MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXÓM NHỎ LẮM CHUYỆNChương 3: ÔNG TƯ TỔ TRƯỞNG VÀ CUỘC HỌP KHÔNG HỒI KẾT

XÓM NHỎ LẮM CHUYỆN

Chương 3: ÔNG TƯ TỔ TRƯỞNG VÀ CUỘC HỌP KHÔNG HỒI KẾT

735 từ · ~4 phút đọc

Tôi nhận được giấy mời họp tổ dân phố vào đúng buổi chiều thứ bảy.

Gọi là “giấy mời” cho sang, chứ thực chất là một mảnh giấy học sinh xé vội, ghi bằng bút bi xanh:

“Tối nay 19h họp tổ. Ai không đi tự chịu.”

Không có dấu, không có chữ ký, nhưng chữ “tự chịu” viết đậm hơn hẳn, nhìn là thấy không dám không đi.

19 giờ kém năm, tôi có mặt tại nhà ông Tư tổ trưởng. Trước sân đã bày sẵn mấy hàng ghế nhựa xanh đỏ, xếp lệch lệch như đội hình đá phủi. Một cái bàn nhỏ đặt phía trước, trên đó là cuốn sổ dày quen thuộc và một cái micro… không cắm điện.

Ông Tư đứng đó, tay chống nạnh, miệng lẩm bẩm:

— Kỳ này họp phải cho ra họp.

Cô Năm trà đá là người tới sớm nhất. Cô vừa ngồi xuống đã hỏi ngay:

— Bữa nay họp vụ gì anh Tư?

— Nhiều vụ lắm. Nói chung là nhiều — ông Tư đáp gọn.

Nghe xong, cô Năm gật đầu rất nghiêm túc, như thể đã hiểu rõ toàn bộ nội dung cuộc họp.

19 giờ đúng, ông Tư gõ gõ vào bàn:

— Rồi, bà con ổn định chỗ ngồi nha.

Mọi người vẫn nói chuyện.

— Ổn định! — ông Tư nói lớn hơn.

Tiếng nói chuyện giảm… được khoảng 20%.

— ỔN ĐỊNH!

Lúc này cả xóm mới im được… năm giây.

Ông Tư mở cuốn sổ, chỉnh lại kính, giọng trầm hẳn xuống:

— Hôm nay họp tổ có ba nội dung chính.

Cả xóm thở phào. Ba nội dung là còn ít.

— Thứ nhất: an ninh trật tự.

Một bác giơ tay:

— Dạo này có trộm hả anh Tư?

— Chưa thấy.

— Vậy sao họp?

— Để phòng ngừa.

Cả xóm gật gù, không ai biết mình vừa gật vì đồng ý hay vì thói quen.

— Thứ hai: vệ sinh môi trường.

Cô Năm lập tức lên tiếng:

— Bữa kia có người đổ rác không đúng giờ nha!

— Ai? — ông Tư hỏi.

— Không biết. Nhưng cô thấy.

— Thấy sao không nhắc?

— Thấy từ xa.

Cuộc họp bắt đầu có dấu hiệu… trôi.

— Thứ ba: đoàn kết xóm làng.

Tôi nghe tới đây là bắt đầu mệt.

Ông Tư nói tiếp, giọng càng lúc càng hăng:

— Đoàn kết là phải thương yêu, giúp đỡ lẫn nhau. Không được nói xấu sau lưng.

Cô Năm ho nhẹ.

Một bà khác nhìn trời.

Anh shipper ngồi cuối hàng ghế quay sang tôi, thì thầm:

— Tới khúc này là sắp vô cao trào rồi đó.

Quả nhiên, ông Tư gập cuốn sổ lại:

— Rồi, ai có ý kiến gì không?

Câu hỏi vừa dứt, năm cánh tay giơ lên cùng lúc.

— Ý kiến thứ nhất! — một bác nói — Cái loa kẹo kéo nhà cuối hẻm mở lớn quá!

— Nhà nào? — ông Tư hỏi.

— Không biết. Nhưng mở lớn.

— Ý kiến thứ hai! — cô Năm giơ tay — Chuyện người mới trong xóm…

Tôi giật mình.

— … phải hòa đồng hơn nữa.

Tôi thở phào… hơi sớm.

— Ý kiến thứ ba! — một chị lên tiếng — Cái đèn đầu hẻm chớp chớp mấy bữa nay.

— Chớp hay không chớp? — ông Tư hỏi.

— Lúc chớp lúc không.

— Vậy là có chớp.

Cuộc họp kéo dài sang phút thứ bốn mươi.

Nội dung “an ninh” chuyển sang chuyện con mèo nhà ai hay đi lạc.

“Nước sinh hoạt” biến thành tranh luận ai xài nước nhiều hơn.

“Đoàn kết” được minh họa bằng việc kể tội nhau rất chi tiết.

Tôi bắt đầu hiểu vì sao micro không cần cắm điện.

Đến phút thứ sáu mươi, ông Tư lau mồ hôi:

— Thôi, kết luận lại nha bà con.

Mọi người ngồi thẳng lên.

— Kết luận là… — ông Tư ngập ngừng — bà con nhớ giữ gìn an ninh, vệ sinh, đoàn kết.

— Hết chưa anh Tư? — có người hỏi.

— À… ai chưa đóng quỹ thì đóng.

Không ai đứng lên.

— Chưa đóng thì… về nhớ đóng.

Mọi người đứng dậy ra về rất nhanh, như thể vừa được giải thoát.

Anh shipper vỗ vai tôi:

— Họp tổ là vậy đó. Không đi thì thiếu thông tin, mà đi thì dư thông tin.

Tôi cười gượng, nhìn lại sân nhà ông Tư, ghế nhựa xếp lộn xộn, cuốn sổ vẫn mở.

Trong đầu tôi chợt lóe lên một ý nghĩ nguy hiểm:

Nếu mình đem mấy cuộc họp này viết thành truyện hài… chắc còn dài hơn họp thật.

Và tôi không biết rằng, ngay cuộc họp sau, tôi sẽ là… nhân vật chính.