MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXÓM TRỌ BÁ ĐẠOChương 9: THẮNG MẬP QUYẾT TÂM GIẢM CÂN

XÓM TRỌ BÁ ĐẠO

Chương 9: THẮNG MẬP QUYẾT TÂM GIẢM CÂN

521 từ · ~3 phút đọc

Quyết tâm của Thắng Mập đến rất đột ngột, vào một buổi sáng đẹp trời, sau khi anh đứng lên cân… và cái cân không chịu sáng số.

— Cái cân hư rồi. — Thắng nói.

Định nhìn xuống:

— Anh đứng lệch đó.

Thắng đổi chân. Cái cân sáng lên. Con số hiện ra.

Thắng im lặng rất lâu.

— …Ừ, cân hư thiệt. Hư tinh thần anh luôn rồi.

Ngay chiều hôm đó, Thắng tuyên bố trước toàn xóm trọ:

— Kể từ hôm nay, anh giảm cân.

Không khí lặng đi vài giây. Ai cũng nhìn Thắng bằng ánh mắt vừa bất ngờ vừa… nghi ngờ.

— Anh nói thiệt hả? — Định hỏi.

— Thiệt. Anh thề. — Thắng giơ tay — Anh không ăn vặt, không ăn khuya, không ăn thừa.

Ông Năm gật gù:

— Lời thề rất hay. Quan trọng là… giữ được bao lâu.

Bà chủ trọ đứng khoanh tay:

— Nói trước nha, tủ lạnh chung không chứa đồ ăn kiêng đâu.

— Dạ cô yên tâm, con tự lo.

Ngày đầu tiên giảm cân, Thắng dậy sớm. Rất sớm. Cả xóm chưa kịp tỉnh thì Thắng đã mặc đồ thể thao, đứng giữa sân.

— Anh làm gì vậy? — Định dụi mắt hỏi.

— Chạy bộ.

— Chạy… vòng sân hả?

— Ừ. Có mấy vòng thì chạy mấy vòng.

Thắng chạy được đúng… ba vòng sân trọ thì dừng lại.

— Anh thấy sao? — Định hỏi.

— Thấy… đói.

Sau khi chạy bộ, Thắng uống nước lọc, rất nghiêm túc. Nhưng tới trưa, khi cả xóm ăn cơm, Thắng chỉ ngồi nhìn.

— Anh không ăn hả? — Định hỏi.

— Không. Giảm cân là phải chịu.

Năm phút sau, Thắng cầm đũa.

— Anh chỉ ăn… một chén nhỏ.

Mười phút sau nữa, chén nhỏ biến thành chén bình thường.

— Thôi thì… ăn đủ sức để giảm cân — Thắng tự an ủi.

Chiều đến, Thắng dán một tờ giấy trước cửa phòng:

“ĐANG GIẢM CÂN – ĐỪNG RỦ ĂN”

Định đọc xong, gật gù khen ngợi.

Tới tối, cả xóm ăn lẩu.

Không ai rủ Thắng. Nhưng mùi lẩu rủ Thắng.

Anh đứng trong phòng, nhìn tờ giấy dán cửa, rồi nhìn mùi thơm len lỏi qua khe cửa.

Cuộc đấu tranh nội tâm diễn ra căng thẳng.

Cuối cùng, Thắng bước ra ngoài, rất nghiêm túc:

— Anh chỉ ngồi coi thôi.

Năm phút sau, anh đang cầm chén.

— Anh chỉ ăn rau.

Mười phút sau nữa, rau đi kèm với thịt.

Ông Năm nhìn Thắng, lắc đầu:

— Giảm cân là hành trình dài.

— Dạ, mà hành trình đói quá chú ơi.

Đến khuya, Thắng gỡ tờ giấy trước cửa phòng xuống.

— Sao anh gỡ? — Định hỏi.

— Giảm cân mà căng quá thì… dễ bỏ.

— Vậy anh bỏ rồi hả?

Thắng suy nghĩ một chút, rồi nói chắc nịch:

— Anh không bỏ. Anh chỉ… tạm hoãn.

Định bật cười.

Ngày hôm sau, Thắng lại tuyên bố:

— Tuần sau anh giảm tiếp.

Cả xóm gật đầu rất đồng cảm. Không ai cười, vì ai cũng từng “tuần sau” giống vậy.

Ở xóm trọ này, người ta có thể thất bại trong nhiều thứ, nhưng ít nhất ai cũng thất bại rất vui vẻ.

Và Thắng Mập, dù chưa giảm được ký nào, vẫn giảm được một thứ rất quan trọng:

áp lực phải hoàn hảo.