MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXin lỗi, chúng ta đã ly hôn rồiChương 4

Xin lỗi, chúng ta đã ly hôn rồi

Chương 4

1,343 từ · ~7 phút đọc

Rõ ràng Thế Trường vẫn đang tức giận vì bị Minh Châu tát một cái, nhưng lúc này thấy cô tơi tả như vậy lòng anh lại đau nhói.

Thế Trường cảm thấy mình điên rồi cho nên mới đau lòng hạng người đê tiện vô liêm sỉ này.

“Khóc cái gì mà khóc? Dư nước mắt lắm sao?”

Thế Trường vừa lớn tiếng nói vừa rút một tờ khăn giấy đưa cho Minh Châu.

Cô gạt ra sau đó ngẩng đầu lên nhìn anh quật cười nói:

“Anh đừng giả mèo khóc chuột ở đây nữa.”

Chính anh là người mang cô ra cho bọn người kia đùa bỡn, bây giờ ân cần cho ai xem. Hành động vừa rồi của Thế Trường đã khiến trái tim cô chết lặng.

Tại sao anh lại đối xử với cô như vậy chứ?

Thế Trường nghe Minh Châu nói mình đang giả mèo khóc chuột thì rất tức giận, anh giơ tay ra xách cổ áo của cô lên, nhưng vừa rồi bị đám người kia cấu xé, áo quần của cô đã sớm rách bươm, bây giờ bị anh kéo, áo sơ mi “roẹt” một tiếng, trực tiếp bung ra.

Phần trên lõa lồ của Minh Châu xuất hiện trước mắt Thế Trường, mặc dù vẫn còn áo lót, nhưng cũng chính vì có nó mà bộ ngực của cô càng thêm đẫy đà căng mịn.

“Ừng ực...”

Thế Trường nuốt nước miếng, đột nhiên anh cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, toàn thân bắt đầu nóng lên.

Cho dù mất trí nhớ nhưng Thế Trường vẫn vô cùng khát khao cơ thể của Minh Châu, huống chi dáng vẻ luống cuống che đậy thân hình lúc này của cô càng khiến cô thêm quyến rũ mê người.

“Minh Châu, cô đúng là đồ không biết xấu hổ đấy.”

“Tôi không có.”

Sắc mặt của Minh Châu càng thêm tái nhợt.

Đôi mắt của Thế Trường híp lại lộ vẻ nguy hiểm, anh từng bước ép sát dồn cô vào chân tường.

“Không có? Nhưng chẳng phải cô đang quyến rũ tôi sao? Cô thích trần truồng dụ dỗ đàn ông à?”

“Thế Trường, tôi không có quyến rũ anh, anh không được vu khống tôi!”

“Ha ha...”

Thế Trường đột nhiên xách cô quăng lên sô pha sau đó đè xuống người cô, hung ác nói:

“Tôi thích vu khống cô đấy thì sao?”

Dứt câu anh cúi người xuống chiếm lấy đôi môi của cô.

Anh không phải hôn mà là đang gặm cắn chà đạp môi cô, cơn đau truyền tới khiến cô rơi nước mắt sinh lý, tay không ngừng đẩy anh ra.

“Anh không yêu tôi thì đừng chạm vào tôi.”

Thế Trường bị đẩy càng thêm tức giận, bên dưới chợt động đâm thẳng vật nam tính vào người Minh Châu.

“Thế Trường, đau quá... cầu xin anh đừng làm vậy mà hu hu...”

Minh Châu bị anh đè trong ngực đau đớn vùng vẫy, cô thật sự không thể chịu đựng được khi anh coi mình là món đồ chơi dùng để phát tiết dục vọng.

Nhưng Thế Trường căn bản không quan tâm lời cầu xin của cô, nghe cô kêu gào anh lại càng hưng phấn, thằng nhỏ điên cuồng càn quét bên trong động thịt non mịn.

“Mẹ nó! Sao lại khít như vậy hả?”

Thế Trường cúi đầu cắn một phát thật mạnh lên bả vai của Minh Châu, bên dưới không ngừng ra vào một cách thô bạo.

Anh lại hôn cô, cướp sạch hơi thở của cô.

Nhưng bao nhiêu đây không đủ.

Anh muốn cô càng nhiều hơn, hận không thể khảm cô vào sâu trong da thịt.

“Đau...”

Thật sự đau quá...

Minh Châu đau đớn khóc nức nở, cô bấu chặt vào cánh tay của Thế Trường, khuôn mặt xinh đẹp đau đến mức vặn vẹo.

Thế Trường không bao giờ nghĩ đến cảm nhận của cô, anh coi cô là gì? Công cụ phát tiết sao?

Minh Châu thống khổ cảm nhận được sự tàn phá không có điểm dừng của anh, cơ thể đau xót gần như chết lặng, anh nhìn cô, ánh mắt tràn ngập châm chọc.

“Hừ, nhìn dáng vẻ d.â.m đãng của cô đi, làm như mình còn trinh tiết vậy.”

Bị Thế Trường trêu chọc mãi, cơ thể của Minh Châu dần trở nên mẫn cảm, đầu óc của cô bắt đầu trống rỗng dần dần bị nhu cầu sinh lý chi phối, cổ họng phát ra từng tiếng rên rỉ kiều mị.

“Ưm... hức...”

Âm thanh vừa thốt ra, Minh Châu lập tức bừng tỉnh vội đưa tay lên bịt kín miệng mình.

Đối diện lại truyền tới tiếng cười nhạo báng của Thế Trường.

“Sao không rên nữa?”

Minh Châu cắn chặt răng trợn to mắt nhìn Thế Trường, trái tim đau đớn dữ dội, sao anh có thể sỉ nhục cô như vậy chứ?

“Thế Trường, anh không phải người!”

“Vậy tôi sẽ trở thành ác ma cho cô xem.”

Thân thể của Minh Châu quá mức diễm lệ, Thế Trường không thể khống chế được mà rong rủi bên trong cô.

Anh không biết bản thân có phải điên rồi hay không, rõ ràng anh cực kỳ chán ghét người phụ nữ này kia mà?

Xong việc, Minh Châu nằm bất động trên sô pha, Thế Trường cũng ngửa cổ thở dốc.

Cuộc hoan ái này khiến anh đạt được thỏa mãn chưa từng có, cô thật sự là vưu vật trời sinh mà.

Thế Trường ném quần áo của bản thân lên người Minh Châu, cáu gắt nói:

“Mặc quần áo vào, trần truồng còn ra thể thống gì nữa.”

Minh Châu lặng lẽ khoác áo lên người mình, trong lòng thầm nghĩ cô thành ra thế này còn không phải do anh làm hại?

Nhưng cô không dám nói ra, giờ phút này cô cực kỳ sợ hãi anh.

Thế Trường ngang ngược bá đạo hoàn toàn đối lập với thiếu niên dịu dàng năm xưa, ai biết lỡ như Minh Châu nói năng lỗ mãng sẽ bị anh điên cuồng trả thù đến mức nào?

Minh Châu thật sự không dám thử.

Thế Trường lôi Minh Châu tới bãi đỗ xe sau đó ra lệnh:

“Cô lái xe đi.”

“Em? Em không thể lái được.”

Sắc mặt của Minh Châu đột nhiên trông rất khó coi, ánh mắt của cô tràn ngập sự sợ hãi.

Thế Trường nhíu mày hỏi:

“Không có bằng lái à? Không sao cả, lái đi!”

Mệnh lệnh cảu Thế Trường không cho ai phản bác, Minh Châu chỉ có thể run rẩy ngồi vào vị trí lái xe.

Ngay lập tức trong đầu cô hiện lên vô số ký ức không tốt, mặt mũi của cô dần xanh mét.

Đã lâu cô không lái xe rồi, bởi vì trong lần tai nạn kia, cô cũng là tài xế.

Cho nên Minh Châu nghĩ rằng Thế Trường trở nên thế này đều do cô gây ra, cô oán giận anh thay đổi đồng thời cũng oán giận bản thân bất cẩn.

Minh Châu lái xe trong lo sợ, đường xá ngày càng đông đúc, lòng cô cũng càng thêm căng thẳng, mồ hôi lạnh đổ đầy trán.

Hình ảnh tai nạn xe cộ lần đó như tái hiện trước mắt khiến hô hấp của Minh Châu trở nên khó khăn, thậm chí cô còn sinh ra ảo giác có một chiếc xe tải đang lao về phía mình.

“Không! Đừng mà!”

Rầm!

Bởi vì Minh Châu quá hoảng loạn nên tay lái đột ngột rẽ hướng, xe đâm sầm vào cột điện khiến cả Thế Trường và đều chúi người về trước, may mắn xe có trang bị túi khí nên cả hai không sao.

Thế Trường thở phì phò, anh có cảm giác mình vừa mới đi dạo quỷ môn trở về, suýt nữa thì mất mạng rồi.

Anh tức giận xách cổ áo của Minh Châu lên rống to:

“Minh Châu, cô đang làm cái gì vậy hả? Cô muốn giết tôi à?”

Minh Châu hoảng hốt ôm lấy đầu mình không ngừng lẩm bẩm:

“Xin lỗi... em không cố ý... xin lỗi mà...”

Thiếu chút nữa cô đã hại chết anh rồi.

Thế Trường thấy cô như thế tức giận đấm lên ghế dựa một cái rồi đùng đùng bước xuống xe, nhìn mũi xe bị đâm nát bấy, anh chỉ có thể chửi má nó.