MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXIN HÃY BUÔNG THAChương 6: Mặt nạ của Học trưởng

XIN HÃY BUÔNG THA

Chương 6: Mặt nạ của Học trưởng

1,603 từ · ~9 phút đọc

Ánh nắng ban chiều tại Cao Trung Đại Thành đổ dài trên những hành lang vắng lặng. Tiết học cuối cùng đã kết thúc từ lâu, nhưng Tô Anh Nhi vẫn chưa thể rời khỏi ngôi trường này. Cô đứng trước cửa phòng Hội học sinh, đôi bàn tay run rẩy bám chặt vào quai cặp. Mỗi lần hít thở, chiếc vòng da ẩn dưới cổ áo sơ mi lại cọ xát vào làn da nhạy cảm, nhắc nhở cô về sự hiện diện của chiếc gông xiềng vô hình mà Giang Kiệt và Triết Minh đã đeo lên cổ mình.

"Vào đi."

Giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh của Triết Minh vang lên từ bên trong sau tiếng gõ cửa rụt rè của cô. Anh Nhi đẩy cửa bước vào. Căn phòng rộng lớn được bài trí tối giản nhưng vô cùng sang trọng, mùi tinh dầu cam sả thoang thoảng tạo nên một cảm giác thư thái giả tạo. Triết Minh đang ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ mun, tập trung phê duyệt những xấp tài liệu của trường. Anh vẫn đeo chiếc kính gọng vàng, mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ, trông anh không khác gì một hình mẫu học trưởng hoàn mỹ trong mắt mọi nữ sinh.

Thế nhưng, Anh Nhi biết rõ lớp mặt nạ đó tàn độc đến mức nào.

"Lại đây." Triết Minh không ngẩng đầu, chỉ buông một câu ngắn gọn.

Anh Nhi chậm rãi tiến lại gần. Khi chỉ còn cách bàn làm việc vài bước chân, anh mới dừng bút, tháo kính xuống và nhìn thẳng vào cô. Đôi mắt anh không có vẻ ngông cuồng, rực cháy như Giang Kiệt, mà nó tĩnh lặng như một mặt hồ đóng băng, khiến người ta không thấy đáy nhưng lại cảm nhận được cái lạnh thấu xương.

"Ngồi xuống." Anh chỉ tay về phía chiếc ghế đối diện.

Khi cô vừa ngồi xuống, Triết Minh đẩy về phía cô một tách trà nóng nghi ngút khói. "Uống đi. Trông cô xanh xao lắm. Nếu cô ngất xỉu, Giang Kiệt chắc chắn sẽ nổi điên, và lúc đó người chịu thiệt chỉ có cô thôi."

Sự quan tâm đầy tính toán này khiến Anh Nhi sởn gai ốc. Cô không chạm vào tách trà, chỉ nhỏ giọng hỏi: "Anh gọi tôi đến đây có việc gì? Giang Kiệt đâu?"

"Giang Kiệt đang bận giải quyết vài kẻ không biết điều ở phía sau trường. Còn tôi gọi cô đến đây vì tôi thích sự yên tĩnh." Triết Minh đứng dậy, thong thả bước vòng qua bàn làm việc. Anh dừng lại phía sau lưng cô, đặt hai tay lên vai Anh Nhi.

Cô lập tức cứng đờ người, hơi thở trở nên dồn dập. Bàn tay anh lạnh lẽo, bắt đầu vuốt ve dọc theo cần cổ của cô, luồn ngón tay vào bên dưới chiếc vòng da đen.

"Giang Kiệt quá thô bạo, đúng không?" Triết Minh thì thầm bên tai cô, giọng nói như tiếng gió rít qua khe cửa. "Hắn chỉ biết dùng vũ lực để khuất phục người khác. Nhưng tôi thì khác, Anh Nhi. Tôi thích nhìn thấy một tâm hồn tự nguyện vỡ vụn hơn."

Anh Nhi nghiến răng, cố ngăn lại những giọt nước mắt đang trực trào. "Anh và hắn... chẳng có gì khác nhau cả. Cả hai đều là quỷ dữ."

Triết Minh khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh đột ngột siết chặt chiếc vòng cổ, khiến Anh Nhi phải ngửa đầu ra sau, nhìn thẳng vào trần nhà. Tiếng chuông bạc nhỏ kêu lên một tiếng "keng" đầy mỉa mai.

"Đừng đánh đồng tôi với hắn. Hắn muốn thể xác của cô, còn tôi... tôi muốn sự phục tùng tuyệt đối trong tư duy của cô." Anh buông tay, bước tới trước mặt cô, thản nhiên lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc máy tính bảng, mở một đoạn clip ngắn.

Máu trong người Anh Nhi dường như đông cứng lại. Trong video là cảnh Tô Minh đang ngồi ăn gà rán trong một nhà hàng sang trọng, xung quanh là những người đàn ông mặc vest đen đứng canh gác. Cậu bé trông có vẻ rất vui vẻ, hoàn toàn không biết mình đang bị giam lỏng.

"Minh..." Cô thảng thốt gọi tên em trai.

"Thằng bé rất ngoan, ăn rất khỏe." Triết Minh tắt màn hình, cúi xuống nhìn cô với vẻ mặt đầy "cảm thông". "Hợp đồng đã nói rõ, sự an toàn của thằng bé phụ thuộc vào thái độ của cô. Hôm nay, Giang Kiệt đã tát cô một cái trên sân thượng, và cô đã khóc trước mặt nhiều người. Điều đó làm tôi không hài lòng, Anh Nhi ạ. Món đồ của tôi không nên tỏ ra thảm hại như vậy ở nơi công cộng."

"Các người đã làm nhục tôi trước mặt tất cả mọi người!" Anh Nhi uất ức hét lên. "Các người muốn tôi phải mỉm cười khi bị các người chà đạp sao?"

"Phải." Triết Minh bình thản đáp. "Đó mới là sự thuần hóa đỉnh cao. Ngày mai, tôi muốn cô tham gia buổi tiệc trà của Hội học sinh. Cô sẽ đứng cạnh tôi, rót trà cho các thành viên khác, và cô phải mỉm cười thật rạng rỡ. Nếu tôi thấy một giọt nước mắt nào rơi xuống, em trai cô sẽ phải chuyển đến một nơi... không được thoải mái như nhà hàng đó đâu."

Sự tàn nhẫn núp dưới lớp vỏ thanh lịch của Triết Minh giống như một loại độc dược không mùi, ngấm dần vào từng thớ thịt khiến cô tê liệt. Giang Kiệt là một cơn bão trực diện, nhưng Triết Minh là một vũng lầy không đáy, càng vùng vẫy càng bị lún sâu.

Anh bước lại gần chiếc ghế sofa dài ở góc phòng, ra lệnh: "Lại đây."

Anh Nhi run rẩy đứng dậy, bước chân như đeo chì. Khi cô đứng trước mặt anh, Triết Minh không vội vã chiếm đoạt như cách Giang Kiệt vẫn làm. Anh bắt cô quỳ xuống, dùng một sợi dây lụa trắng buộc hờ hai cổ tay cô lại với nhau.

"Hôm nay chúng ta sẽ không dùng vũ lực." Triết Minh thong thả cởi bỏ cúc áo măng sét, đôi mắt anh rực lên một loại khoái cảm bệnh hoạn khi nhìn thấy sự sợ hãi cùng cực trong mắt cô. "Tôi muốn cô học cách cảm thụ sự nhục nhã một cách tĩnh lặng nhất. Hãy nhớ lấy cảm giác này, vì nó sẽ theo cô suốt quãng đời còn lại."

Suốt hai giờ đồng hồ sau đó, phòng Hội học sinh trở thành một căn phòng tra tấn tâm lý. Triết Minh không để cô đau đớn về thể xác quá mức, nhưng anh dùng những lời nhục mạ nhẹ nhàng, những hành động vuốt ve đầy tính chiếm hữu và những yêu cầu quái đản để bẻ gãy ý chí của cô. Anh bắt cô phải đọc to những điều khoản trong bản hợp đồng nô lệ trong khi anh thản nhiên dùng môi mơn trớn những vết bầm tím mà Giang Kiệt để lại, như thể đang xóa đi dấu vết của người khác để thay bằng dấu ấn của riêng mình.

Sự mâu thuẫn giữa hành động dịu dàng và bản chất tàn độc của anh khiến Anh Nhi cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình. Cô cảm thấy linh hồn mình đang dần bị bào mòn, chỉ còn lại một cái xác không hồn biết vâng lời.

"Tốt lắm, Anh Nhi." Triết Minh khẽ hôn lên trán cô khi mọi chuyện kết thúc. Anh tháo sợi dây lụa trên tay cô, chỉnh lại váy áo cho cô một cách tỉ mỉ như đang mặc đồ cho một con búp bê. "Cô học rất nhanh. Bây giờ, hãy lau nước mắt đi, lấy lại vẻ ngoài của một nữ sinh ưu tú. Chúng ta sẽ cùng về biệt thự."

Anh Nhi nhìn vào gương, thấy một cô gái với đôi mắt vô hồn, môi sưng đỏ nhưng biểu cảm lại phẳng lặng đến đáng sợ. Lớp mặt nạ của Triết Minh đã bắt đầu áp đặt lên cô. Cô không còn khóc lóc ầm ĩ nữa, vì cô biết điều đó vô dụng.

Khi hai người bước ra khỏi tòa nhà hội học sinh, Giang Kiệt đã chờ sẵn bên chiếc xe. Hắn nhìn thấy vẻ ngoài chỉnh tề nhưng ánh mắt trống rỗng của Anh Nhi, liền nhếch môi cười đắc thắng với Triết Minh.

"Mày đã làm gì cô ta thế? Trông 'ngoan' hẳn ra." Giang Kiệt vỗ mạnh vào mông Anh Nhi, đẩy cô vào ghế sau.

"Chỉ là một vài bài học về phép tắc thôi." Triết Minh thản nhiên đáp, anh ngồi vào xe, khẽ đẩy gọng kính nhìn về phía hoàng hôn đang lịm tắt của thành phố Kinh Bắc. "Cô ấy bắt đầu hiểu ra rằng, ở đây, cái chết đôi khi còn dễ dàng hơn sự phục tùng."

Chiếc xe lao đi trong bóng tối đang dần bao trùm. Anh Nhi ngồi giữa hai con quỷ, bàn tay cô nắm chặt đến rướm máu. Mặt nạ của học trưởng vẫn ở đó, hoàn hảo và sáng bóng, nhưng phía sau nó là một vực thẳm đen đặc mà cô sẽ không bao giờ có thể thoát ra.

Đêm nay tại biệt thự, sự chiếm hữu của hai người bọn họ sẽ lại tiếp tục, nhưng Anh Nhi biết rằng, phần tâm hồn sáng nhất trong cô đã chính thức bị dập tắt bởi bàn tay lạnh lẽo của người học trưởng mà cô từng ngưỡng mộ.