MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXin lỗi, chúng ta đã ly hôn rồiChương 2

Xin lỗi, chúng ta đã ly hôn rồi

Chương 2

1,369 từ · ~7 phút đọc

“Thế Trường, anh có còn là con người nữa không?”

Minh Châu gào lên, cô không thể tin anh lại kêu cô ngủ ở ổ chó, anh coi cô là gì?

“Ha ha, tôi không phải người?”

Thế Trường tiến lên bóp chặt cằm của Minh Châu, nghiến răng hung ác nói:

“Loại tiện nhân tâm địa độc ác như cô chỉ xứng ngủ ở chỗ này thôi.”

Dứt câu Thế Trường đẩy mạnh Minh Châu ngã xuống sàn, một tiếng “rầm” thật lớn vang lên, cô đau đớn cuộn tròn cơ thể trên nền gạch lạnh lẽo.

Nghe thấy tiến động, một con chó

Rottweiler thuần chủng chạy ra khỏi ổ, nó tiến tới bên cạnh Minh Châu xoay tới xoay lui trông như rất lo lắng, lại còn quay đầu sủa Thế Trường.

Thế Trường nhìn nó với ánh mắt khó tin, con chó này không thân thiện với con người, ngoại trừ anh ra không ai có thể đến gần nó, ngay cả Minh Ngọc muốn sờ đầu nó cũng không được.

Vậy mà bây giờ nó lại vì bảo vệ Minh Châu mà sủa cảnh cáo anh?

Mặc dù nghi ngờ nhưng Thế Trường không nghĩ nhiều, anh dùng giọng điệu châm chọc nói:

“Xem ra con chó này rất thích cô, cô ngủ chung với nó là đúng bài rồi. Có lẽ là do vật hợp theo loài nên con chó này cũng thích đồng loại của nó đi.”

Nói xong Thế Trường xoay người rời đi, hoàn toàn không quan tâm sống chết của Minh Châu.

Bên trong phòng khách rộng lớn chỉ còn lại một người một chó.

“Honey.”

Minh Châu gọi tên con chó, sau đó ôm chặt nó vào trong ngực, có lẽ cảm nhận được cô đang buồn nên nó ngoan ngoãn để cô ôm, còn thè lưỡi liếm tay cô để an ủi cô nữa.

“Honey, anh ấy không nhớ chị, anh ấy đã quên trước kia chị và anh ấy đã cùng nhau mua em về. Chị đã nói về chuyện trước kia rất nhiều lần nhưng anh ấy không hề tin chị. Một câu cũng không.”

Minh Châu vùi đầu vào lông của Honey, nước mắt chậm rãi rơi xuống.

“Chị phải làm thế nào mới tốt đây?”

...

Sáng sớm Thế Trường dẫn Minh Châu đi chào hỏi người lớn, nếu ông nội không ép, có đánh chết anh cũng không mang cô theo.

Nếu có thể anh hy vọng người đang cùng mình chào hỏi người lớn là Minh Ngọc, cô ta mới là người anh yêu chứ không phải người phụ nữ tâm cơ này.

Bởi vì có ông nội che chở nên những người khác trong nhà không dám bắt nạt Minh Châu, tuy nhiên trong lén lút họ vẫn vô cùng khinh thường cô, vì vậy tất cả mọi người đều cố ý bài xích, không ai chịu nói chuyện với cô.

Bầu không khí trở nên cực kỳ xấu hổ.

Minh Châu căn bản không để ý, cô cúi đầu làm một pho tượng yên tĩnh, đột nhiên có người lên tiếng gọi cô:

“Minh Châu qua đây ngồi này.”

Cô ngẩng đầu lên, người vừa gọi cô là Thế Nam, anh họ của Thế Trường.

Vừa nhìn thấy anh ấy, cô lập tức hớn hở bước tới vui vẻ hỏi:

“Anh Thế Nam, anh đã về nước rồi sao?”

“Đúng vậy, mới vừa xuống sân bay hôm qua.”

Thế Nam giơ tay lên xoa đầu Minh Châu một cách vô cùng tự nhiên.

“Bé Minh Châu của chúng ta lại cao hơn một chút rồi.”

Minh Châu cười híp mắt, cô đã rất lâu không gặp Thế Nam rồi. Từ sau khi Thế Trường mất trí nhớ, cuộc sống của cô vô cùng khó khăn.

Anh ghét bỏ cô làm những người khác cũng mỉa mai cô, đã lâu lắm rồi không ai đối xử tốt với cô như vậy, nhìn thấy Thế Nam, tâm trạng của cô tốt hơn rất nhiều.

Minh Châu vui vẻ trò chuyện với Thế Nam, hoàn toàn không chú ý đến một đôi mắt rét lạnh đang nhìn mình chằm chằm.

Thế Trường hung tợn nhìn về phía Minh Châu, bàn tay siết chặt thành nắm đấm.

Đúng là đồ đàn bà lẳng lơ không có liêm sỉ!

Trong lòng Thế Trường cực kỳ khó chịu.

Dù là đồ vật bị vứt đi thì cũng là của anh, sao có thể nhìn cô chàng chàng thiếp thiếp với người đàn ông khác được?

Thế Trường xụ mặt đứng dậy đi về phía Minh Châu và Thế Nam, nhìn thấy anh tới, Thế Nam nhiệt tình vẫy tay gọi:

“Thế Trường, anh còn chưa kịp chúc em kết hôn vui vẻ đâu đấy.”

Thế Trường nhìn người đàn ông trước mắt, mặc dù bị mất trí nhớ nhưng nhờ sự chăm sóc của Minh Ngọc nên anh đã nhớ lại rất nhiều thứ, bởi vì cũng nhận ra anh ấy là anh họ của mình.

Anh nhìn Minh Châu và anh họ ngồi chung, khóe môi cong lên một nụ cười khinh miệt, anh nói:

“Hóa ra anh họ còn nhớ tôi và Minh Châu đã kết hôn, không nói còn tưởng hai người là người yêu của nhau đấy.”

Thế Nam nhíu mày hỏi:

“Em nói vậy là có ý gì?”

“Ý gì? Xem ra anh rất có hứng thú với vợ mới cưới của tôi, chi bằng tôi cho anh mượn chơi vài hôm được không? Dù sao hai ta cũng là anh em, chia sẻ đồ chơi cũng là chuyện nên làm mà.”

Thế Nam sửng sốt trợn to mắt, Minh Châu cũng ngỡ ngàng không kém, bàn tay siết chặt vạt áo, bả vai cũng bắt đầu run lên.

Cô không ngờ Thế Trường lại đứng trước mặt Thế Nam sỉ nhục cô như thế, trong lúc nhất thời cô không kìm nén được cơn giận mà vung tay lên tát vào mặt anh một cái.

Bốp!

Toàn bộ không gian phòng khách lập tức trở nên an tĩnh.

Trên mặt Thế Trường xuất hiện dấu năm ngón tay đỏ chót.

Anh vẫn chưa kịp phản ứng lại được, bởi vì anh căn bản không thể tin Minh Châu lại dám tát anh.

Mà Minh Châu đánh người xong cũng rất sợ hãi, cô lùi về sau vài bước sau đó xoay người bỏ chạy, Thế Trường vội vàng đuổi theo nhưng đã bị Thế Nam ngăn lại.

“Giữa em và Minh Châu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao em lại nói ra những lời như vậy?”

Chỉ thấy Thế Trường hất tay anh ấy ra lạnh lùng nói:

“Chuyện giữa vợ chồng của chúng tôi tốt nhất anh đừng nên xen vào.”

Dứt câu Thế Trường tiến về phía Minh Châu vừa chạy, để lại Tiến Minh ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Rõ ràng em họ và Minh Châu là một cặp đôi yêu nhau nồng nhiệt, tại sao anh ấy vừa đi Mỹ trở về mọi thứ lại thay đổi nhiều đến vậy?

Lúc Thế Trường tìm được Minh Châu thì cô đang cuộn tròn cả cơ thể vào trong góc tối, thấy anh tới toàn thân cô đều run lên bần bật.

“Cô cho rằng trốn tới đây thì tôi không thể tìm được cô à?”

Minh Châu ngẩng đầu lên nhìn anh, đôi mắt xinh đẹp tràn ngập khiếp đảm, sắc mặt của cô tái nhợt không còn một chút máu.

Vừa rồi cô tát anh một cái, không biết anh sẽ dùng cách tàn nhẫn nào để trả thù cô nữa.

Thế Trướng xách cánh tay của Minh Châu kéo lên, nghiến răng nói:

“Minh Châu, làm sai thì phải chịu phạt, cô nghĩ tôi nên trừng trị cô thế nào đây?”

“Đừng... đừng mà, cầu xin anh... Anh Thế Trường, em là Minh Châu mà, anh đã nói sẽ đối xử tốt với em cả đời, sao bây giờ anh lại làm vậy với em?”

Minh Châu cố gắng gợi nhớ lại khoảng ký ức tốt đẹp ngọt ngào lúc trước của hai người, cô chỉ hy vọng anh sẽ nhớ ra chút gì đó mà tha cho cô.

Nhưng đáp lại lời cầu xin của cô chính là ánh mắt hung tàn tựa ác quỷ chui lên từ địa ngục của Thế Trường, anh nói:

“Tôi bị mất trí nhớ chứ không bị ngu! Tôi mà lại hứa đối xử tốt với hạng người xấu xa đê hèn như cô sao? Là cô điên hay tôi điên?”