1,389 từ · ~7 phút đọc
“A a a... Đừng mà Thế Trường...”
“Nhẹ một chút... hức... ưm...”
Trong phòng ngủ truyền ra từng tiếng rên rỉ mờ ám.
Thế Trường lạnh lùng nhìn Khả Phương tự biên tự diễn ở trên giường, trong lòng buồn nôn muốn chết.
“Cô có thể đừng rên d.â.m đ.ã.ng như vậy được không?”
“Không rên thì sao kích thích được cô ta chứ? A a a a... Thế Trường...”
Mặt mày Thế Trường đen thui, trên tay đã nổi từng lớp da gà. Anh thật sự chưa từng thấy ai rên la kinh tởm như người phụ nữ này cả.
Khả Phương nhìn Thế Trường đứng cách giường xa hai mét, trong lòng vô cùng nôn nóng.
“Anh Thế Trường, hay là chúng ta làm thật đi.”
Cô ta vừa nói vừa cởi váy của mình xuống, cô thể nảy nở quyến rũ của phụ nữ phơi bày hoàn toàn trong không khí.
Khả Phương không muốn bỏ qua cơ hội tốt lần này, chỉ cần khiến Thế Trường thỏa mãn, về sau cô ta sẽ một bước lên mây ngay, cho dù chỉ là tình nhân thì cô ta cũng cao quý hơn cả khối người rồi.
Nhưng đáp lại cô ta chính là vẻ mặt ghét bỏ của Thế Trường, anh lạnh lùng nói:
“Tôi không ngại ném cô ra khỏi nhà tôi đâu.”
Khả Phương nghe vậy lập tức ủ rũ cụp đuôi.
“Không làm thì thôi, hung dữ quá hà...”
Sau đó Khả Phương hóa đau thương thành sức mạnh, cô ta càng rên to hơn, trong lòng thầm nghĩ nếu cô ta không được dễ chịu thì Minh Châu cũng đừng hòng vui vẻ.
“A a a a a... Thế Trường anh đừng chạm vào chỗ đó... ưm...”
Thế Trường nhìn Khả Phương uốn éo như con lăng quăng trên giường, trong lòng thầm hối hận khi tìm loại người này đến kích thích Minh Châu.
Anh thật sự điên rồi!
Minh Châu tựa lưng vào vách tường, cô liều mạng bịt chặt lỗ tai của mình lại cố gắng để bản thân không nghe thấy âm thanh đáng xấu hổ ở phòng ngủ bên cạnh.
Không phải cô chưa từng nghĩ đến việc Thế Trường sẽ quan hệ với người khác, nhưng cô không ngờ anh lại không màng cảm nhận của cô mà mang người phụ nữ khác vào phòng tân hôn của anh và cô làm chuyện đội bại này.
Minh Châu nghe tiếng rên của Khả Phương mà trái tim đau như ai cắt máu chảy đầm đìa, nỗi đau khủng bố này khiến cô hít thở không thông.
Tiếng rên ở phòng bên cạnh càng lúc càng lớn, cảm xúc của Minh Châu cũng từng chút vỡ nát.
Nước mắt tuôn rơi như mưa, cô cố gắng che miệng của mình lại, sợ bản thân phát ra tiếng khóc thì chút lòng tự trọng cuối cùng cũng sẽ bị ném xuống chân giẫm bẩn.
Minh Châu vịn chặt vào cạnh giường chống đỡ đứng dậy sau đó lê từng bước chân nặng nề bước vào phòng tắm.
Cô mở tất cả vòi nước lên muốn lấn át toàn bộ âm thanh xung quanh.
Tại đây, cô rốt cuộc cũng không kìm nén được nữa mà òa khóc, tiếng khóc của cô nứt nở tuyệt vọng, trái tim quá đau, sao có thể đau đến mức này chứ?
Bên này, Thế Trường ẩn ẩn nghe thấy tiếng khóc của Minh Châu thì lập tức đứng dậy.
Anh không ngờ Minh Châu lại có phản ứng lớn như thế, vì vậy vội vàng mở cửa phòng ngủ muốn đi ra ngoài.
Khả Phương vội lên tiếng:
“Nếu anh đi qua đó chẳng phải kế hoạch sẽ sụp đổ hết sao?”
Thế Trường trợn trừng mắt nhìn cô ta, nghiến răng quát:
“Cút ngay!”
Thế Trường đứng bên ngoài phòng của Minh Châu, nghe thấy bên trong đều là âm thanh xả nước, nhưng cũng không lấn át được tiếng khóc nấc nghẹn của cô.
Anh biết cô thích anh, bất chấp tất cả để gả cho anh. Nhưng chung quy cũng là do gia đình cô đã sa sút muốn tìm chỗ dựa mới mà thôi.
Không ngờ Minh Châu lại vì một trò đùa của anh mà đau lòng đến mức này, ít nhất anh cũng đã xác định được cô thật lòng yêu mình rồi.
“Minh Châu, mau mở cửa cho tôi!”
Thế Trường lạnh mặt đập cửa, hiện tại anh đã biết Minh Châu thích mình rồi, con người không phải sắt đá, anh cũng không nỡ giẫm đạp tình cảm của người ta dưới lòng bàn chân.
Nhưng bên trong hoàn toàn không có động tĩnh, chỉ nghe tiếng khóc nấc nghẹn truyền ra mà thôi.
“Minh Châu! Có nghe tôi nói gì không? Mau mở cửa!”
Thế Trường lắc mạnh tay nắm, nhưng cửa đã bị Minh Châu khóa trái, không cách nào mở ra được.
Vài giây sau, bên trong phòng truyền ra giọng nói nghẹn ngào của Minh Châu:
“Thế Trường, anh đi đi, cầu xin anh đó.”
Thế Trường nhíu mày, trong lòng sinh ra cảm giác bồn chồn lo lắng.
Anh dùng hết sức đá cửa, “rầm” một tiếng, cửa va vào vách tường, anh vội vàng xông vào bên trong phòng tắm.
Tới nơi, anh chỉ thấy Minh Châu ngồi bệt dưới sàn nhà, toàn thân ướt đẫm, đôi mắt đã sưng đỏ vì khóc quá nhiều, đôi môi cũng bị cô cắn đến bật máu, trông dáng vẻ cực kỳ chật vật khó coi.
Thế Trường thấy vậy, trái tim khẽ nhói lên một cái.
Anh kéo cô vào lòng ngực của mình, sau đó phủ kín đôi môi tái nhợt của cô.
Đầu óc của anh trống rỗng, chỉ lưu lại một suy nghĩ đó chính là hôn cô, muốn cô.
Anh gặm cắn đôi môi của cô một cách thô bạo.
Minh Châu chỉ cảm thấy đau đớn tủi nhục, nước mắt trào ra như mưa, cô lắc đầu đẩy anh ra, nỉ non cầu xin:
“Thế Trường, xin anh buông em ra đi mà, em thật sự chịu không nổi hu hu...”
Cô không muốn Thế Trường vừa làm với người khác xong lại quay sang làm với mình, cô cảm thấy rất ghê tởm, cô sẽ nôn mất.
“Hừ, sao tôi buông cô ra được? Cô vốn là của tôi!”
Thế Trường ôm chặt lấy Minh Châu, cũng không cưỡng ép cô nữa, trong lòng lần đầu sinh ra cảm giác có phải mình hơi quá đáng hay không?
Nhưng chẳng phải cô yêu anh sao? Anh âu yếm cô thế này cô phải vui mới đúng chứ?
Minh Châu liều mạng đẩy Thế Trường ra, anh càng ôm chặt cô hơn, hai người giằng co mãi cho khi cô không còn sức lực nữa anh mới nới lỏng vòng tay.
Thế Trường hôn lên đôi mắt sưng đỏ còn vương nước mắt của Minh Châu, sau đó nhẹ nhàng hôn lên hàng mi của cô, vị mặn truyền vào đầu lưỡi, trái tim lại vô cùng khổ sở.
Từ sau khi anh mất trí nhớ, Minh Châu chưa từng được anh đối xử dịu dàng như vậy, bao nhiêu uất ức lập tức như nước lũ tràn bờ đề trào ra ngoài, cô há to miệng òa khóc.
Thế Trường luống cuống ôm Minh Châu vào lòng, sau đó nhẹ giọng thì thầm bên tai cô:
“Không được khóc.”
Minh Châu cũng rất muốn ngừng khóc, cô không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt Thế Trường nhưng cô không thể điều khiển tuyến lệ của mình được.
Thế Trường biết cô khó chịu cũng không nặng lời, chỉ yên lặng ôm cô không nói gì.
Không bao lâu sau Minh Châu ngủ trong vòng tay của Thế Trường, anh nhỏ giọng kêu người giúp việc thu dọn phòng tân hôn sau đó bế cô đi qua đó nhẹ nhàng đặt cô lên giường.
Vừa rồi Khả Phương nằm trên giường uốn éo diễn kịch, anh cảm thấy sắp nôn đến nơi, nhưng đổi thành Minh Châu, lòng anh lại vô cùng vui sướng.
Hiện tại Minh Châu đã không còn kháng cự anh như ngày hôm qua, điều này khiến anh rất hài lòng.
Quần áo của cả hai bị cởi sạch, Thế Trường ôm chặt lấy cô gái nhỏ, phía dưới hơi động một chút, ngay sau đó toàn bộ vật nam tính đều bị bao trọn bởi vách thịt mềm mại.
Lần làm tình này, Thế Trường dùng hết sức lực của mình để yêu thương Minh Châu.
Sau khi phát tiết xong, cô cũng hôn mê bất tỉnh.