Bầu không khí bên trong căn phòng 909 của khách sạn Kinh Bắc dường như đông đặc lại, đặc quánh mùi hương gỗ đàn hương đắt tiền quyện cùng vị chát của rượu vang đỏ. Tô Anh Nhi quỳ rạp trên tấm thảm nhung, đôi vai gầy guộc rung lên bần bật theo từng nhịp nấc nghẹn. Trước mặt cô, hai bóng hình cao lớn như hai vị thần phán xét tàn nhẫn đang nhìn xuống, thưởng thức sự sụp đổ của một linh hồn kiên cường.
Giang Kiệt nhấp một ngụm rượu, đôi mắt hắn lấp lánh tia sáng của sự hưng phấn tột độ. Hắn bước lại gần chiếc bàn làm việc, cầm lên một xấp tài liệu được đóng khung trang trọng, bên trên tiêu đề in dòng chữ đen đậm nét: "Hợp đồng thỏa thuận đặc biệt". Hắn ném nó xuống ngay trước mặt Anh Nhi, tiếng giấy chạm mặt thảm vang lên khô khốc nhưng trong tai cô, nó chẳng khác nào tiếng búa gõ báo hiệu giờ hành hình.
"Đọc đi, rồi ký vào." Giang Kiệt lạnh lùng ra lệnh.
Anh Nhi run rẩy vươn bàn tay trắng bệch, những đầu ngón tay còn vương hơi lạnh của nước mưa để chạm vào tập giấy. Từng dòng chữ hiện ra trước mắt cô như những con rắn độc đang nhe nanh múa vuốt.
"Bên A: Giang Kiệt và Triết Minh. Bên B: Tô Anh Nhi. Nội dung: Bên B tự nguyện trở thành tài sản riêng của Bên A trong thời gian không xác định. Mọi quyền hạn về thân thể, thời gian và cuộc sống của Bên B thuộc về Bên A. Bên B không được phép phản kháng, không được tự ý rời đi, và phải phục tùng mọi yêu cầu, kể cả những yêu cầu trái với đạo đức hay pháp luật. Đổi lại, Bên A sẽ thanh toán toàn bộ khoản nợ ba triệu tệ của người cha quá cố của Bên B, đồng thời chu cấp toàn bộ chi phí học tập và sinh hoạt cho Tô Minh tại nước ngoài."
Mắt Anh Nhi nhòe đi vì nước mắt. "Tài sản riêng"... "phục tùng mọi yêu cầu"... Những cụm từ ấy đâm thẳng vào tim cô. Cô là một con người, không phải một món đồ. Nhưng khi nhìn thấy cái tên Tô Minh và số tiền nợ khổng lồ được liệt kê chi tiết ở trang sau, trái tim cô lại thắt chặt. Cô biết mình không có sự lựa chọn. Nếu không có ba triệu tệ này, em trai cô sẽ bị bọn đòi nợ thuê tàn sát, và chính cô cũng sẽ bị bán vào những ổ quỷ nhơ nhớp hơn cả nơi này.
"Tại sao các anh lại làm vậy với tôi?" Anh Nhi ngước nhìn, giọng nói khàn đặc vì u uất. "Các anh có tiền, có quyền lực, có biết bao nhiêu cô gái sẵn sàng quỳ dưới chân... Tại sao lại nhất định là một kẻ nghèo hèn như tôi?"
Triết Minh, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát từ phía sofa, thong thả đứng dậy. Anh bước đến đứng cạnh Giang Kiệt, đôi mắt sau lớp kính gọng vàng nhìn cô như nhìn một mẫu vật trong phòng thí nghiệm. Anh khẽ cười, một nụ cười thanh lịch nhưng chứa đựng sự tàn nhẫn thấu xương.
"Cô sai rồi, Anh Nhi." Triết Minh cúi xuống, dùng ngón tay thon dài nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo của mình. "Những cô gái ngoài kia quá dễ dàng, quá phục tùng. Họ giống như những món ăn được bày sẵn, không có vị gì cả. Còn cô... cô có sự kiên cường của một đóa nhài mọc trong bùn. Nhìn cô cố gắng giữ gìn cái gọi là lòng tự trọng trong sự khốn cùng, thực sự khiến tôi và Giang Kiệt thấy rất thú vị. Chúng tôi muốn thấy, cái lòng tự trọng đó sẽ bị mài mòn và tan biến như thế nào dưới sự chiếm hữu của chúng tôi."
Giang Kiệt đứng bên cạnh hừ lạnh một tiếng, hắn lấy ra một cây bút máy mạ vàng, thô bạo nhét vào tay cô. "Đừng nói nhảm nữa. Ký vào đây, và em trai cô sẽ được an toàn. Bằng không, tao không chắc thằng bé có thể nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai không đâu."
Bàn tay Anh Nhi run rẩy dữ dội đến mức không thể cầm chắc cây bút. Cô nhìn vào ô ký tên dành cho Bên B. Đó là ranh giới cuối cùng của cuộc đời cô. Một khi ký vào, cô sẽ chính thức bước vào một địa ngục không có ngày trở về. Cô nghĩ về khuôn mặt ngây thơ của Tô Minh, về những lời hứa sẽ bảo vệ em mà cô đã nói trước mộ cha mẹ.
"Tôi... tôi ký."
Từng nét chữ "Tô Anh Nhi" hiện lên méo mó, nhòe nhoẹt bởi những giọt nước mắt rơi xuống trang giấy. Khi nét cuối cùng kết thúc, cô cảm thấy như linh hồn mình vừa bị rút cạn khỏi lồng ngực. Cô buông rơi cây bút, gục đầu xuống sàn nhà, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa giữa căn phòng xa hoa.
Giang Kiệt cầm lấy bản hợp đồng, lật qua xem xét rồi gật đầu hài lòng. Hắn ném nó cho Triết Minh rồi tiến lại gần Anh Nhi. Hắn không một chút xót thương, thô bạo túm lấy tóc cô kéo mạnh lên, bắt cô phải quỳ thẳng người.
"Tốt lắm. Kể từ giây phút này, cô thuộc về bọn tôi." Giang Kiệt ghé sát vào tai cô, giọng nói trầm thấp đầy đe dọa. "Đừng bao giờ có ý định chạy trốn, bởi vì dù cô có trốn đến chân trời góc bể, tao và Triết Minh cũng sẽ lôi cô về và khiến cô phải hối hận vì đã được sinh ra trên đời."
Triết Minh bước lại gần, anh lấy ra một chiếc vòng cổ bằng da màu đen, trên đó có một chiếc chuông bạc nhỏ xíu và một miếng lắc khắc tên của hai người: G.K & T.M. Anh thản nhiên quàng nó vào cổ Anh Nhi, tiếng chuông "keng" một cái thanh mảnh vang lên trong sự tĩnh lặng đáng sợ.
"Đây là dấu hiệu nhận chủ." Triết Minh khẽ vuốt ve sợi dây da trên cổ cô, làn da trắng nõn của cô tương phản mạnh mẽ với màu đen của chiếc vòng, tạo nên một hình ảnh đầy kích thích. "Ở trường hay ở bất cứ đâu, cô phải luôn đeo nó bên mình dưới lớp áo đồng phục. Nếu tôi phát hiện cô tháo nó ra... hình phạt sẽ không đơn giản là lời nói đâu."
Anh Nhi cảm thấy cổ mình như bị bóp nghẹt. Chiếc vòng da dù mềm nhưng lại nặng nề như một gông xiềng. Cô nhắm nghiền mắt, sự nhục nhã dâng lên tận cổ họng. Cô không còn là một con người nữa, cô đã thực sự trở thành một con thú cưng trong lồng kính của hai kẻ điên cuồng này.
"Được rồi, phần thương lượng đã xong." Giang Kiệt ném ly rượu xuống sàn, tiếng thủy tinh vỡ tan tành như chính cuộc đời của Anh Nhi. Hắn nhìn đồng hồ rồi liếc sang Triết Minh. "Mày định bắt đầu từ đâu? Tao thực sự không thể chờ đợi thêm được nữa để nếm thử đóa nhài này."
Triết Minh nhấp một ngụm rượu cuối cùng, ánh mắt anh tối lại, chứa đựng dục vọng bùng cháy mà anh đã che giấu dưới lớp vỏ bọc học trưởng ưu tú. "Tùy mày thôi. Nhưng đừng quên, tối nay cô ấy phải chuyển đến biệt thự riêng của chúng ta. Ác mộng thực sự... phải diễn ra ở nơi đó mới đủ thú vị."
Giang Kiệt cười khẩy, hắn không nói hai lời, thô bạo nhấc bổng Anh Nhi lên vai. Cô hốt hoảng hét lên, đôi chân vùng vẫy vô vọng.
"Buông tôi ra! Các anh đã hứa..."
"Chúng tôi hứa bảo vệ em trai cô và xóa nợ, nhưng không có hứa sẽ đối xử dịu dàng với cô." Triết Minh đứng dậy, chỉnh lại cà vạt một cách chỉn chu. "Đi thôi, đồ chơi của chúng tôi."
Anh Nhi bị ném vào hàng ghế sau của chiếc xe Cadillac đen bóng đang chờ sẵn dưới sảnh khách sạn. Giang Kiệt và Triết Minh ngồi hai bên, kẹp chặt cô ở giữa. Trong không gian chật hẹp của xe, cô cảm nhận rõ ràng sự áp bức từ hai gã đàn ông lực lưỡng. Chiếc xe lăn bánh, rời khỏi khách sạn Kinh Bắc, lao đi trong màn mưa dày đặc của thành phố.
Anh Nhi nhìn ra cửa sổ, những ánh đèn đường lướt qua nhanh chóng, nhạt nhòa như những giấc mơ tan vỡ. Cô biết, hướng chiếc xe đang đi không phải là về phía căn phòng trọ nhỏ bé của cô và Minh. Nó đang hướng về phía khu biệt thự biệt lập trên đỉnh núi, nơi được mệnh danh là vương quốc riêng của hai gia tộc Giang - Triết.
Cơn mưa ngoài kia vẫn không có dấu hiệu dừng lại, giống như nỗi đau đang gặm nhấm tâm hồn cô. Anh Nhi đưa tay sờ lên chiếc vòng cổ bằng da, tiếng chuông bạc nhỏ khẽ vang lên "keng... keng...", mỗi tiếng vang như một nhát dao đâm vào lòng tự trọng cuối cùng của cô.
"Triết Minh, mày nghĩ xem, nếu mai chúng ta mang cô ta đến trường với bộ dạng này, đám học sinh ở Đại Thành sẽ phản ứng thế nào?" Giang Kiệt thản nhiên hỏi, bàn tay hắn không ngừng vuốt ve cặp đùi trắng ngần của Anh Nhi.
Triết Minh lật giở một tờ tạp chí tài chính, giọng nói vẫn bình thản như đang bàn luận về một dự án kinh doanh: "Cứ để họ tò mò đi. Càng tò mò, sự nhục nhã của cô ấy sẽ càng tăng cao. Đó chẳng phải là mục tiêu của mày sao?"
Anh Nhi cắn chặt môi đến bật máu. Cô không dám tưởng tượng đến cảnh tượng ngày mai tại trường. Cô đã luôn nỗ lực để trở nên vô hình, để bảo vệ bản thân khỏi những lời gièm pha. Nhưng giờ đây, hai kẻ này muốn phơi bày sự nhục nhã của cô trước mặt tất cả mọi người.
"Tôi xin các anh... ở trường... hãy cho tôi một chút tôn nghiêm cuối cùng." Cô thì thào, giọng nói đầy sự khẩn cầu.
Giang Kiệt bật cười, hắn bóp mạnh vào cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào hắn. "Tôn nghiêm? Cô đã bán nó cho bọn tôi với giá ba triệu tệ rồi, Anh Nhi ạ. Ở đây, cô không có quyền xin xỏ. Cô chỉ có quyền phục tùng."
Chiếc xe bắt đầu leo lên con dốc cao dẫn vào khu biệt thự. Những hàng cây cổ thụ hai bên đường như những bóng ma khổng lồ đang dang tay chào đón cô vào địa ngục. Khi chiếc cổng sắt khổng lồ tự động mở ra, Anh Nhi biết rằng, cuộc đời tự do của mình đã chính thức chấm dứt.
Biệt thự hiện ra nguy nga nhưng lạnh lẽo, một công trình kiến trúc xám xịt mang hơi hướng gothic đầy u ám. Đây sẽ là chiếc lồng giam cầm cô, nơi cô phải đối mặt với những màn hành hạ thể xác và tinh thần khủng khiếp nhất.
Giang Kiệt kéo cô xuống xe ngay khi xe vừa dừng hẳn. Hắn không để cô kịp định thần, lôi xềnh xệch cô vào bên trong sảnh lớn. Triết Minh thong thả bước theo sau, đôi mắt sau lớp kính không rời khỏi bóng dáng gầy gò đang run rẩy của cô.
"Chào mừng cô đến với nhà mới." Giang Kiệt ném cô xuống sàn đá cẩm thạch lạnh ngắt.
Anh Nhi nhìn quanh, căn biệt thự rộng lớn nhưng không có lấy một bóng người làm, chỉ có những thiết bị an ninh hiện đại và những cánh cửa sắt kiên cố. Đây thực sự là một hầm ngục sang trọng được thiết kế riêng để phục vụ cho những thú vui bệnh hoạn của hai vị thiếu gia.
"Tối nay, chúng ta sẽ bắt đầu quy tắc đầu tiên." Triết Minh bước tới, anh tháo bỏ lớp áo khoác ngoài, để lộ thân hình cân đối dưới lớp áo sơ mi trắng tinh khôi. "Ở ngôi nhà này, cô không được phép mặc quần áo trừ khi chúng tôi cho phép. Và bây giờ... hãy thực hiện điều đó đi."
Anh Nhi bàng hoàng nhìn hai người bọn họ. Sự nhục nhã dâng trào khiến cô muốn lao đầu vào tường để kết thúc tất cả. Nhưng bóng dáng của Tô Minh lại hiện lên, níu kéo cô lại với thực tại cay đắng. Cô run rẩy đưa tay lên, bắt đầu thực hiện yêu cầu quái đản của bọn họ dưới ánh đèn sáng rực của sảnh chính.
Tiếng chuông bạc nhỏ trên cổ cô lại vang lên "keng... keng...", như một khúc nhạc tiễn đưa lòng tự trọng của một đóa nhài trắng vào hố sâu của bùn lầy tăm tối. Đêm đầu tiên tại biệt thự riêng, cơn ác mộng thực sự chỉ mới bắt đầu.