Minh cũng dừng ly rượu giữa không trung, ánh mắt anh tối sầm lại, chứa đựng một sự chiếm hữu điên cuồng.

Anh Nhi dùng hai tay che trước ngực, đầu cúi thấp, những lọn tóc ướt che đi khuôn mặt đầy nhục nhã. Cô cảm thấy không gian như bị rút hết oxy.

"Lại đây, quỳ xuống chân tao." Giang Kiệt ra lệnh, giọng nói đầy sự hưng phấn.

Anh Nhi như một cỗ máy không còn linh hồn, cô từ từ quỳ xuống tấm thảm nhung dưới chân hắn. Sự lạnh lẽo của căn phòng khách sạn tương phản hoàn toàn với hơi nóng đang hầm hập tỏa ra từ hai người đàn ông.

Giang Kiệt cúi xuống, nâng cằm cô lên một lần nữa. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy nước mắt của cô, khẽ cười: "Chào mừng cô đến với địa ngục của Giang Kiệt và Triết Minh. Từ giờ trở đi, cô không còn là con người nữa. Cô là con chó, là nô lệ, là thứ để bọn tao phát tiết."

Bên ngoài, sấm sét đột ngột rạch ngang bầu trời Kinh Bắc, ánh chớp trắng xóa soi sáng khuôn mặt tuyệt vọng của Anh Nhi trong giây lát. Cơn mưa ngoài kia vẫn rơi xối xả như muốn rửa trôi mọi tội lỗi, nhưng nó không thể nào rửa sạch được những vết dơ sắp sửa hằn sâu lên cuộc đời của đóa hoa nhài bé nhỏ.

Đêm đó, khách sạn Kinh Bắc chứng kiến một màn kịch tàn khốc của quyền lực và dục vọng. Tiếng khóc nghẹn ngào của Anh Nhi bị át đi bởi tiếng mưa rơi và tiếng cười ngạo mạn của hai kẻ săn mồi. Cô không biết rằng, đây chỉ mới là khởi đầu của một chuỗi những ngày dài bị giam cầm, bị hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần.

Triết Minh nhấp một ngụm rượu đỏ, ánh mắt anh nhìn vào bóng dáng đang run rẩy dưới chân Giang Kiệt, thầm nghĩ: "Tô Anh Nhi, cô sẽ là kiệt tác đau đớn nhất mà tôi từng tạo ra."

Trong khi đó, ở căn phòng trọ nhỏ hẻm sâu, Tô Minh vẫn đang say ngủ, không hề hay biết rằng chị gái mình đã bán đứng cả linh hồn để đổi lấy sự bình yên giả tạo cho cậu. Ánh trăng mờ nhạt bị mây đen che khuất, giống như tương lai của Anh Nhi, chỉ còn lại một màu đen đặc quánh không lối thoát.

"Đừng khóc." Giang Kiệt thì thầm, bàn tay hắn luồn vào tóc cô, ép cô phải nhìn thẳng vào hắn. "Nước mắt của cô chỉ làm tao thêm hưng phấn mà thôi. Hãy chuẩn bị đi, đêm nay còn rất dài."

Cuộc đời của Tô Anh Nhi chính thức rẽ sang một hướng khác, nơi mà sự đau đớn trở thành lẽ sống và sự nhục nhã trở thành hơi thở. Đóa hoa trong bùn lầy, liệu có thể chịu đựng được bao nhiêu cơn bão trước khi hoàn toàn tan tác?

Câu trả lời vẫn còn mịt mờ như màn mưa của thành phố Kinh Bắc đêm nay.