Mọi chuyện bắt đầu khi ông Ba tổ trưởng nhận được một tờ giấy từ phường, đọc xong thì mặt ông nghiêm trọng như sắp họp báo khẩn.
– Bà con ơi… xóm mình phải tham gia hội thi văn nghệ khu phố.
Cả xóm đồng loạt:
– HẢ???
Bà Năm đặt mạnh ly trà xuống bàn:
– Thi cái gì cơ?
– Văn nghệ quần chúng – ông Ba đọc rõ từng chữ – Mỗi tổ một tiết mục.
Thắng “nổ” đứng bật dậy:
– Cái này để con! Con từng hát ở… đám cưới lớn.
– Đám cưới nào? – bà Năm hỏi.
– Thì… đám cưới nhỏ thôi, nhưng loa lớn.
Lan khoanh tay:
– Thi có giải không?
– Có – ông Ba gật đầu – Giải khuyến khích.
Cả xóm thở phào… rồi lại thở dài.
Sau mười phút tranh luận, xóm 13 thống nhất một phương án an toàn nhất:
👉 Hát tập thể.
– Hát bài gì? – tôi hỏi.
– Bài nào dễ, ai cũng hát được – ông Ba nói.
Thắng giơ tay:
– Hay hát nhạc trẻ cho sôi động?
Bà Năm lắc đầu:
– Mấy đứa trẻ thì hát được, mấy người già nghe xong chắc xin về sớm.
Cuối cùng, bài hát được chọn là một ca khúc…
👉 ai cũng thuộc, nhưng không ai thuộc hết lời.
Buổi tập đầu tiên diễn ra ngay sân xóm.
Ông Ba làm nhạc trưởng. Thắng cầm micro. Lan được phân đứng hàng đầu vì… đứng đâu cũng nghiêm túc.
– Một… hai… ba… – ông Ba đếm.
Cả xóm cất giọng… mỗi người một tông.
Mực cũng sủa theo, rất đúng nhịp… theo kiểu của nó.
– DỪNG! – ông Ba hét – Hát lại!
Lần thứ hai… vẫn vậy.
Bà Năm vừa hát vừa quay sang hỏi người bên cạnh:
– Tới đoạn này chưa?
– Chắc tới rồi đó.
– Ủa sao tui nghe giống đoạn hồi nãy?
Lan thì hát rất nhỏ, nhưng đúng lời nhất xóm.
Thắng nghe xong gật gù:
– Thấy chưa, con nói mà, phải có giọng chính.
– Giọng chính ai? – ông Ba hỏi.
– Con.
Cả xóm im lặng.
– Thôi – bà Năm nói – Để Lan hát chính đi.
Lan ho nhẹ:
– Tôi không quen đứng trước đông người.
– Không sao – Thắng vỗ vai – Có anh đứng kế, ai nhìn anh hết rồi.
Ngày thi tới nhanh hơn mọi người tưởng.
Xóm 13 đứng sau cánh gà, ai cũng căng thẳng. Riêng Thắng thì chỉnh áo liên tục.
– Nhớ cười nghe bà con – ông Ba dặn – Cười cho ban giám khảo thấy xóm mình đoàn kết.
Khi màn kéo lên…
👉 micro của Thắng không có tiếng.
Thắng hoảng hốt ra hiệu.
Ông Ba đập nhẹ micro.
– Alo? Alo?
Không tiếng.
Lan bước lên, cầm micro còn lại, cất giọng.
Không quá hay. Không quá lớn.
Nhưng đúng nhịp, đúng lời, và rất bình tĩnh.
Cả xóm nghe theo, hát theo.
Mực từ dưới sân khấu sủa một tiếng… đúng đoạn cao trào.
Khán giả cười ồ.
Kết quả:
👉 Xóm 13 đạt giải… phong trào.
– Giải này là sao? – tôi hỏi.
– Là giải cho mấy xóm không rớt – bà Năm giải thích.
Cả xóm vẫn vui như trúng giải nhất.
Lan lần đầu tiên cười thoải mái giữa đám đông.
Thắng khoác vai ông Ba:
– Thấy chưa, văn nghệ là phải… có tinh thần!
Tối đó, loa phường vang lên đầy tự hào:
– Thông báo: xóm 13 không đoạt giải cao, nhưng đoạt được… nhiều tiếng cười.
Và thật kỳ lạ,
👉 không ai thấy tiếc.