MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXÓM NHỎ LẮM CHUYỆNChương 2: CÔ NĂM TRÀ ĐÁ VÀ TIN ĐỒN THẤT THIỆT

XÓM NHỎ LẮM CHUYỆN

Chương 2: CÔ NĂM TRÀ ĐÁ VÀ TIN ĐỒN THẤT THIỆT

775 từ · ~4 phút đọc

Tôi chính thức hiểu thế nào là “xóm không có chuyện nhỏ” vào sáng hôm sau.

Mới sáu giờ rưỡi sáng, khi tôi còn đang ngáp dài đánh răng thì ngoài đầu hẻm đã râm ran tiếng nói chuyện. Tiếng thì thầm, tiếng cười khúc khích, xen lẫn tiếng khuấy ly “leng keng” quen thuộc. Tôi hé cửa nhìn ra thì thấy trước nhà cô Năm trà đá đã có… nguyên một hội nghị không chính thức.

Cô Năm ngồi giữa, ghế nhựa thấp, ly trà đá đặt trước mặt, tay cầm cái quạt giấy phe phẩy. Dáng vẻ đó, nhìn xa cứ tưởng cô là chủ tọa một phiên họp quan trọng của Liên Hợp Quốc xóm.

Tôi vừa bước ra, chưa kịp chào ai, đã thấy cô Năm liếc mắt nhìn tôi từ đầu tới chân, ánh mắt sáng lên một cái rất… đáng ngại.

— Ủa, cậu Minh hả? Dậy sớm dữ ha? — cô nói, giọng ngọt lịm.

Tôi gật đầu cười:

— Dạ, con quen dậy sớm.

— Ừm… quen dậy sớm… hay quen theo dõi người khác buổi sáng?

Cả nhóm đang ngồi uống trà đá đồng loạt “ồ” lên một tiếng rất đồng bộ.

Tôi đứng hình.

— Dạ? — tôi chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cô Năm nhấp một ngụm trà, hạ giọng như kể chuyện bí mật:

— Hồi sáng cô thấy cậu mở cửa ra ngó nghiêng đó. Xóm này yên bình lắm, không có ai làm chuyện mờ ám đâu nghen.

Tôi suýt phun kem đánh răng trong miệng.

— Dạ không! Con chỉ ra hít thở không khí thôi cô!

— Ờ, hít thở… — cô Năm kéo dài giọng — hít thở mà mắt liếc trái liếc phải dữ lắm.

Một bà ngồi kế bên chen vô:

— Hồi tối tui cũng thấy đèn nhà cậu sáng khuya à nghen.

— Dạ con làm việc trên máy tính…

— Máy tính gì mà gõ tới hai giờ sáng? — cô khác hỏi.

Tôi bắt đầu cảm nhận được mồ hôi lạnh sau lưng.

Đúng lúc đó, anh shipper hôm qua chạy xe ngang, thắng lại, cười toe:

— Ê, sáng nay có tin nóng hả cô Năm?

Cô Năm nhìn anh, cười bí hiểm:

— Tin mới tinh luôn. Người mới trong xóm, chưa biết làm nghề gì.

— Trời ơi, vậy là đáng nghi rồi! — anh shipper nói tỉnh bơ.

Cả đám cười rần.

Tôi muốn nói gì đó để minh oan cho bản thân, nhưng trong xóm này, hình như càng nói… càng dính.

Ông Tư tổ trưởng xuất hiện đúng lúc, tay cầm cuốn sổ quen thuộc:

— Có chuyện gì mà tụ tập đông vậy?

Cô Năm lập tức chuyển giọng nghiêm túc:

— Dạ, tụi tui chỉ lo cho an ninh xóm thôi anh Tư. Người mới mà, phải coi chừng.

Ông Tư quay sang tôi:

— Cậu làm nghề gì?

— Dạ con làm… viết nội dung online ạ.

Cả xóm im lặng.

— Viết cái gì? — ông Tư hỏi tiếp.

— Dạ… viết bài, viết truyện…

Cô Năm đặt mạnh ly trà xuống bàn:

— Trời đất ơi! Viết truyện hả?

— Dạ…

— Vậy là đúng rồi!

— Đúng cái gì hả cô? — tôi bắt đầu hoảng.

— Thì tối hôm qua cô thấy cậu ngồi gõ gõ hoài. Mặt đăm chiêu, đèn sáng trưng. Viết truyện mà viết lén lút vậy, không phải truyện bình thường đâu!

Một bà khác gật gù:

— Chắc truyện trinh thám.

— Hay truyện hình sự.

— Không chừng là… viết về hàng xóm.

Tôi nghe tới đó là muốn xỉu lần hai.

— Dạ không! Con viết truyện… hài ạ!

Cô Năm nhướn mày:

— Hài?

— Dạ, hài đời thường.

Cả xóm nhìn nhau.

Rồi… cười ầm lên.

— Trời ơi, vậy là cậu tính lấy chuyện xóm mình ra làm trò cười hả? — cô Năm hỏi, giọng nửa đùa nửa thật.

— Dạ không! Con chưa viết gì về xóm hết!

— Chưa, chứ không phải là không viết — anh shipper chen vô.

Tôi cảm giác mình đang bị xét xử trong một phiên tòa mà bằng chứng toàn là… suy đoán.

Ông Tư ho khẽ:

— Thôi được rồi. Người ta mới tới, chưa biết gì. Nhưng mà cậu Minh nè…

— Dạ?

— Viết gì thì viết, đừng viết bậy chuyện trong xóm nha.

— Dạ con hứa!

Cô Năm nhìn tôi một lúc, rồi bất ngờ cười:

— Thôi được. Tối nay ghé uống trà đá, kể coi viết truyện hài sao cho vui.

Tôi chưa kịp từ chối thì cả xóm đã gật đầu đồng loạt.

— Ừ, tối ghé!

— Phải cho người mới “ra mắt” chứ!

Tôi cười trừ, trong lòng thầm nghĩ:

Mình chưa kịp viết gì về xóm… mà xóm đã viết xong cả một đống truyện về mình rồi.

Và tôi bắt đầu hiểu ra một điều rất quan trọng:

Ở xóm này, tin đồn đi nhanh hơn wifi.