Mọi chuyện bắt đầu từ một câu nói vu vơ của ông Tư tổ trưởng:
— Xóm mình dạo này ít vận động quá.
Không ai ngờ câu nói đó lại dẫn tới… một phong trào.
Sáng hôm sau, trước cửa nhà ông Tư xuất hiện một tấm bảng viết bằng phấn:
“5h30 sáng: TẬP THỂ DỤC – SỐNG KHỎE, SỐNG VUI.”
5 giờ 20.
Tôi còn đang mơ thấy mình giàu có thì nghe tiếng gõ cửa “cộc cộc”.
— Minh ơi! Dậy tập thể dục!
Là giọng cô Năm.
Tôi nhìn đồng hồ, suýt rớt tim.
— Dạ… con đang… khởi động trong mơ ạ!
— Mơ cái gì! Xuống liền!
Mười phút sau, tôi đứng giữa hẻm, mắt còn lim dim, tóc dựng như anten bắt sóng. Xung quanh là cả xóm, ai cũng mặc đồ… rất không đồng bộ.
Ông Tư mặc đồ thể thao nhưng đi dép lào.
Cô Năm mặc áo dài tay chống nắng như chuẩn bị đi chợ.
Anh shipper mặc nguyên bộ đồng phục giao hàng.
Thằng Tí thì mang dép trái màu.
Ông Tư đứng phía trước, hô to:
— Rồi, bà con giãn cách ra! Chuẩn bị!
Không ai biết chuẩn bị cái gì.
Ông Tư bật điện thoại, mở nhạc thể dục trên mạng. Tiếng nhạc vang lên hơi rè, nhưng rất khí thế.
— Một! Hai! Ba! Bốn!
Cả xóm giơ tay lên… không đều.
Người giơ nhanh, người giơ chậm. Có người giơ xong mới nhớ mình quên đổi tay.
— Nhịp nhàng lên bà con! — ông Tư hô.
Cô Năm vừa giơ tay vừa hỏi:
— Nhịp mấy anh Tư?
— Nhịp theo tui!
Nhưng ông Tư đổi động tác nhanh quá, thành ra cả xóm quay cuồng như đang bắt sóng wifi yếu.
Đến động tác xoay eo.
— Xoay trái! Xoay phải!
Anh shipper xoay mạnh quá, va trúng tôi.
— Trời ơi, tập thể dục hay tập võ vậy anh?
— Xin lỗi, tại lâu rồi không vận động!
Năm phút sau, đã có người thở dốc.
— Nghỉ tí đi anh Tư… — một bác nói.
— Mới có năm phút mà!
— Năm phút mà tui thấy như năm năm.
Con Vàng cũng tham gia.
Nó chạy vòng vòng giữa đội hình, tưởng cả xóm đang chơi trò gì đó. Thỉnh thoảng nó sủa “gâu” đúng lúc ông Tư hô nhịp, làm đội hình rối loạn hoàn toàn.
Đến động tác nhảy tại chỗ, tình hình bắt đầu… mất kiểm soát.
— Nhảy! Nhảy! Nhảy!
Cô Năm nhảy được hai cái thì dừng:
— Thôi, tui giữ sức nói chuyện còn quan trọng hơn.
Anh shipper nhảy quá đà, dép bay một chiếc xuống cống.
Thằng Tí vừa nhảy vừa đếm:
— Một, hai, ba… mười lăm, mười sáu, ba mươi!
— Sao nhảy có mấy cái mà tới ba mươi rồi? — tôi hỏi.
— Con đếm cho nhanh hết!
Cuối cùng, sau mười lăm phút hỗn loạn, ông Tư giơ tay:
— Rồi! Kết thúc!
Cả xóm thở phào như vừa hoàn thành marathon.
Mọi người tản ra, ai về nhà nấy, nhưng không ai quên nói một câu:
— Mai tập nữa không?
Ông Tư gật đầu chắc nịch:
— Tập đều mới khỏe!
Sáng hôm sau…
5 giờ 30.
Trước nhà ông Tư chỉ có… ông Tư.
5 giờ 35.
Xuất hiện thêm tôi — vì cô Năm lại gõ cửa.
5 giờ 40.
Có thêm con Vàng.
5 giờ 45.
Cô Năm ló đầu ra:
— Hôm nay tui tập… trong nhà.
Anh shipper nhắn tin vào nhóm Zalo xóm:
“Hôm nay con bận giao hàng sớm.”
Thằng Tí thì giả vờ đau chân.
Ông Tư nhìn quanh, thở dài:
— Thôi… hôm nay nghỉ. Mai tập lại!
Tôi nhìn ông, trong lòng hiểu ra một điều:
Ở xóm này, tinh thần rất cao…
nhưng thể lực thì… tùy bữa.
Và phong trào “Sống khỏe, sống vui” chính thức kết thúc sau… một ngày rưỡi.