MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXin lỗi, chúng ta đã ly hôn rồiChương 6

Xin lỗi, chúng ta đã ly hôn rồi

Chương 6

1,367 từ · ~7 phút đọc

Thế Trường ôm Minh Châu đặt lên ghế phụ xe hơi, sau đó duỗi tay kéo đai an toàn cho cô.

“Là ai đó?”

Minh Châu đột nhiên bừng tỉnh, vội vàng đẩy người đang động chạm vào cơ thể của mình ra.

Thế Trường bị Minh Châu đẩy va vào cốp xe, đầu ẩn ẩn đau, đôi mắt của anh híp lại lộ ra sự nguy hiểm.

Bây giờ người phụ nữ này mới biết sợ à? Là ai vừa rồi ngủ say như chết? Còn dám đẩy anh, đúng là chán sống mà!

Nhìn dáng vẻ khinh hoảng thất thố của cô, không hiểu sao trong lòng anh lại khó chịu.

Anh nắm chặt cằm của cô, trong đầu bỗng sinh ra trò đùa ác ý, vì thế anh cúi đầu ngậm lấy cánh môi của cô. Anh muốn biết khi cô sợ hãi sẽ trông như thế nào.

Hàm răng của Minh Châu nhanh chóng bị cạy ra, đầu lưỡi mềm mại của đối phương càn quét khắp khoang miệng của cô.

Nhưng kỳ lạ là Minh Châu không phản kháng, thậm chí tay còn vịn lấy bả vai của anh đón lấy nụ hôn này.

“Ngay cả phản kháng cũng không làm, cô rẻ mạt đến vậy sao?”

Thế Trường tức giận nghiến răng buông lời sỉ nhục:

“Có phải mặc kệ là ai, chỉ cần là đàn ông thì cô đều dạng chân ra cho người ta chơi không?”

Minh Châu vô cùng bình tĩnh trước những lời trào phúng của Thế Trường, hóa ra nghe anh mắng nhiều, cô cũng sẽ chai lỳ không đau lòng.

Cô nói:

“Thế Trường, em biết là anh.”

“Nói dối! Tôi còn không mở miệng thì sao cô biết là tôi?”

“Sao lại không chứ?”

Minh Châu cười khổ.

“Mùi hương của anh, xúc cảm của anh, toàn bộ thuộc về anh, có lẽ trên đời này cũng chỉ có em biết rõ mà thôi.”

Thế Trường nhăn mặt, người phụ nữ này lại nổi điên nữa rồi.

Từ sau khi anh mất trí nhớ, cô luôn nói những lời khó hiểu, rõ ràng tất cả họ hàng nhà anh đều nói cô vô sỉ ích kỷ, ngay cả Minh Ngọc cũng bị cô ức hiếp rất nhiều lần, ấy thế mà bây giờ cô lại làm như anh và cô từng yêu nhau vậy.

Anh tức giận bóp cổ của cô, hạ giọng cảnh cáo:

“Đừng có mà ăn nói bậy bạ!”

Minh Châu im lặng nghiêng mặt đi, cô biết rõ anh sẽ không tin, cớ sao còn ôm hy vọng thay đổi suy nghĩ của anh chứ?

Thấy Minh Châu như vậy, Thế Trường càng phẫn nộ, trong lòng chán ghét cô đến cực điểm.

Vừa rồi anh bị điên hay sao mà lại đi lo lắng cho hạng người đê tiện vô liêm sỉ nảy?

Loại người trăm phương ngàn kế hãm hại người khác như cô không hề đáng được quan tâm lo lắng.

Thế Trường tăng thêm lực độ ở tay, mặt của Minh Châu ngày càng đỏ lên, cô há miệng cố hít lấy không khí, cổ họng đau đớn như bị bẽ gãy.

Ngay khi Minh Châu sắp ngất đi, Thế Trường rốt cuộc cũng buông tay, anh không thèm nhìn cô lấy một cái trở về ghế lái phóng nhanh về nhà.

Về tới nhà, anh bật sáng toàn bộ đèn trong phòng khách, ánh sáng đến quá bất ngờ khiến đôi mắt của Minh Châu hơi đau buốt, lại nghe anh ra lệnh:

“Đi tắm đi, dơ bẩn muốn chết!”

Minh Châu không nói gì lặng lẽ bước vào phòng tắm, ngăm mình trong bồn nước cảm nhận sự mệt mỏi đến từ tinh thần và thể xác.

“Sẽ có một ngày anh ấy nhớ lại thôi.”

Minh Châu tự thôi miên bản thân.

Tình yêu lúc trước của hai người quá đẹp, cô không muốn từ bỏ sớm như vậy, nếu lỡ như cô rời đi rồi anh nhớ lại thì biết làm sao?

Chung quy vẫn mang quá nhiều tiếc nuối, không dễ dàng buông tay.

Đêm đến, Thế Trường nằm đè lên người Minh Châu, thô bạo xâm chiếm cơ thể của cô, rõ ràng ghét cô tận xương tủy nhưng cơ thể lại vô cùng ham muốn cô.

Mâu thuẫn như thế khiến anh phát điên.

Thế Trường rong ruổi trên người Minh Châu, coi cô thành công cụ mà ra sức phát tiết.

Minh Châu không phản kháng, cô như cái xác không hồn yên lặng chịu đựng mặc anh muốn làm gì thì làm.

Thấy cô như vậy, trong lòng Thế Trường vừa bực bội vừa bất an, anh nhếch môi châm chọc:

“Đây là tình yêu mà cô nói sao Minh Châu? Cô làm tôi có cảm giác mình đang làm tình với xác chết đấy.”

Minh Châu mở to mắt tức giận cắn răng nói:

“Thế Trường, anh quá đáng lắm!”

“Hừ, tôi còn có thể quá đáng hơn nữa kìa!”

Thế Trường thúc mạnh vào tận cùng bên trong cơ thể của Minh Châu, hoàn toàn không hề quan tâm cô đau đớn đến mức nào, anh chỉ muốn bản thân được thỏa mãn mà thôi.

Đêm, còn rất dài...

Sau khi xong việc, Minh Châu thẫn thờ khập khiễng đi đến ổ chó, Thế Trường từng nói cô chỉ xứng ngủ ở chỗ này thôi.

Thế Trường đứng trong phòng nhìn ra, đầu lông mày cau lại thật chặt, sau đó anh ra lệnh cho quản gia đưa cô đến phòng cho khách ngủ.

Nằm trong chăn nệm ấm áp, trái tim cô lại vô cùng lạnh giá.

Đây là ngày thứ hai sau khi cô kết hôn, phòng tân hôn vốn dành cho cô cũng không được phép qua đêm, nhưng không sao, ít ra chỗ này tốt hơn ổ chó rất nhiều.

Làm người không thể quá tham lam.

...

Sáng hôm sau, một vị khách không mời mà tới xuất hiện trong nhà Thế Trường.

Minh Châu cực kỳ không muốn nhìn thấy người này.

Cô ta là Khả Phương, trong hôn lễ của cô, cô ta không hề nể nang ai dính chặt lấy Thế Trường, mà lúc đó anh chẳng những không đẩy cô ta ra còn ôm cô ta vào lòng, trực tiếp biến cô thành trò cười trong mắt quan khách.

Sắc mặt của Minh Châu tái nhợt nhìn Khả Phương ôm lấy cánh tay của Thế Trường rót rươu cho anh.

“Thế Trường, uống chút rượu đi.”

Thế Trường mỉm cười há bưng ly rượu lên nhấp một ngụm, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào Minh Châu.

Giờ phút này trên mặt Minh Châu lộ vẻ khó chịu, dạ dày của Thế Trường không tốt, trước đây cô đã phí rất nhiều công sức mới khiến anh khá hơn, vậy mà bây giờ anh lại dung túng Khả Phương rót rượu cho mình.

Cô hùng hổ bước tới đoạt ly rượu trong tay Thế Trường, sắc mặt trông vô cùng tức giận.

Khả Phương khẽ cong môi châm chọc:

“Thế Trường, có phải em ở đây không được tốt lắm hay không, chọc ai đó không vui rồi.”

Thế Trường lập tức xụ mặt quát:

“Để ly rượu xuống.”

Cạch!

Minh Châu đặt mạnh ly rượu xuống bàn, lạnh lùng nói:

“Dạ dày của anh không tốt, không nên uống rượu vào sáng sớm. Nhưng nếu anh muốn chết nhanh thì cứ uống đi.”

Dứt câu cô xoay người trở vào phòng của mình.

Thế Trường híp mắt nhìn theo bóng lưng của cô, răng nghiến chặt vào nhau.

Anh đưa Khả Phương về nhà là muốn chọc tức Minh Châu, ai kêu hôm qua cô thờ ơ với anh.

Anh muốn cho cô thấy người khác hầu hạ anh như thế nào, không ngờ phản ứng của cô lại thú vị đến vậy.

Khả Phương ngồi kế bên nũng nịu nói:

“Anh xem bộ dáng cá chết của cô ta kìa!”

Khả Phương cực kỳ đắc ý, hừ, vợ chính thức thì đã sao, còn không phải cũng bị cô ta chọc tức chết?

Thế Trường lạnh lùng liếc xéo Khả Phương một cái, hạ giọng nói:

“Đừng quên giao dịch giữa chúng ta, làm cho tốt công việc của mình đi.”

Dứt lời Thế Trường ghét bỏ đẩy Khả Phương ra, sau đó lấy tay phủi phủi áo, thật giống như anh vừa ôm phải rác rưởu dơ bẩn vậy.

Sắc mặt của Khả Phương xanh mét, cô ta cố gắng rặn ra một nụ cười nói:

“Đương nhiên, em nhớ kỹ mà.”