1,351 từ · ~7 phút đọc
“Minh Châu, cô cho rằng tôi tự nguyện cưới cô sao?”
“Chẳng lẽ cô nghĩ tôi thích cô mới cưới cô?”
“Dù tôi cưới cô rồi cũng sẽ không yêu cô, cô đừng trông mông có được tình yêu của tôi!”
...
Hiện trường hôn lễ vốn nên tưng bừng náo nhiệt, hiện tại lại lặng ngắt như tờ, biểu cảm trên mặt quan khách đều cứng đờ gượng gạo.
Bởi vì ngay lúc này trên sân khấu, cô dâu đứng yên như trời trồng, váy cưới trắng tinh nhuộm đầy vệt đỏ của rượu vang, mà ở đối diện, chú rể lại nhìn cô dâu với ánh mắt căm thù.
Minh Châu cảm nhận được ánh mắt nóng cháy như đang lột sạch đồ trên người mình, trên mặt khó tránh khỏi hiện lên một tia xấu hổ.
Nước mắt lăn dài trên má, cô lắc đầu biện giải:
“Không phải như vậy, sao anh có thể không thích em chứ?”
Trong quá khứ cô và Thế Trường đã rất yêu nhau, họ còn trao cho nhau lời hứa hẹn tương lai.
Nhưng bây giờ cô nói ra có ai tin? Ngay cả Thế Trường cũng không tin, bởi vì anh đã mất trí nhớ trong một vụ tai nạn xe cộ cách đây ba năm rồi.
Khi đó anh và cô ngồi cùng một chiếc xe, cô nằm viện nửa năm nhưng anh không hề tới thăm, sau khi xuất viện cô đi tìm anh lại biết được anh đã quên cô và thích em gái Minh Ngọc của mình.
Nhưng sao có thể? Rõ ràng cô mới là người anh yêu nhất mà?
Thế Trường lạnh lùng nhìn Minh Châu, khinh miệt nói:
“Minh Châu, hôm nay tôi sẽ cho mọi người thấy bộ mặt thật của cô, thân làm chị mà cô lại giở thủ đoạn hèn hạ leo lên giường bạn trai của em gái để ép tôi cưới cô, sau đó còn lừa cô ấy ra nước ngoài du học nhưng thực tế bỏ mặc cô ấy nơi đất khách quê người để cô ấy tự sinh tự diệt. Sao cô ác độc nhẫn tâm vậy hả?”
“Em không có...”
Minh Châu yếu ớt giải thích, rõ ràng hôm đó anh uống say lôi kéo cô lên giường, lúc trước họ cũng thường thân mật với nhau nên cô không từ chối.
Còn chuyện Minh Ngọc ra nước ngoài, cô thật sự không biết.
Cô cứ tưởng Thế Trường đã khôi phục chút ký ức mới đề nghị kết hôn với cô, hóa ra anh đang đợi đến khoảnh khắc này để làm nhục cô sao?
Minh Châu lùi ra sau, cô muốn chạy trốn khỏi hiện trường nhưng đã bị Thế Trường nhanh tay tóm lấy.
“Chạy đi đâu? Cô là nhân vật chính của hôm nay, phải ở lại diễn kịch với tôi tới cùng chứ.”
Minh Châu cảm thấy hô hấp trở nên khó khăn, tầm mắt mơ hồ rồi dần dần chuyển sang tối đen, cuối cùng toàn thân mềm nhũn ngã khụy xuống sàn.
Thế Trường nhìn cô nằm dài trước mặt, trong lòng lại vô cùng khinh bỉ.
Dám giả vờ ngất xỉu để thoát tội à?
Thế Trường giơ chân lên đá vào người Minh Châu mấy cái nhưng cô không phản ứng, ngay khi anh định đá thêm cái nữa thì một giọng nói già nua vang lên:
“Đủ rồi!”
Thế Trường nhìn qua, đầu lông mày nhíu lại thật chặt, ông cụ Lý chống gậy bước tới lớn tiếng nói:
“Là ông nội sắp xếp cho Minh Ngọc ra nước ngoài, nội cũng không bỏ mặc nó, nó là con ngoài giá thú, không xứng bước vào nhà họ Lý chúng ta.”
“Ông nội...”
Thế Trường siết chặt nắm đấm, anh kính trọng ông nội, không thể nói năng hỗn xược với ông cụ được, vì thế tầm mắt lại chuyển sang Minh Châu đang nằm bên cạnh.
Tất cả đều tại cô, cô là yêu tinh chuyển thế mê hoặc ông nội gánh tội thay mình.
Nếu cô đã hao tâm tổn trí muốn gả cho anh vậy thì anh sẽ thỏa mãn cô.
Nhưng mà... hy vọng cô gánh nổi sự trả thù của Lý Thế Trường này.
Thấy Minh Châu chần chừ không phản ứng, Thế Trường dứt khoát cởi sạch quần áo trên người mình ra rồi bò lên giường.
Minh Châu sợ hãi rúc vào trong góc, Thế Trường trực tiếp nắm chân cô kéo về phía mình sau đó điên cuồng xé rách váy cưới trên người cô ra.
Anh đè lên người cô thô bạo gặm cắn, mỗi một tấc da thịt của cô đều bị anh để lại dấu vết, ngoại trừ sợ hãi xấu hổ ra, cô hoàn toàn không hề cảm nhận được sự âu yếm yêu thương từ người mình yêu.
Đôi mắt của Thế Trường đỏ ngầu, anh xé phăng chiếc quần lót cuối cùng trên người cô, sau đó...
Không có màn dạo đầu, không có bôi trơn, anh trực tiếp đút thằng nhỏ của mình vào trong người cô.
“A... đau quá! Buông em ra đau quá!!!”
Phía dưới bị xé rách đau đớn, toàn thân Minh Châu đều đỏ ửng như quả cà chua, Thế Trường nhìn mà càng thêm kích động.
Minh Châu dùng sức đẩy Thế Trường ra, đổi lại chính là một cái tát như trời giáng của anh.
“Cô dám đẩy tôi à? Gan to quá nhỉ?”
Vừa nói anh vừa thúc mạnh, những cú dập không hề thương tiếc cứ như thể người nằm dưới thân anh chỉ là một con búp bê tình dục bị anh dùng để phát tiết vậy.
Minh Châu ôm lấy một bên gò má nóng cháy của mình, nước mắt tuôn trào như mưa.
Trong đầu cô hiện lên lời thề mà anh đã từng thốt ra:
“Minh Châu, sau này anh sẽ không bao giờ làm em khóc.”
Nhưng bây giờ anh đang giày xéo cơ thể của cô, đánh cô, dùng những lời lẽ thấp hèn để sỉ nhục cô.
Tại sao vậy?
“Nói dối! Anh là đồ nói dối hu hu...”
Minh Châu thấp giọng nỉ non, từng hồi ức ngọt trong quá khứ đối lập hoàn toàn với khung cảnh trước mặt, người mà cô yêu nhất rốt cuộc đã đi đâu rồi?
Thế Trường nhìn cô khóc mà bực mình, đang hứng cũng bị dáng vẻ này của cô ảnh hưởng, anh bèn quát:
“Không được khóc, nếu cô còn khóc tôi sẽ ném cô ra giữa đường để tất cả mọi người đều nhìn thấy bộ dạng d.â.m loạn này của cô đấy.”
Minh Châu lập tức bịt chặt miệng của mình, ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng.
Ở bên Thế Trường bốn năm, cô hiểu rõ con người của anh, anh nói được chắc chắn làm được.
Minh Châu không dám lên tiếng, chỉ có thể cắn răng chịu đựng Thế Trường phát tiết xong, hy vọng anh thỏa mãn rồi sẽ để cô đi.
Thế Trường không màng người dưới thân đau đớn, anh đâm sâu vào tận cùng của cô, nơi đó nhức nhói dữ dội, không hề sung sướng, chỉ có khổ sở.
Không biết qua bao lâu, Thế Trường rốt cuộc cũng thỏa mãn, anh để mặc cô nằm trên giường, bản thân bước vào nhà vệ sinh tắm rửa.
Minh Châu cũng không đợi anh tắm xong đi ra tiếp tục hành hạ mình, cô lồm cồm bò dậy khập khiểng rời khỏi phòng của anh.
Dưới thân truyền tới từng cơn đau xé da xé thịt, có lẽ nơi đó đã bị thương rồi.
Minh Châu cười khổ, cô đã từng hy vọng sẽ có cuộc sống viên mãn với Thế Trường, nhưng hiện tại đột nhiên cô lại sinh ra chút hối hận.
Nếu cô không cố chấp ở bên anh khi anh đã quên cô thì tốt biết máy.
Minh Châu cố nhích tới phòng dành cho khách, đang định mở cửa thì bị Thế Trường ngăn lại, anh nói:
“Tôi cho phép cô ngủ trong phòng dành cho khách sao?”
Minh Châu mím môi ấp úng hỏi:
“Vậy em ngủ ở đâu?”
Thế Trường nhếch môi cười khinh miệt, anh chỉ tay về phía một góc trong hành lang, nói:
“Chỗ đó mới phù hợp nhất với cô đấy.”
Minh Châu nhìn qua, đôi mắt lập tức trừng lớn.
Là ổ chó!