MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXin lỗi, chúng ta đã ly hôn rồiChương 3

Xin lỗi, chúng ta đã ly hôn rồi

Chương 3

1,344 từ · ~7 phút đọc

Minh Châu cảm thấy bản thân thật bi ai, cô và Thế Trường gặp tai nạn, cô nằm liệt giường ba tháng, anh luôn được Minh Ngọc, em gái cùng cha khác mẹ của cô chăm sóc.

Mà hình tượng của cô đã bị Minh Ngọc bôi đen thành đê tiện độc ác thích giành lấy mọi thứ của cô ta, vì thế sau này mặc kệ cô có nói gì thì Thế Trường cũng không tin.

Hiện giờ ông nội vì hoàn thành lời ước hẹn giữa hai gia đình mà đuổi Minh Ngọc ra nước ngoài lại ép Thế Trường cưới cô, cho nên anh càng khẳng định cô thật sự đê tiện không từ thủ đoạn giống lời Minh Ngọc đã từng nói.

Minh Châu mím chặt môi, sau đó bất chấp tất cả nói:

“Vậy anh đánh em lại đi.”

Thế Trường cười nhạo.

“Đánh cô thì quá hời cho cô rồi, Minh Châu à, cô quá ngây thơ rồi đấy.”

“Vậy anh muốn thế nào?”

Thế Trường tiến sát lại gần Minh Châu, ánh mắt của anh lộ ra sự tàn nhẫn.

“Minh Châu, có một nơi rất thích hợp với cô đấy.”

Thế Trường lôi Minh Châu vào phòng VIP của một hộp đêm, người trong phòng vừa nhìn thấy anh đều đồng loạt đứng dậy chào hỏi.

“Tổng giám đốc Trường.”

“Anh đến thì quá tốt rồi, bọn em còn tưởng anh không đến đấy.”

“Qua đây ngồi, em rót rượu cho anh nhé.”

Thế Trường cười đáp trả họ, mấy người này đều đến từ những công ty nhỏ phụ thuộc vào tập đoàn của anh, vậy nên nhìn thấy anh, họ mới nhiệt tình nịnh nọt như thế.

Anh vốn khinh thường đến những nơi như thế này, nhưng hôm nay thì khác, không có chuyện gì khiến anh phấn khích hơn là tận mắt chứng kiến Minh Châu bị bọn họ làm nhục cả.

Minh Châu à, làm sai thì phải chịu trừng phạt thôi!

Minh Châu nép phía sau Thế Trường, ánh đèn mờ ảo hắt lên mặt càng khiến cô trông nhu nhược động lòng người, đám đàn ông kia nhìn cô đều nuốt nước miếng, một người mở miệng hỏi:

“Anh Trường, đây là ai vậy?”

Vừa nói gã vừa lướt trên người Minh Châu một lượt, nước bọt như sắp trào ra khỏi miệng, gã hận không thể nhào tới đè cô xuống mà chà đạp một phen.

Thế Trường nhếch môi cười hỏi:

“Sao? Xinh đẹp không?”

“Xinh đẹp, không hổ là mắt chọn người của anh Trường.”

Cả đám a dua đua nhau tâng bốc anh, mà anh lại đẩy Minh Châu ra trước mặt mình sau đó chỉ vào cô nói:

“Đương nhiên rồi, đây là tiếp viên xinh đẹp nhất trong hộp đêm này mà.”

Minh Châu trợn to mắt nhìn Thế Trường với ánh mắt khó tin, mặt của cô trở nên tái nhợt, hơi thở bắt đầu dồn dập.

“Thế Trường, anh nói bậy gì đó? Em là...”

“Là cái gì?”

Thế Trường xụ mặt, sau đó đạp một phát thật mạnh vào eo của cô khiến cô ngã lăn quay ra sàng, dáng vẻ vô cùng chật vật khó coi.

Thế Trương chưa chịu buông tha, anh tiến tới trước mặt cô nhấc chân đạp vào vai cô hung ác nói:

“Tôi bảo cô là thứ gì thì cô chính là thứ đó!”

Anh khom lưng xuống giơ tay bóp chặt cằm của cô, trên môi nở một nụ cười tựa ác ma ngoi lên từ địa ngục.

“Minh Châu, thân là hoa khôi của hộp đêm này thì cô phải làm tròn bổn phận của mình, mau hầu hạ tất cả mọi người có mặt ở đây cho tôi.”

“Thế Trường, anh điên rồi!”

Minh Châu vùng vẫy muốn đứng lên lại bị anh đạp xuống, sau đó “bốp”, một bàn tay giáng xuống mặt cô.

“Tôi điên à? Tôi sẽ cho cô thấy tôi điên như thế nào.”

Anh túm lấy tóc của cô kéo lên, sau đó lớn tiếng nói:

“Các người nói xem hoa khôi của hộp đêm này có thủ đoạn độc đáo nào hay không? Tôi cũng có hứng thú muốn biết đấy.”

Tiếp viên trong hộp đêm đa số đều chỉ ngồi uống rượu với khách, thỉnh thoảng sẽ bị sàm sỡ vài cái chứ không làm chuyện gì quá đáng.

Nhưng rõ ràng Thế Trường cố ý làm khó dễ Minh Châu, vì thế đám nịnh hót kia thuận nước đẩy thuyền nói:

“Thủ đoạn đặc sắc nhất đương nhiên là thoát y rồi.”

Vừa dứt câu, ánh mắt cả đám người lập tức dán chặt vào cơ thể của Minh Châu, họ không dám đụng vào người mà Thế Trường mang đến, nhưng nếu có thể nhìn thân thể của cô, họ cũng rất thỏa mãn.

“Vậy sao?”

Thế Trường nhướng mày nhìn Minh Châu, cười nói:

“Vậy cô thoát y cho bọn tôi xem thử xem.”

Thế Trường nhấc chân ra khỏi người Minh Châu, sau đó ra lệnh:

“Cởi ra mau!”

Minh Châu quỳ rạp trên sàn, cô nhìn chằm chằm vào Thế Trường, vành mắt đỏ ửng nước mắt không ngừng rơi xuống.

Trái tim của cô quá đau đớn.

Không biết vì nguyên nhân gì mà Thế Trường thấy cô như vậy trong lòng lại khó chịu, thậm chí ngực của anh còn cực kỳ nặng nề.

Người xung quanh nghe Thế Trường nói xong lập tức ồn ào, thấy Minh Châu chậm chạp không chịu cởi quần áo, một người trực tiếp tiến lên lôi kéo cô.

“Có nghe anh Trường nói gì không hả? Mau múa thoát y cho bọn này xem!”

Minh Châu sợ hãi cuộn tròn cơ thể lại nhất quyết không để bị lôi đi, người nọ tức giận đá vào người cô quát to:

“Mẹ nó! Đắc tội anh Trường rồi còn muốn an ổn nữa à? Xem tao trừng trị mày thế nào!”

Dứt câu cả đám vây xung quanh Minh Châu, bắt đầu xé rách quần áo trên người cô.

Minh Châu liều mạng ôm lấy chính mình, nhưng sức của một cô gái làm sao chống chọi được với một đám đàn ông, ngay sau đó mấy viên cúc áo bị bứt ra, cặp ngực căng tròn trắng mịn bị bao bọc trong chiếc áo lót xuất hiện trước mắt bao người.

Minh Châu hoảng loạn che chắn thân thể, nước mắt như mưa lớn tiếng cầu xin:

“Thế Trường em sai rồi, cầu xin anh buông tha cho em đi mà, cầu xin anh hu hu...”

Đám người kia nghe tiếng kêu gào của cô càng thêm hưng phấn, thậm chí họ không e dè gì nữa mà lớn mật cởi quần của cô ra.

“Thế Trường em van xin anh... đừng mà... đừng mà...”

“Em biết lỗi rồi...”

“Sau này em không dám làm trái ý anh nữa...”

Trong phòng VIP vang lên tiếng cười man rợ của một đám đàn ông và tiếng kêu gào thảm thiết của một cô gái.

Thế Trường nhìn khung cảnh trước mặt, trong lòng vô cùng bực bội, anh cảm thấy bản thân như mất hết lý trí mà vung chân đá vào một trong đám người đang nhục nhã Minh Châu.

Cả đám sửng sốt không dám động đậy, tất cả đều trợn tròn mắt nhìn Thế Trường.

“Cút hết cho tôi!”

Thế Trường phẫn nộ gào thét, cả đám sợ hãi rụt cổ vội vàng nối đuôi nhau rời khỏi phòng, họ thèm thuồng Minh Châu thật nhưng không dám đắc tội anh.

Chỉ trong chốc lát, cả căn phòng chỉ còn lại Thế Trường và Minh Châu đang nằm trên sàn khóc thút thít.

Thế Trường nhìn quần áo của cô tả tơi, da thịt lồ lộ trước không khí mà trong lòng cực kỳ nghẹn khuất.

Anh không ngờ được rằng mình lại muốn chiếm hữu cô cao đến vậy.

Vừa rồi khi anh nhìn thấy cô bị đám người kia bắt nạt, trong lòng lại đột nhiên sinh ra một suy nghĩ vô cùng vớ vẩn.

Đó chính là chỉ có anh mới được bắt nạt cô.

Lúc sau tiếng khóc thút thít nhỏ dần, Minh Châu nằm yên trên sàn không nhúc nhích tựa như con rối không có linh hồn, chỉ có nước mắt vẫn không ngừng tuôn ra rồi rơi thẳng xuống nền gạch lạnh lẽo.