Tôi chuyển vào xóm vào một buổi trưa nắng đến mức đứng yên cũng thấy mình… chín dần. Con hẻm nhỏ, vừa đủ hai chiếc xe máy tránh nhau trong tư thế nhường nhịn giả trân. Hai bên là những căn nhà thấp thấp, tường sơn đủ màu, có nhà sơn xong chắc cũng mười mấy năm rồi, màu tróc ra nhìn như tranh trừu tượng.
Tôi vừa kéo vali vừa tự nhủ: “Xóm này nhìn yên bình ghê.”
Và đúng lúc đó, có tiếng hét vang lên từ đâu đó:
— Ê! Cậu kia! Kéo vali kiểu gì mà quét hết nước nhà người ta vậy hả?
Tôi giật mình, quay lại thì thấy một cô tầm năm mươi, tay cầm ly trà đá, ánh mắt sắc hơn dao lam vừa mới mài. Dưới chân cô là một vệt nước kéo dài, mà nói cho công bằng, chắc do cái bánh xe vali của tôi “lỡ” đi ngang qua.
— Dạ… con xin lỗi cô… — tôi lí nhí.
Cô nheo mắt nhìn tôi từ đầu tới chân, rồi quay sang nhà bên cạnh, nói to như phát loa:
— Xóm mình có người mới nè bà con ơi!
Chỉ trong vòng mười giây, tôi có cảm giác mình đang là nhân vật chính của một buổi họp báo bất đắc dĩ. Cửa nhà này hé ra, cửa nhà kia mở hẳn, đầu người thò ra như nấm mọc sau mưa.
Một ông chú bụng bia, tay cầm quạt giấy, hỏi vọng ra:
— Ủa, ai chuyển vô vậy cô Năm?
— Không biết! Nhìn mặt hiền hiền mà kéo vali làm nước nhà người ta tràn hết trơn! — cô Năm trả lời, giọng đầy nghi vấn.
Tôi muốn nói rằng nước đó chắc do ai vừa rửa sân, nhưng nhìn ánh mắt cô Năm, tôi quyết định… im lặng là vàng.
Đúng lúc tôi đang đứng hình, một giọng trầm trầm vang lên:
— Có chuyện gì mà ồn ào vậy?
Một người đàn ông khoảng sáu mươi, dáng gầy, mặt nghiêm, tay cầm cuốn sổ dày cộp bước ra. Tôi chưa kịp đoán thì cô Năm đã nhanh nhảu:
— Ổng mới chuyển vô đó anh Tư! Mà chưa gì đã làm ướt sân nhà người ta rồi!
Ông Tư nhìn tôi, ánh mắt soi xét như máy quét sân bay.
— Cậu tên gì? Ở đâu tới? Thuê nhà hay mua nhà? Có đăng ký tạm trú chưa?
Tôi nuốt nước bọt.
— Dạ… con tên Minh… con thuê nhà… con mới tới… tạm trú chắc chiều con đi làm ạ…
Ông Tư gật gù, ghi chép gì đó vào sổ, miệng lẩm bẩm:
— Thanh niên trẻ, độc thân, vali một cái… khả nghi nhẹ.
Tôi nghe mà muốn xỉu ngang.
Chưa kịp hoàn hồn thì từ cuối hẻm, một anh mặc áo shipper chạy xe tới, thắng gấp cái “két”. Anh nhìn tôi, nhìn vali, rồi cười tươi:
— Ê, ông là người mới hả? Chào mừng tới xóm lắm chuyện nha!
Tôi chưa kịp hỏi “lắm chuyện” là sao thì anh đã quay sang cô Năm:
— Cô Năm, trà đá hôm nay tăng giá hả? Sao con thấy đắng dữ vậy?
— Đắng tại lòng mày không thanh tịnh! — cô Năm đáp gọn.
Cả xóm cười rần.
Tôi đứng giữa con hẻm, vali bên cạnh, mồ hôi nhễ nhại, cảm giác như mình vừa vô nhầm… một sân khấu hài mà không ai báo trước kịch bản.
Bất ngờ, từ đâu đó có tiếng trẻ con hét lên:
— Mẹ ơi! Có chú này nhìn giống tội phạm trên tivi!
Tôi chết lặng.
Một thằng nhóc tầm tám tuổi chạy tới, tay cầm cây ná cao su, nhìn tôi từ trên xuống dưới với vẻ đầy suy tư. Bà nội nó từ trong nhà chạy ra, bịt miệng nó lại:
— Trời đất ơi, con nít con nôi nói bậy!
Rồi bà quay sang tôi, cười hiền:
— Cháu thông cảm nha, nó coi phim nhiều quá.
Tôi thở phào… được nửa hơi.
Ông Tư gập cuốn sổ lại, nói như kết luận phiên họp:
— Thôi được rồi. Người mới thì để từ từ coi sao. Nhưng nhớ nha, xóm này sống là phải biết điều.
— Dạ… biết điều là sao ạ? — tôi hỏi ngây thơ.
Cả xóm im lặng đúng ba giây.
Rồi đồng loạt cười.
Anh shipper vỗ vai tôi:
— Rồi từ từ ông sẽ hiểu. Chào mừng tới xóm… nơi không có chuyện nhỏ.
Tôi kéo vali đi tiếp vào căn nhà thuê cuối hẻm, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
Mình mới tới ngày đầu thôi mà sao có cảm giác… sắp không yên rồi.
Và tôi không hề biết, đó mới chỉ là màn chào sân nhẹ nhất của xóm này.