Đêm ở biệt thự trên đỉnh núi mang một vẻ tịch mịch đến đáng sợ. Gió rít qua những kẽ lá của rừng thông bao quanh, tạo nên những âm thanh như tiếng khóc than của những linh hồn bị giam cầm. Bên trong căn phòng ngủ xa hoa, Tô Anh Nhi nằm co quắp trên tấm thảm lông, đôi mắt cô không một chút tiêu cự nhìn chằm chằm vào cánh cửa sổ sát đất.
Đã ba ngày trôi qua kể từ khi cô bước chân vào địa ngục này. Ba ngày, nhưng đối với cô, nó dài đằng đẵng như cả một thế kỷ bị đày đọa. Giang Kiệt và Triết Minh vừa rời đi để tham gia một buổi tiệc xã giao của giới thượng lưu, một dịp hiếm hoi họ không có mặt ở biệt thự cùng một lúc. Đây chính là cơ hội duy nhất. Tâm trí Anh Nhi bị lấp đầy bởi một ý nghĩ điên rồ nhưng mãnh liệt: trốn chạy.
Cô biết, chạy trốn khỏi hai kẻ quyền lực nhất Kinh Bắc là một việc làm tự sát. Nhưng nếu cứ tiếp tục ở lại, cô sẽ chết dần chết mòn trong sự nhục nhã. Cô cần phải đưa Tô Minh đi, cần phải biến mất khỏi tầm mắt của họ trước khi bản thân hoàn toàn tan vỡ.
Anh Nhi gượng dậy, cơ thể vẫn còn đau nhức từ những trận hoan lạc tàn khốc của đêm hôm trước. Cô lục tìm trong ngăn tủ, lấy ra một bộ quần áo đơn giản nhất mà họ đã chuẩn bị cho cô – một chiếc váy len dài kín cổ để che đi chiếc vòng da nhục nhã. Cô không mang theo bất cứ thứ gì giá trị, vì cô biết chúng đều có gắn thiết bị định vị. Thứ duy nhất cô cầm theo là chiếc ảnh nhỏ của cha mẹ giấu dưới đế giày.
Hệ thống an ninh của biệt thự rất hiện đại, nhưng Anh Nhi đã âm thầm quan sát thói quen của những vệ sĩ và cách thức hoạt động của các cảm biến trong suốt những ngày qua. Cô biết rằng lúc mười một giờ đêm, toán tuần tra phía Tây sẽ thay ca, để lộ một khoảng trống nhỏ ở khu vực hàng rào gần rừng thông.
Bước chân cô nhẹ bẫng, hơi thở dồn dập. Cô lẻn qua dãy hành lang tối om, nhịp tim đập liên hồi như muốn nhảy khỏi lồng ngực mỗi khi nghe thấy một tiếng động nhỏ. Khi ra đến vườn sau, cái lạnh của sương đêm tạt thẳng vào mặt khiến cô tỉnh táo hơn bao giờ hết. Cô bò rạp người dưới những bụi cây mẫu đơn, tiến về phía hàng rào sắt.
"Chỉ một chút nữa thôi... một chút nữa thôi..."
Cô lẩm bẩm, bàn tay nhỏ bé run rẩy bám vào thanh sắt lạnh ngắt. Cô đã tìm thấy một kẽ hở bên dưới hàng rào do đất bị xói mòn. Anh Nhi không màng đến việc bùn đất vấy bẩn bộ váy đắt tiền, cô dùng hết sức bình sinh chui qua. Những cái gai của bụi tầm xuân cào xước làn da, máu rỉ ra thấm vào vải áo, nhưng cô không thấy đau. Niềm khao khát tự do đã lấn át mọi cảm giác thể xác.
Khi chân cô chạm vào lớp lá khô của rừng thông, Anh Nhi bắt đầu chạy. Cô chạy như thể phía sau là quỷ dữ đang đuổi theo, dù sự thực đúng là như vậy. Những cành cây khô đâm vào mắt, vào mặt, đôi chân trần của cô rướm máu vì đá nhọn, nhưng cô không dừng lại. Ánh trăng mờ ảo dẫn lối cho cô hướng về phía con đường mòn dẫn xuống chân núi.
Nhưng, tự do vốn dĩ là một thứ ảo vọng quá xa xỉ đối với một món đồ chơi đã được đánh dấu chủ quyền.
Đột ngột, một luồng ánh sáng chói lòa từ đèn pha ô tô quét ngang qua rừng cây, khiến Anh Nhi chói mắt phải dừng lại, dùng tay che mặt. Tiếng động cơ gầm rú xé nát không gian tĩnh mịch. Hai chiếc xe thể thao sang trọng – một chiếc mạ vàng, một chiếc đen tuyền – từ từ hiện ra, chắn ngang con đường duy nhất để thoát khỏi khu rừng.
Tim Anh Nhi như ngừng đập. Toàn thân cô lạnh toát, cứng đờ như một bức tượng giữa đám lá rụng.
Cánh cửa xe mở ra. Giang Kiệt bước xuống, chiếc áo khoác vest vắt hờ trên vai, nụ cười trên môi hắn chứa đầy sự tàn nhẫn và khoái trá. Hắn thong thả châm một điếu thuốc, làn khói trắng bay lờ lững dưới ánh đèn pha.
"Mày có thấy không Triết Minh? Con mèo nhỏ của chúng ta thực sự nghĩ rằng nó có thể thoát khỏi cái lồng này."
Triết Minh bước ra từ chiếc xe còn lại. Anh vẫn duy trì vẻ thanh lịch đến đáng sợ, tay chỉnh lại gọng kính, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xoáy vào thân hình nhếch nhác, đầy bùn đất và máu của Anh Nhi.
"Tôi đã nói với cô rồi, Anh Nhi." Triết Minh bước lại gần, giọng nói dịu dàng nhưng chứa đựng sự đe dọa thấu xương. "Chạy trốn là một hành động ngu xuẩn. Cô tưởng chúng tôi rời đi là vì sơ suất sao? Không, đó là vì chúng tôi muốn xem cô sẽ làm gì. Và cô đã không làm tôi thất vọng... Cô đã chọn cách phản bội lại sự khoan dung cuối cùng của tôi."
"Tôi không phải đồ vật của các người!" Anh Nhi hét lên, giọng cô lạc đi trong tiếng gió. "Giết tôi đi! Cầu xin các người hãy giết tôi đi, đừng hành hạ tôi như thế này nữa!"
Giang Kiệt vứt điếu thuốc xuống đất, dùng mũi giày nghiền nát nó. Hắn sải bước tới, thô bạo túm lấy tóc Anh Nhi, giật mạnh khiến cô ngã quỵ xuống lớp lá mục.
"Giết mày sao? Thế thì dễ dàng cho mày quá." Giang Kiệt ghé sát mặt hắn vào mặt cô, hơi thở nồng nặc mùi rượu và thuốc lá. "Tao đã tốn ba triệu tệ để mua mạng của cha mày, mua tương lai của em trai mày. Mày nghĩ mày có quyền được chết khi chưa trả nợ xong sao?"
Hắn lôi xềnh xệch cô về phía xe, mặc cho cô gào khóc và dùng tay cào cấu xuống mặt đất. Triết Minh đi bên cạnh, bàn tay anh lướt qua những vết xước trên mặt cô, khẽ thở dài: "Nhìn xem, cô đã tự làm hỏng làn da xinh đẹp này rồi. Đây là lỗi của cô, Anh Nhi ạ. Và lỗi lầm thì luôn cần có hình phạt tương xứng."
Trở về biệt thự, không gian không còn là sự tĩnh lặng của đêm khuya nữa, mà là bầu không khí đặc quánh sự thịnh nộ. Giang Kiệt ném cô vào giữa phòng khách lớn, nơi những ánh đèn được bật sáng trưng như để phơi bày mọi sự nhục nhã của cô.
"Cởi ra." Giang Kiệt gằn giọng, tay hắn đã cầm sẵn một sợi dây lưng da bản lớn.
Anh Nhi run rẩy nhìn về phía Triết Minh cầu cứu, nhưng người học trưởng mà cô từng thấy hiền lành ấy giờ đây chỉ đứng đó, tay cầm một ly rượu vang, bình thản nhìn cô như đang chờ đợi một vở kịch hay.
"Đừng nhìn tôi như vậy." Triết Minh nhấp một ngụm rượu. "Cô đã phá vỡ quy tắc. Cô đã cố gắng trốn khỏi chúng tôi. Trò chơi trốn tìm kết thúc rồi, Anh Nhi. Bây giờ là lúc cô phải học cách ghi nhớ nỗi đau để không bao giờ dám nảy sinh ý định đó lần nữa."
"Tôi xin lỗi... tôi xin lỗi... làm ơn..."
Tiếng van xin của cô bị át đi bởi tiếng "vút" xé gió của sợi dây da. Cơn đau rát bỏng ập đến trên lưng khiến Anh Nhi đổ gục xuống sàn. Cô cắn chặt môi đến bật máu để không thét lên, nhưng những nhát roi tiếp theo cứ thế giáng xuống không thương tiếc. Giang Kiệt như một con thú điên cuồng, mỗi nhát roi là một sự trút giận cho việc cô dám coi thường quyền lực của hắn.
Triết Minh bước lại gần, anh không dùng roi, anh dùng những lời nói đâm thẳng vào tim cô: "Cô biết không, ngay lúc cô đang chạy trong rừng, tôi đã định gọi điện cho người quản lý của Tô Minh để thông báo rằng thằng bé sẽ không được ăn tối trong vòng ba ngày tới. Cô muốn em trai cô chịu khổ vì sự ích kỷ của cô sao?"
"Không! Làm ơn đừng đụng đến em tôi!" Anh Nhi gào lên, sự phòng thủ cuối cùng trong cô hoàn toàn sụp đổ.
Cô quỳ dưới chân hai người bọn họ, đầu chạm xuống sàn đá lạnh lẽo, bùn đất từ rừng thông vẫn còn vương trên tóc. Sự kiêu hãnh của một đóa hoa nhài đã hoàn toàn bị giẫm nát.
"Tôi sẽ không trốn nữa... tôi sẽ nghe lời... làm ơn tha cho Minh..."
Giang Kiệt dừng tay, hắn thở dốc, mồ hôi nhễ nhại. Hắn túm lấy cằm cô, ép cô nhìn vào đống đổ nát của chính mình. "Nhớ kỹ lời mày vừa nói. Lần sau nếu mày còn dám bước chân ra khỏi hàng rào đó, tao sẽ chặt đứt đôi chân này của mày. Mày hiểu chưa?"
"Tôi hiểu rồi..." Cô thầm thì, nước mắt hòa lẫn với máu trên sàn nhà.
Triết Minh cúi xuống, dùng khăn tay lau đi những vết bẩn trên mặt cô, nhưng hành động ấy giờ đây chỉ mang lại cho cô cảm giác kinh tởm tột độ. "Ngoan lắm. Bây giờ, vào phòng tắm rửa sạch sẽ. Chúng tôi sẽ có một hình phạt đặc biệt hơn dành cho cô ở trong đó. Trò chơi thực sự bây giờ mới bắt đầu."
Anh Nhi bị kéo vào phòng tắm rộng lớn, nơi hơi nước bắt đầu bốc lên mù mịt. Cô biết, đêm nay sẽ không có sự khoan dung nào cả. Sự trốn chạy thất bại không chỉ mang lại cho cô những vết sẹo mới trên da thịt, mà nó còn đóng sầm cánh cửa hy vọng cuối cùng trong tâm hồn cô.
Dưới ánh đèn mờ ảo của phòng tắm, tiếng chuông bạc trên cổ cô lại vang lên "keng... keng...", âm thanh ấy giờ đây nghe như tiếng chuông tang lễ cho sự tự do của chính cô. Giang Kiệt và Triết Minh, hai vị chúa tể của địa ngục này, đang tiến lại gần, sẵn sàng nhấn chìm cô vào một cơn thịnh nộ đen tối hơn bao giờ hết.
Đóa hoa nhài vốn dĩ thuộc về bùn lầy, nay đã hoàn toàn bị vùi lấp dưới lớp đất đá tàn nhẫn của quyền lực và chiếm hữu.