MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXIN HÃY BUÔNG THAChương 5: Quy tắc của Trùm trường

XIN HÃY BUÔNG THA

Chương 5: Quy tắc của Trùm trường

1,678 từ · ~9 phút đọc

Ánh sáng ban mai yếu ớt lọt qua khe rèm cửa nhung dày nặng, chiếu rọi vào căn phòng ngủ rộng lớn của biệt thự trên đỉnh núi. Tô Anh Nhi khẽ cựa mình, cơn đau buốt từ khắp các thớ thịt ngay lập tức ập đến như muốn xé toạc cơ thể cô thêm một lần nữa. Mỗi chuyển động nhỏ nhất cũng khiến cô rên rỉ vì sự tê dại. Trên làn da trắng ngần vốn không chút tì vết, giờ đây tràn ngập những vết bầm tím, dấu răng và cả những vết hằn đỏ tấy từ cuộc hành lạc tàn khốc đêm qua.

Cô nhìn xuống chiếc vòng da vẫn còn siết chặt quanh cổ mình, chiếc chuông bạc nhỏ khẽ kêu lên khi cô thở dốc. Sự nhục nhã này dường như đã ngấm vào máu tủy. Anh Nhi cố gắng gượng dậy, nhưng đôi chân mềm nhũn khiến cô ngã khuỵu xuống sàn đá lạnh lẽo.

"Tỉnh rồi sao? Đừng có nằm đó giả vờ đáng thương."

Giọng nói lạnh lùng của Giang Kiệt vang lên từ phía cửa phòng tắm. Hắn bước ra với chiếc khăn tắm quấn hờ quanh hông, để lộ cơ bắp rắn chắc và những vết cào dài trên lưng – minh chứng cho sự phản kháng yếu ớt của cô đêm qua. Hắn tiến lại gần, dùng mũi giày nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự ngạo mạn đó.

"Tắm rửa và mặc đồng phục vào. Trong vòng mười lăm phút nữa, nếu không thấy cô ở dưới nhà, tôi không chắc em trai cô sẽ có một bữa sáng yên ổn đâu."

Anh Nhi rùng mình. Nhắc đến Tô Minh chính là điểm yếu chí mạng của cô. Cô nghiến răng, dùng chút sức lực cuối cùng để đứng dậy, lảo đảo bước vào phòng tắm. Dòng nước nóng dội xuống những vết thương khiến cô đau đến mức phải cắn chặt môi để không thét lên. Nhìn mình trong gương, cô không còn nhận ra cô nữ sinh kiên cường ngày nào. Giờ đây, cô chỉ là một món đồ chơi rách nát mang tên "tài sản của Giang Kiệt và Triết Minh".

Mười lăm phút sau, Anh Nhi bước xuống sảnh lớn. Triết Minh đã ngồi sẵn ở bàn ăn dài, thong thả lật giở tờ báo kinh tế. Anh vẫn duy trì vẻ lịch lãm, sơ mi đóng thùng chỉnh tề, kính gọng vàng sáng bóng, hoàn toàn khác hẳn với kẻ điên cuồng đã chiếm đoạt cô vài giờ trước.

"Lại đây ăn sáng đi." Triết Minh không ngẩng đầu, chỉ đẩy nhẹ một đĩa thức ăn về phía chiếc ghế đối diện. "Sáng nay chúng ta sẽ cùng đến trường. Cô biết phải làm gì để che giấu những thứ không nên thấy rồi chứ?"

Anh Nhi im lặng ngồi xuống, cổ áo sơ mi được cô cài kín đến nấc cuối cùng để che đi chiếc vòng cổ và những vết hôn sẫm màu. Cô không thể nuốt trôi bất cứ thứ gì, cổ họng nghẹn đắng.

"Anh không nghe tôi nói sao?" Triết Minh ngẩng lên, đôi mắt sắc lẹm sau lớp kính khiến không khí xung quanh trở nên đông cứng.

"Tôi biết rồi." Cô cúi đầu, giọng nói khàn đặc.

Khi chiếc xe Cadillac đen bóng dừng lại trước cổng trường Cao Trung Đại Thành, sự xuất hiện của nó ngay lập tức thu hút hàng nghìn ánh mắt tò mò. Bình thường, Giang Kiệt và Triết Minh luôn đi riêng, nhưng hôm nay họ lại bước ra từ cùng một chiếc xe, và đi giữa họ là Tô Anh Nhi – "con chuột cống" của trường.

Tiếng xì xào bắt đầu lan rộng như một làn sóng. Anh Nhi cảm thấy như có hàng nghìn mũi kim đâm vào lưng mình. Cô cố gắng đi thật nhanh, nhưng Giang Kiệt đã thô bạo quàng tay qua vai cô, kéo sát vào người hắn.

"Đi đâu mà vội? Cô quên quy tắc đầu tiên rồi à?" Giang Kiệt cười khẩy, cố tình cúi xuống sát mặt cô trước sự chứng kiến của đám đông.

"Buông tôi ra... mọi người đang nhìn..." Cô thì thầm trong tuyệt vọng.

"Tao thích cho họ nhìn đấy. Để họ biết rằng mày là của ai." Giang Kiệt gằn giọng, bàn tay hắn bóp mạnh vào vai cô như một lời cảnh cáo.

Triết Minh đi bên cạnh, vẫn giữ nụ cười xã giao hoàn hảo của một học trưởng, nhưng ánh mắt anh lại tràn đầy sự lạnh lẽo khi quét qua đám học sinh đang chỉ trỏ. Đám đông ngay lập tức im bặt, tản ra nhường lối. Ở ngôi trường này, không ai đủ can đảm để đối đầu với hai vị thiếu chủ này.

Tiết học đầu tiên diễn ra trong sự ngột ngạt. Anh Nhi ngồi ở bàn cuối, cố gắng tập trung vào bài giảng nhưng tâm trí cô hoàn toàn trống rỗng. Bỗng nhiên, một mẩu giấy được ném lên bàn cô.

"Giờ ra chơi, sân thượng tòa nhà C. Đừng để tao phải đi tìm." – Nét chữ rồng bay phượng múa của Giang Kiệt.

Anh Nhi nhắm mắt lại, một cảm giác buồn nôn dâng trào. Cô biết "giờ ra chơi" của họ không bao giờ chỉ đơn giản là nghỉ ngơi.

Đúng giờ, cô có mặt tại sân thượng tòa nhà C – khu vực vốn đã bị phong tỏa để làm nơi nghỉ ngơi riêng của hội học sinh và trùm trường. Giang Kiệt đang ngồi trên ghế bành dài, tay cầm một điếu thuốc lá, khói thuốc bay lởn vởn trong không khí. Triết Minh đứng tựa lan can, tay cầm một tập hồ sơ.

"Lại đây." Giang Kiệt vẫy tay.

Khi Anh Nhi vừa tiến đến, hắn đã túm lấy cổ áo cô, giật mạnh khiến hai chiếc cúc áo trên cùng văng ra, lộ rõ chiếc vòng da đen và làn da bầm tím.

"Mày có biết hôm nay mày đã phạm lỗi gì không?" Giang Kiệt thổi khói vào mặt cô.

"Tôi... tôi đã làm gì?"

"Mày đã dám nhìn thằng lớp trưởng lớp mày quá ba giây." Giang Kiệt đứng dậy, áp sát cô vào bức tường gạch nóng bỏng dưới cái nắng gay gắt. "Tao đã nói rồi, mắt mày chỉ được nhìn bọn tao. Mày là đồ vật, mà đồ vật thì không được phép có tình cảm hay sự quan tâm đến kẻ khác."

"Tôi chỉ hỏi về bài tập..."

"Chát!"

Một cái tát nảy lửa khiến mặt Anh Nhi nghiêng sang một bên, khóe môi cô rỉ máu. Sự đau đớn về thể xác không thấm thía gì so với sự vụn vỡ của lòng tự trọng.

"Đừng có cãi." Triết Minh bước lại gần, dùng khăn lụa lau đi vết máu trên môi cô một cách từ tốn, nhưng lời nói lại sắc như dao cạo. "Giang Kiệt nóng tính, cô nên biết điều một chút. Hình phạt cho kẻ không vâng lời ở trường sẽ khác với ở nhà đấy."

Giang Kiệt lấy từ trong túi ra một sợi dây thừng mảnh bằng lụa đen. Hắn thô bạo bắt cô quay lưng lại, trói chặt hai tay cô ra sau lưng. Sự tiếp xúc giữa dây thừng lạnh lẽo và làn da nhạy cảm khiến Anh Nhi run rẩy.

"Quỳ xuống." Giang Kiệt ra lệnh.

Giữa sân thượng lộng gió, dưới ánh nắng chói chang, Tô Anh Nhi phải quỳ gối trên nền xi măng thô ráp. Giang Kiệt bắt cô phải ngậm một viên kẹo nhỏ nhưng lại dặn: "Không được nuốt, cũng không được làm nó tan. Nếu lúc tao quay lại mà viên kẹo biến mất, tao sẽ bắt em trai mày phải nhịn đói cả ngày hôm nay."

Hắn và Triết Minh thản nhiên ngồi lại ghế, tiếp tục bàn luận về những lô hàng vũ khí hay những dự án bất động sản triệu đô, mặc kệ cô gái đang run rẩy, mồ hôi nhễ nhại quỳ dưới chân họ. Đầu gối Anh Nhi bắt đầu rướm máu vì tì xuống nền đá nhám quá lâu. Cô cắn chặt răng, nước mắt hòa lẫn mồ hôi chảy xuống cằm.

Sự hành hạ này không chỉ là về thể xác, mà là một sự sỉ nhục nhân phẩm đỉnh điểm. Họ biến một học sinh xuất sắc thành một thứ nô lệ công khai trong khuôn viên trường học, nơi mà cô từng coi là hy vọng duy nhất để thoát nghèo.

"Mày thấy chưa Minh? Đóa hoa nhài này khi bị phơi nắng trông héo hon nhưng lại có vẻ đẹp rất riêng." Giang Kiệt dùng chân gạt nhẹ vào vai cô, khiến cô suýt ngã nhào.

"Mày đừng có phá hỏng nó sớm quá." Triết Minh nhìn đồng hồ. "Sắp đến giờ vào tiết rồi. Đưa cô ấy về lớp đi, nhớ cài lại áo cho cẩn thận. Tao không muốn kẻ khác nhìn thấy dấu vết của chúng ta trên người cô ấy."

Giang Kiệt tháo dây trói, nhưng không quên bóp mạnh vào cổ tay đỏ hửng của cô. Hắn cài lại áo cho cô bằng những động tác thô lỗ, khiến cô đau đến mức phải nhắm mắt lại.

"Nhớ kỹ vị trí của mày, Anh Nhi. Đây mới chỉ là khởi đầu của quy tắc ở trường thôi."

Anh Nhi lảo đảo bước xuống cầu thang. Cô cảm nhận được sự sụp đổ hoàn toàn của thế giới quan trong mình. Ở trường, cô là nô lệ của họ; ở nhà, cô là món đồ chơi của họ. Không có kẽ hở nào để cô thở, không có nơi nào để cô trốn chạy.

Câu truyện cứ thế tiếp diễn, mỗi ngày trôi qua tại Cao Trung Đại Thành với Anh Nhi là một lần bước vào hầm ngục. Sự kiên cường trong cô vẫn còn đó, nhưng nó đang bị mài mòn bởi sự bạo ngược của Giang Kiệt và sự tàn nhẫn tinh vi của Triết Minh. Cô khát khao tự do, nhưng đôi chân cô đã bị xiềng xích bởi nợ nần và sự an toàn của người thân.