MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXóm Tôi Toàn Cao ThủChương 10: THẮNG “NỔ” ĐI XIN VIỆC

Xóm Tôi Toàn Cao Thủ

Chương 10: THẮNG “NỔ” ĐI XIN VIỆC

509 từ · ~3 phút đọc

Sau vụ “khu dân cư kiểu mẫu hụt”, Thắng “nổ” tuyên bố một câu rất hùng hồn trước toàn xóm:

– Từ hôm nay, con sẽ sống nghiêm túc.

Bà Năm nghe xong, gật đầu:

– Ừ, bà ghi nhận. Nhưng nghiêm túc… tới mấy giờ?

Thắng giả bộ không nghe, quay sang tôi:

– Mai anh đi xin việc. Đi chung không?

– Xin việc gì?

– Việc lớn.

Tôi thấy quen quen.

Sáng hôm sau, Thắng mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, tóc chải bóng loáng. Nhìn xa giống nhân viên văn phòng, nhìn gần giống… đi dự đám giỗ.

– Anh xin việc ở đâu? – tôi hỏi.

– Công ty truyền thông.

– Anh có kinh nghiệm không?

– Có chứ. Anh từng nói chuyện trước đám đông rất tốt.

– Nói chuyện gì?

– Nói… chuyện đời.

Tôi im lặng.

Công ty nằm trên tầng hai một tòa nhà nhỏ. Bảng hiệu hơi cũ, chữ “MEDIA” bị rớt mất chữ “I”, nhìn còn lại “MEDA”.

– Công ty làm gì vậy anh? – tôi hỏi.

– Chắc làm truyền thông – Thắng nói chắc nịch.

Vào phòng phỏng vấn, có hai người ngồi đối diện. Một anh đeo kính, một chị mặt nghiêm.

– Anh có thể giới thiệu về bản thân không? – anh đeo kính hỏi.

Thắng ngồi thẳng lưng, hắng giọng:

– Tôi tên Thắng. Biệt danh… à không, ưu điểm của tôi là khả năng giao tiếp xuất sắc.

– Anh từng làm ở đâu? – chị kia hỏi.

– Tôi từng… làm nhiều nơi.

– Cụ thể?

Thắng suy nghĩ ba giây:

– Chủ yếu là… tự do.

– Tức là freelance? – anh đeo kính hỏi.

– Dạ đúng. Freelance… nói chuyện.

Không khí trong phòng hơi… loãng.

– Công ty chúng tôi cần người làm nội dung – chị nói – Anh có kỹ năng viết không?

Thắng gật đầu mạnh:

– Có chứ. Tôi từng viết… status rất được quan tâm.

– Bao nhiêu tương tác?

– Tùy hôm. Có hôm… ba chục người coi.

– Ba chục ngàn? – anh kia hỏi.

– Dạ… ba chục người.

Hai người nhìn nhau.

Đúng lúc đó, điện thoại Thắng reo.

👉 Nhạc chuông: tiếng loa phường.

– Alo? – Thắng bắt máy – Dạ bà Năm hả?

Cả phòng phỏng vấn đông cứng.

– Ờ, con đang phỏng vấn. Bà đừng lo, con làm lớn lắm.

Thắng cúp máy, cười trừ:

– Xin lỗi, chuyện gia đình.

Cuộc phỏng vấn kết thúc sớm hơn dự kiến.

Ra ngoài, Thắng thở dài:

– Thấy chưa, anh nói mà, người ta không hiểu hết tài năng của anh.

– Hay là… anh bớt nói quá lại? – tôi gợi ý.

Thắng im lặng.

Chiều đó, Thắng về xóm sớm. Ông Ba hỏi:

– Sao rồi?

– Dạ… người ta hẹn gọi lại.

Bà Năm chen vào:

– Gọi lại hay… đừng gọi?

Thắng cười buồn:

– Gọi trong lòng thôi bà.

Tối hôm đó, loa phường vang lên:

– Thông báo: Thắng đã đi xin việc. Kết quả… đang chờ.

Cả xóm cười nhẹ, không chọc nữa.

Tôi nhìn Thắng ngồi trước phòng, lặng lẽ hơn thường ngày.

👉 Có lẽ, phía sau những câu “nổ”

là một người đang cố tìm chỗ đứng cho mình.

Và xóm 13, dù hay cười…

👉 vẫn luôn có chỗ cho những người đang cố gắng.