MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXIN HÃY BUÔNG THAChương 4: Đêm đầu tiên tại biệt thự riêng

XIN HÃY BUÔNG THA

Chương 4: Đêm đầu tiên tại biệt thự riêng

1,255 từ · ~7 phút đọc

Cánh cửa sảnh chính đóng sập lại, tách biệt hoàn toàn tiếng mưa gào rú bên ngoài, để lại một không gian tĩnh lặng đến gai người. Ánh đèn chùm pha lê rực rỡ phía trên cao hắt xuống sàn đá cẩm thạch trắng muốt, soi rõ thân hình nhỏ bé đang run rẩy của Tô Anh Nhi. Cô đứng đó, giữa hai bóng hình cao lớn như hai vị chúa tể đang nhìn ngắm món đồ chơi mới sở hữu.

Giang Kiệt thong thả tháo chiếc cà vạt, ném sang một bên rồi tiến lại gần cô. Khí thế áp bức tỏa ra từ hắn khiến Anh Nhi không tự chủ được mà lùi lại, cho đến khi lưng cô chạm vào cột đá lạnh ngắt. Hắn dùng ngón tay thon dài gạt đi một lọn tóc bết nước trên trán cô, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng sự tàn nhẫn không che giấu: "Đêm nay, cô sẽ hiểu thế nào là cái giá của sự tự do cho em trai cô."

Chưa kịp để cô phản ứng, Giang Kiệt đã thô bạo nhấc bổng cô lên vai, sải bước dài về phía cầu thang dẫn lên tầng trên. Anh Nhi hoảng loạn đấm vào lưng hắn, đôi chân vùng vẫy vô vọng: "Buông tôi ra! Giang Kiệt, anh nói sẽ cho tôi thời gian mà!"

"Thời gian của cô đã hết kể từ khi đặt bút ký vào bản hợp đồng đó rồi." Triết Minh điềm tĩnh bước theo sau, đôi mắt sau lớp kính không một chút gợn sóng, chỉ có dục vọng đang âm ỉ cháy phía sau vẻ ngoài thanh lịch.

Cánh cửa phòng ngủ chính mở ra, Giang Kiệt ném cô xuống chiếc giường king-size rộng lớn. Sự mềm mại của đệm giường lại khiến Anh Nhi cảm thấy như đang lún sâu vào một đầm lầy không lối thoát. Cô nhanh chóng lùi về góc giường, đôi mắt mở to ngập tràn sợ hãi nhìn hai người đàn ông đang thong thả cởi bỏ lớp áo ngoài.

Triết Minh tiến đến bên giường, anh quỳ một gối xuống, tay nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình: "Anh Nhi, tôi đã nói rồi, đừng cố phản kháng. Sự phản kháng của cô chỉ khiến Giang Kiệt thêm hưng phấn, và người chịu khổ cuối cùng vẫn là cô thôi."

Giang Kiệt không kiên nhẫn như thế. Hắn thô bạo kéo lấy mắt cá chân Anh Nhi, lôi cô lại gần phía mình. Cô hét lên một tiếng nhỏ khi cảm nhận được bàn tay nóng rực của hắn áp lên làn da lạnh lẽo của mình. Những chiếc cúc áo đồng phục mỏng manh nhanh chóng bị giật tung, rơi lả tả trên nệm.

Trong ánh sáng mờ ảo của căn phòng, làn da trắng nõn nà của Anh Nhi hiện ra như một kiệt tác bằng sứ, run rẩy dưới sự xâm lấn của những ngón tay thô bạo. Giang Kiệt không chút nể nang, hắn cúi xuống cắn mạnh vào hõm cổ cô, để lại một dấu ấn đỏ thẫm như một lời tuyên bố chủ quyền. Anh Nhi đau đớn oằn người, nước mắt lã chã rơi nhưng đôi môi bị bàn tay của Triết Minh chặn lại, chỉ còn những tiếng nấc nghẹn ngào.

Triết Minh dùng môi mình mơn trớn vành tai cô, thì thầm những lời cay đắng: "Ngoan nào, để chúng tôi dạy cô cách phục vụ."

Giang Kiệt thô bạo tách hai chân cô ra, chen vào giữa. Sự tiếp xúc xác thịt đột ngột và mạnh mẽ khiến Anh Nhi cảm thấy cơ thể mình như bị xé toạc. Hắn không cho cô thời gian để thích nghi, mỗi động tác đều mang theo sự chiếm hữu điên cuồng, như muốn nghiền nát đóa hoa nhài nhỏ bé này vào trong máu thịt. Cô cảm nhận được sự hiện diện đầy áp bức của hắn bên trong mình, một cảm giác căng tràn đến đau đớn, mỗi tấc thịt đều như bị kéo căng ra đến cực hạn.

Trong khi Giang Kiệt đang điên cuồng chiếm lấy cô từ phía trước, Triết Minh lại từ phía sau vòng tay ôm lấy eo cô, những nụ hôn của anh ta rải rác trên tấm lưng trần mảnh dẻ. Anh ta không vội vã, nhưng mỗi lần chạm vào đều khiến Anh Nhi cảm thấy như có một dòng điện chạy dọc sống lưng, một loại khoái cảm pha lẫn nhục nhã khiến trí óc cô mờ mịt.

Sự phối hợp nhịp nhàng giữa hai người đàn ông khiến Anh Nhi rơi vào một vòng xoáy không lối thoát. Cô bị đẩy lên đỉnh điểm của sự chịu đựng, giữa những cơn đau xé lòng và những luồng khoái cảm lạ lẫm bị ép buộc. Tiếng rên rỉ run rẩy của cô vang lên trong căn phòng tĩnh mịch, hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của Giang Kiệt và tiếng chuông bạc nhỏ xíu trên cổ cô vang lên từng nhịp "keng... keng..." đầy mỉa mai.

"Động một chút đi, Anh Nhi. Đừng như một cái xác không hồn như thế." Giang Kiệt gằn giọng, bàn tay hắn bóp chặt lấy eo cô, để lại những vết hằn đỏ tấy.

Anh Nhi mê man trong cơn đau, cô vô thức bám chặt lấy ga giường, các ngón tay gồng lên đến trắng bệch. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị dập vùi giữa cơn bão của hai người đàn ông. Khi Giang Kiệt đạt đến đỉnh điểm và giải phóng hoàn toàn bên trong cô, Anh Nhi cảm thấy một luồng nóng hổi tràn ngập, khiến cô tê dại đến mức không còn cảm giác.

Thế nhưng, ác mộng chưa dừng lại ở đó. Triết Minh tháo chiếc kính xuống, đôi mắt anh rực lên sự chiếm hữu chưa được thỏa mãn. Anh lật người cô lại, ép cô đối diện với mình ngay khi Giang Kiệt vừa rời khỏi. Sự xâm nhập tiếp theo từ Triết Minh mang theo một phong thái khác – lạnh lùng hơn, sâu sắc hơn và đầy tính kiểm soát. Mỗi cú thúc của anh như muốn chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn đã vỡ vụn của cô, buộc cô phải tiếp nhận sự hiện diện của mình.

Giang Kiệt ngồi bên cạnh, nhâm nhi ly rượu vang, ánh mắt không rời khỏi cảnh tượng dâm mỹ trên giường. Hắn dùng ngón tay mơn trớn khuôn mặt đẫm lệ của cô, mỉm cười đầy đắc thắng.

Cuộc vui kéo dài đến tận khi trời gần hửng sáng. Anh Nhi hoàn toàn kiệt sức, cô nằm sấp trên nệm, cơ thể đầy những dấu vết xanh tím và những vệt đỏ hằn sâu. Trí não cô trống rỗng, chỉ còn lại sự nhục nhã và đau đớn bủa vây.

Triết Minh cúi xuống, hôn nhẹ lên đôi mắt nhắm nghiền của cô, khẽ nói: "Tô Anh Nhi, đây mới chỉ là đêm đầu tiên thôi. Hãy làm quen với nó đi."

Giang Kiệt ném chiếc khăn lụa lên người cô, lạnh lùng bước vào phòng tắm: "Sáng mai, cô vẫn phải đến trường đúng giờ. Đừng để tao phải nhắc lại quy tắc."

Anh Nhi cuộn tròn người lại dưới tấm khăn lụa lạnh lẽo, tiếng khóc của cô đã cạn khô. Đóa hoa trong bùn lầy ấy đã chính thức bị vò nát dưới chân hai kẻ thống trị, bắt đầu một chuỗi ngày dài đẫm nước mắt và sự giam cầm tàn khốc.