Nếu phải chọn một sự kiện làm cả xóm đoàn kết bất thường, thì đó chính là… mất dép.
Chuyện bắt đầu rất nhỏ. Nhỏ tới mức không ai nghĩ nó sẽ lớn.
Sáng hôm đó, cô Năm trà đá vừa mở cửa, vừa cúi xuống xỏ dép thì bỗng la lên:
— Ủa? Dép đâu rồi?!
Cả xóm giật mình.
— Dép đâu? — bà Bảy hỏi.
— Dép của tui đâu mất tiêu rồi!
Cô Năm đứng giữa hẻm, chân trần, tay cầm một chiếc dép duy nhất. Chiếc còn lại thì… bốc hơi.
Ông Tư tổ trưởng xuất hiện nhanh hơn thường lệ:
— Mất dép hả?
— Chớ còn gì nữa! Dép tui để ngay đây mà!
Anh shipper dựng xe, hóng hớt:
— Dép gì cô? Dép lào hay dép tổ ong?
— Dép tổ ong! Mới mua! Chưa kịp mang cho quen!
Cả xóm xôn xao. Dép tổ ong mới, đó là tài sản có giá trị tinh thần rất cao.
Tôi đứng gần đó, vô thức nhìn xuống chân mình… rồi giật bắn.
— Không phải dép con đâu cô ơi! — tôi nói liền.
Cô Năm nhìn tôi từ đầu tới chân:
— Cô có nói là của con đâu?
— Dạ… con nói trước cho chắc.
Không khí bắt đầu… căng.
Ông Tư hắng giọng:
— Từ trước tới giờ xóm mình chưa từng xảy ra vụ việc nghiêm trọng thế này.
— Mất dép mà nghiêm trọng gì anh Tư? — có người hỏi.
— Mất dép là mất trật tự.
Cả xóm gật gù. Nghe rất có lý.
Ông Tư bắt đầu phân công:
— Mỗi nhà kiểm tra lại dép trong nhà mình.
Cả xóm tản ra như đang truy lùng tội phạm nguy hiểm.
Năm phút sau, mọi người quay lại, ai cũng lắc đầu.
— Không có.
— Nhà tui không.
— Tui còn dư dép chứ không thiếu.
Lúc này, con Vàng xuất hiện.
Nó đi chậm rãi tới trước cửa nhà cô Năm, ngửi ngửi, rồi quay sang nhìn… tôi.
— Gâu.
Tôi tái mặt.
— Không phải con! Con đi dép mua ngoài chợ mà!
Cô Năm khoanh tay:
— Sao tự nhiên con phải thanh minh dữ vậy?
— Dạ tại… con quen rồi.
Anh shipper cười khì:
— Hay là gió thổi bay?
— Dép tổ ong mà bay cái gì! — cô Năm quát.
Không khí bắt đầu nặng nề. Mất dép bỗng biến thành… mất niềm tin.
Ông Tư gõ gõ cuốn sổ:
— Đề nghị bà con bình tĩnh. Dép không tự đi được.
Ngay lúc đó, từ trong nhà bà Bảy, thằng Tí chạy ra, tay cầm một chiếc dép.
— Bà ơi, dép ai nè?
Cả xóm quay phắt lại.
— Dép đâu ra?! — cô Năm hét.
Thằng Tí chỉ vô nhà:
— Con Vàng tha vô.
Tất cả đồng loạt quay sang nhìn con chó.
Con Vàng đứng đó, miệng ngậm… chiếc dép còn lại.
— Gâu.
Cô Ba chạy ra, giật mình:
— Trời đất ơi Vàng! Sao mày lấy dép người ta?!
Cô Năm sững sờ.
— Vậy là… con chó ăn trộm dép tui?
Anh shipper cười ngất:
— Trộm dép có lông!
Con Vàng đặt dép xuống, vẫy đuôi, vẻ mặt vô cùng vô tội.
Cô Ba phân trần:
— Chắc nó tưởng đồ chơi.
Cô Năm cầm đôi dép lên, nhìn trái nhìn phải, rồi thở dài:
— Thôi… còn đủ đôi là được.
Mọi người thở phào, niềm tin xóm làng được… khôi phục.
Riêng ông Tư ghi chép gì đó vào sổ, rất nghiêm túc:
— Ghi nhận: Vụ mất dép — nguyên nhân do chó.
Tôi nhìn con Vàng, nó nhìn lại tôi.
Tôi bỗng nhận ra:
Ở xóm này, muốn yên ổn thì phải coi chừng ba thứ:
tin đồn, họp tổ… và con chó hàng xóm.