Nếu có ai hỏi tôi nhân vật nổi tiếng nhất xóm là ai, tôi sẽ không do dự mà trả lời: anh shipper.
Tên ảnh là Hùng, nhưng trong xóm không ai gọi vậy. Người thì gọi “thằng giao hàng”, người thì gọi “thằng hay đứng buôn chuyện”, riêng cô Năm trà đá gọi gọn một chữ: “Nó”.
Sáng hôm đó, tôi đang ngồi trước cửa nhà, vừa uống cà phê vừa suy nghĩ xem có nên viết truyện về cuộc họp hôm qua hay không, thì nghe tiếng thắng xe “két” quen thuộc ngoài đầu hẻm.
— Có hàng nèeee!
Tiếng anh shipper vang lên đầy nội lực, như thể muốn cả xóm cùng nhận chung một đơn.
Anh dắt xe vô, trên yên sau chằng chịt thùng hộp. Mặt mày hớn hở, vừa đi vừa huýt sáo. Vừa thấy tôi, ảnh đã la:
— Ê Minh! Có đơn cho ông nè!
Tôi giật mình:
— Đơn gì cơ?
— Thì đơn hàng chứ gì nữa! Ghi rõ tên Minh, cuối hẻm.
Nghe tới đó, cả xóm bắt đầu… chú ý.
Cô Năm trà đá ngẩng đầu lên trước tiên:
— Minh hả? Mua gì mà thùng to dữ vậy?
— Dạ con không biết, con đâu có đặt gì đâu cô.
Anh shipper đã dựng xe, bê cái thùng xuống:
— Không đặt mà có hàng là sao? Hay đặt mà quên?
Tôi nhìn cái thùng. To. Rất to. To tới mức tôi bắt đầu nghi ngờ nhân sinh.
— Để con coi lại đơn — anh shipper móc điện thoại ra — Ờ… Minh, số nhà cuối hẻm, nhận buổi sáng.
— Dạ đúng con rồi… nhưng con thiệt sự không đặt gì hết.
— Vậy chắc ai đó đặt giùm ông! — ảnh nói tỉnh bơ.
Cô Năm đứng bật dậy:
— Trời đất ơi, mới vô xóm mà có người tặng quà rồi hả?
— Hay là người yêu gửi? — một bà khác chen vô.
Tôi đỏ mặt:
— Dạ không có!
Anh shipper không chờ thêm, xé băng keo, mở thùng ra cái “rẹt”.
Cả xóm đồng loạt nín thở.
Bên trong là… một cái bồn cầu.
Không khí đông cứng đúng ba giây.
— …Ủa? — tôi thốt lên.
— …Ủa??? — cô Năm trợn mắt.
— …ỦA??? — nguyên xóm đồng thanh.
Anh shipper gãi đầu:
— Ờ… bồn cầu nha.
Tôi đứng như tượng.
— Anh ơi… con không đặt bồn cầu…
— Thì anh cũng đâu nói ông đặt — ảnh đáp — đơn ghi Minh, cuối hẻm thôi.
Ông Tư từ trong nhà bước ra, nhìn cái bồn cầu, trầm ngâm:
— Xóm mình có ai đang sửa nhà không?
Một bác giơ tay:
— Nhà tui xài bồn cầu ngồi xổm.
— Nhà tui mới thay tuần trước.
— Nhà tui chưa hư.
Cô Năm chống nạnh:
— Vậy là của ai?
Không ai trả lời.
Anh shipper nhìn tôi:
— Giờ sao? Ông nhận hay trả?
— Dạ… con không nhận được…
— Không nhận là anh phải chở về. Mà chở về là bị quản lý la. Mà bị la là anh buồn.
Ảnh nói xong nhìn tôi bằng ánh mắt… rất buồn.
Cả xóm nhìn tôi bằng ánh mắt… rất nhiều chuyện.
Cuối cùng, ông Tư lên tiếng:
— Thôi, cứ để tạm ở nhà cậu Minh đi. Khi nào tìm được chủ thì trả.
— Dạ? — tôi hoảng.
— Để ngoài sân cũng được — ông Tư nói chắc nịch.
Thế là, chỉ sau ba ngày chuyển vào xóm, trước cửa nhà tôi xuất hiện… một cái bồn cầu trắng tinh.
Tin đồn lan nhanh hơn gió.
— Nghe nói thằng Minh mua bồn cầu xịn lắm!
— Chắc chuẩn bị cưới vợ.
— Hay mở dịch vụ gì đó?
Chiều hôm đó, có người còn ghé hỏi:
— Cậu ơi, cái đó bán lại không?
Tôi muốn khóc.
Hai ngày sau, chủ nhân thật sự mới lộ diện: bà Bảy cuối hẻm.
Bà đứng trước nhà tôi, nhìn cái bồn cầu, nói tỉnh bơ:
— Ủa, sao đồ nhà tui nằm đây?
Anh shipper đi theo sau, vỗ trán:
— Chết cha, con ghi thiếu số nhà!
Bà Bảy nhìn tôi, cười:
— Thôi, cậu giữ làm kỷ niệm đi. Nhà tui đổi ý, xài cái khác rồi.
— Dạ??? — tôi suýt té.
Tối đó, anh shipper ghé lại, vỗ vai tôi:
— Từ nay trong xóm, ông là người duy nhất có bồn cầu… chưa gắn mà ai cũng biết.
Tôi nhìn cái bồn cầu trước sân, thở dài.
Ở xóm này, người ta có thể giao nhầm đủ thứ…
nhưng danh tiếng thì giao đúng địa chỉ.