Căn phòng cuối dãy là nơi tôi đang ở.
Và cũng là nơi mà mỗi khi nhắc tới, bà Năm sẽ ngừng nhai trầu đúng nửa giây.
Trước đó tôi không để ý.
Nhưng sau hội thi văn nghệ, tôi bắt đầu thấy… cả xóm để ý tôi nhiều hơn bình thường.
Sáng hôm đó, tôi vừa mở cửa thì bà Năm đã hỏi ngay:
– Đêm qua con ngủ ngon không?
– Dạ… cũng được ạ.
– Có nghe tiếng gì không?
Tôi khựng lại:
– Tiếng… gì ạ?
– Ờ… không có gì – bà cười – Bà hỏi cho vui thôi.
Cái chữ “vui” của bà làm tôi không vui chút nào.
Lan đứng kế bên, thì thầm:
– Anh đừng để ý. Phòng đó trước giờ ai ở cũng… ở không lâu.
– Sao vậy?
– Không biết. Chỉ là… họ hay chuyển đi sớm.
Câu nói nhẹ tênh mà nghe nặng như đá.
Tối hôm đó, tôi quyết định để ý căn phòng của mình kỹ hơn.
Phòng nhỏ, tường cũ, trần hơi thấp. Bình thường.
Cho tới khi tôi phát hiện ra…
👉 một cái cửa nhỏ sau tủ.
Không phải cửa ra ngoài.
Là cửa… chỉ đủ cho một người cúi xuống chui qua.
Tôi đứng nhìn cái cửa đó đúng ba phút.
– Trước giờ mình có mở cái này đâu ta?
Tôi thử kéo.
“Cạch.”
Cửa mở ra, bên trong tối om. Có mùi ẩm, mùi bụi, và mùi… rất khó gọi tên.
– Ủa? – tôi lẩm bẩm – Cái này là kho hả?
Đúng lúc đó, từ bên ngoài vang lên tiếng bà Năm:
– Con ơi, còn thức không?
Tôi giật mình, đóng vội cửa nhỏ lại.
– Dạ, con còn!
Bà Năm đứng ngoài, nhìn tôi rồi nhìn vào trong phòng, ánh mắt dừng lại chỗ cái tủ hơi… lệch vị trí.
– Ờ… con nhớ đừng mở mấy cái không cần mở nha con.
Tim tôi đập cái “thình”.
– Dạ… sao vậy bà?
– Không sao. Bà nói vậy thôi.
Lan từ đâu bước tới:
– Anh thấy rồi hả?
Tôi nuốt nước bọt:
– Thấy… cái gì?
Lan nhìn thẳng vào tôi:
– Cái cửa.
Không khí đông lại.
– Hồi trước – Lan nói chậm rãi – có một người thuê phòng đó. Cũng tò mò. Cũng mở cửa.
– Rồi sao?
– Ổng chuyển đi. Không nói lý do. Nhưng trước khi đi, ổng nói một câu…
– Câu gì?
Lan hạ giọng:
– “Ở xóm này, không phải cái gì cũng muốn biết là biết được.”
Đúng lúc đó, loa phường vang lên, giọng ông Ba có vẻ… hơi ngập ngừng:
– Thông báo nhỏ: ai ở phòng cuối dãy… tối nay nhớ khóa cửa cẩn thận. Trời trở gió.
Tôi đứng trong phòng mình, mồ hôi rịn ra dù quạt đang chạy hết công suất.
Đêm xuống.
Cả xóm im ắng hơn thường lệ.
Khoảng 2 giờ sáng, tôi nghe thấy tiếng…
“CỘC… CỘC… CỘC…”
Không phải gõ cửa ngoài.
👉 Là từ phía sau tủ.
Tôi ngồi bật dậy, tim đập như trống làng.
– Có ai không? – tôi hỏi, giọng run run.
Không trả lời.
Chỉ có tiếng… kéo nhẹ.
Tôi nhìn về phía cái tủ.
Rồi từ từ…
👉 Mực xuất hiện.
Con chó chui ra từ cái cửa nhỏ, đuôi phe phẩy, miệng ngậm… một chiếc dép.
Tôi ngã ngửa.
– TRỜI ƠI!
Sáng hôm sau, cả xóm cười như được mùa.
Bà Năm vỗ vai tôi:
– Thấy chưa, bà nói mà. Đừng lo.
– Vậy cái cửa đó là…?
Ông Ba gãi đầu:
– Lối thông mấy phòng để… bắt chó hồi xưa. Mà lâu rồi ai cũng quên.
Lan mỉm cười:
– Anh là người đầu tiên dám hỏi.
Tôi thở phào, vừa buồn cười vừa muốn xỉu.
👉 Bí mật của căn phòng cuối dãy…
chỉ là một con chó đi lạc.
Nhưng tôi biết rõ một điều:
Ở xóm 13,
👉 nếu không có gì đáng sợ… thì người ta cũng sẽ làm cho nó đáng sợ.