MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXÓM TRỌ BÁ ĐẠOChương 10: NGÀY CÓ NGƯỜI LẠ DỌN VÀO

XÓM TRỌ BÁ ĐẠO

Chương 10: NGÀY CÓ NGƯỜI LẠ DỌN VÀO

427 từ · ~3 phút đọc

Sáng hôm đó, cả xóm trọ đang sinh hoạt bình thường thì nghe một tiếng động lạ ngoài cổng.

Két… rầm!

Một chiếc xe ba gác dừng lại. Trên xe là một đống đồ đạc lỉnh kỉnh: vali, thùng carton, quạt máy, nồi cơm điện và… một cây đàn guitar bọc vải.

Bà chủ trọ từ trong bước ra, tay chống nạnh:

— Ai đây?

Một thanh niên cao gầy, tóc hơi dài, đeo kính cận, nở nụ cười hiền:

— Dạ, con là người mới tới thuê trọ ạ.

Cả xóm ló đầu ra nhìn.

Thắng Mập đang ăn mì gói cũng tạm ngưng… ăn.

— Nhìn ốm dữ ha — Thắng thì thầm.

Định quan sát kỹ:

— Người này chắc hiền.

Ông Năm gật gù:

— Hiền hay không thì chưa biết, nhưng mang đàn vô xóm là… có chuyện.

Người mới tự giới thiệu tên là Huy. Nghề nghiệp: làm việc online, viết nhạc bán trên mạng.

— Viết nhạc hả? — Thắng tròn mắt — Vậy chắc giàu lắm?

Huy cười gượng:

— Dạ… đủ ăn mì gói cao cấp.

Cả xóm hiểu liền.

Phòng của Huy nằm ngay cạnh phòng Thắng Mập. Vừa dọn đồ xong, Huy lấy đàn ra gảy thử vài nốt.

ting… teng…

Thắng dựng tai.

— Nó chơi nhạc kìa.

Định nhăn mặt:

— Đừng nói tối nào cũng đàn nghen.

Ông Năm nghiêm giọng:

— Ở xóm trọ này, sau 10 giờ là… ai đàn là đàn đập.

Huy nghe vậy vội nói:

— Dạ con chỉ chơi ban ngày thôi ạ.

Buổi trưa, cả xóm ăn cơm chung. Huy ngồi hơi rụt rè.

— Ở đây mọi người vui ghê — Huy nói.

Thắng khoác vai:

— Quen rồi thì vui hơn nữa. Ở đây tụi anh sống theo phương châm: nghèo nhưng đông.

Định tiếp lời:

— Và rất hay dính chuyện trời ơi đất hỡi.

Huy cười, có vẻ nhẹ nhõm.

Tối đó, Huy ngồi trước phòng, đeo tai nghe, đàn rất nhỏ. Nhưng đúng lúc cao trào, anh vô thức gảy mạnh.

TING TENG TENG!

Cả xóm đồng loạt mở cửa.

Bà chủ trọ xuất hiện nhanh như ninja:

— Mấy giờ rồi còn đàn?

Huy hoảng:

— Dạ con xin lỗi! Con quên mất!

Thắng nhìn Huy, bất chợt nói:

— Thôi, đàn hay đó. Mai rảnh đàn cho anh nghe tiếp.

Định trợn mắt:

— Anh mới nói ghét ồn mà?

— Ghét lúc ngủ. Còn lúc rảnh thì… nghe cũng được.

Từ ngày Huy dọn vào, xóm trọ bắt đầu có thêm âm thanh mới: tiếng đàn, tiếng cười, và những câu chuyện lạ lẫm.

Không ai biết rằng, người mới này sẽ là nguồn cơn của rất nhiều tình huống dở khóc dở cười sau này.

Xóm trọ vốn đã bá đạo, nay lại càng… bá đạo hơn.