Tôi bắt đầu nghi ngờ xóm này không chỉ nhiều chuyện… mà còn nhiều sinh vật không bình thường.
Nghi ngờ đó bắt đầu từ con chó nhà đối diện.
Nó tên là Vàng. Theo lời bà chủ — cô Ba — thì cái tên đó mang ý nghĩa “sang trọng, dễ nuôi, dễ gọi”. Nhưng thực tế thì nó vừa không sang, vừa không dễ nuôi, và tuyệt đối không dễ gọi.
Vàng là giống chó ta, lông vàng khè, thân hình mập mạp, mặt lúc nào cũng như đang… phán xét nhân loại. Điều đặc biệt là nó không sủa bậy. Nó chỉ sủa khi có chuyện. Mà mỗi lần sủa là… cả xóm xôn xao.
Sáng hôm đó, tôi đang quét sân thì nghe tiếng cô Ba la:
— Vàng! Im coi!
Con chó không những không im, mà còn quay qua sủa đúng ba tiếng rõ to, rất có tiết tấu:
— Gâu! Gâu! Gâuuuu!
Cô Ba quay sang hàng xóm, mặt nghiêm trọng:
— Thấy chưa? Nó báo có chuyện đó.
Tôi đứng gần đó, tò mò:
— Dạ… nó báo chuyện gì hả cô?
Cô Ba hạ giọng:
— Nó nghe được tiếng người… rồi suy ra chuyện.
Tôi suýt đánh rơi cây chổi.
— Dạ?
— Con này thông minh lắm — cô Ba nói chắc nịch — Ai nói xấu ai là nó biết liền.
Tôi cười trừ, nghĩ thầm chắc cô Ba nói đùa.
Cho tới khi Vàng quay sang nhìn tôi, sủa đúng một tiếng.
— Gâu.
Cô Ba trố mắt:
— Ủa? Sáng giờ cậu có nói xấu ai không?
— Dạ không! — tôi đáp liền.
Vàng nghiêng đầu nhìn tôi, rồi… quay đi.
Cô Ba gật gù:
— Thấy chưa, nó kiểm tra thôi.
Tôi bắt đầu thấy sống lưng hơi lạnh.
Đến trưa, khi cả xóm đang ngồi trước nhà cô Năm trà đá, Vàng lại xuất hiện. Nó ngồi giữa hẻm, mắt nhìn thẳng về phía cô Năm, rồi sủa:
— Gâu! Gâu!
Cô Năm đặt mạnh ly trà xuống:
— Ủa, nó sủa ai đó?
Cô Ba chạy ra, nhìn Vàng rồi nhìn cả nhóm:
— Hồi nãy ai mới nhắc tên tui?
Mọi người im lặng.
Vàng sủa thêm một tiếng nữa, lần này quay sang nhìn… tôi.
— Gâu!
Tôi giơ hai tay lên ngay:
— Con không nói gì hết á!
Cả xóm nhìn tôi bằng ánh mắt đầy nghi vấn.
— Nó sủa cậu kìa — cô Năm nói, giọng nửa đùa nửa thật.
— Dạ chắc tại con đứng gần nó quá thôi.
Anh shipper từ đâu chạy tới, cười khoái chí:
— Không đâu. Con Vàng này nổi tiếng lắm. Ai nói xấu trong xóm là nó biết liền.
— Sao anh biết? — tôi hỏi.
— Tại bữa trước tui lỡ nói cô Năm… — anh shipper ngập ngừng — nói nhỏ thôi nha… là nói nhiều.
Cô Năm quay phắt lại:
— HẢ???
Vàng sủa một tràng dài như phụ họa.
Anh shipper quay xe bỏ chạy trong tiếng cười rần của cả xóm.
Chiều hôm đó, chuyện con chó biết nghe tiếng người lan khắp hẻm. Người thì tin sái cổ, người thì nửa tin nửa ngờ, nhưng không ai dám nói xấu ai… khi Vàng còn ở gần.
Tối đến, tôi đang ngồi trước cửa thì thấy ông Tư tổ trưởng đi ngang, dừng lại nhìn con Vàng đang nằm trước nhà cô Ba.
— Con này coi bộ dữ ha.
— Dạ, nghe nói nó hiểu tiếng người đó anh Tư — cô Ba nói.
Ông Tư suy nghĩ một lúc rồi nói:
— Vậy mấy cuộc họp sau đem nó theo được không?
Cả xóm cười ngất.
Đỉnh điểm là hôm sau, cô Năm gọi tôi lại, nói nhỏ:
— Minh nè, con thấy… cô nói nhiều thiệt hông?
Tôi nhìn con Vàng đang nằm gần đó. Nó mở mắt, nhìn tôi chăm chăm.
Tôi nuốt nước bọt:
— Dạ… cô nói… vừa đủ ạ.
Vàng không sủa.
Cô Năm cười hài lòng.
Tối đó, anh shipper ghé tai tôi thì thầm:
— Ông biết bí mật chưa?
— Bí mật gì?
— Con Vàng không hiểu tiếng người đâu.
— Vậy sao nó sủa đúng dữ vậy?
— Tại… người ta sợ, nên tự nhận thôi.
Tôi ngồi thừ ra, nhìn con chó đang gãi tai, lòng chợt hiểu ra một chân lý lớn của xóm này:
Không phải con chó biết nghe tiếng người.
Mà là người trong xóm… nghe tiếng lương tâm.
Và từ hôm đó trở đi, mỗi khi Vàng sủa, cả xóm đều im lặng.
Còn tôi thì biết chắc một điều:
Ở xóm này, nói xấu ai cũng nguy hiểm… kể cả khi chỉ nói trong đầu.