MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXÓM TRỌ BÁ ĐẠOChương 8: INTERNET CHẬM VÀ NHỮNG CON NGƯỜI DỄ NỔI ĐIÊN

XÓM TRỌ BÁ ĐẠO

Chương 8: INTERNET CHẬM VÀ NHỮNG CON NGƯỜI DỄ NỔI ĐIÊN

590 từ · ~3 phút đọc

Nếu có thứ gì ở xóm trọ này có thể khiến người ta thay đổi tính cách chỉ trong vài giây, thì đó không phải tiền phòng, không phải nhà vệ sinh, mà là… Internet chậm.

Tối hôm đó, đúng lúc ai cũng cần mạng nhất thì Wi-Fi bắt đầu giở chứng.

Định đang gọi video về cho gia đình, màn hình đứng hình đúng lúc cậu đang cười. Cười xong không nói được, nói xong không nghe được.

— Alo? Alo? — Định gõ gõ điện thoại.

Bên kia im lặng.

Cùng lúc đó, từ phòng Thắng Mập vang lên tiếng la:

— Ủa? Sao đứng hình vậy? Anh đang coi tới khúc gay cấn mà!

Ông Năm thì ngồi ngoài sân, tay cầm điện thoại, nhíu mày:

— Sao mấy chữ nó chạy chậm quá vậy ta?

— Chú đang coi cái gì? — Định hỏi.

— Tin tức. Nhưng đọc từ sáng tới giờ chưa xong một bài.

Chưa đầy năm phút, cả xóm trọ tụ tập ngoài sân, ai cũng cầm điện thoại, gương mặt giống hệt nhau: hoang mang và tức nhẹ.

— Có ai xài mạng nặng không? — một anh lên tiếng.

— Em chỉ coi video thôi mà. — một chị đáp.

— Video mấy tiếng? — Thắng hỏi.

— Dạ… từ chiều.

Không khí bắt đầu căng.

— Ai tải phim không?

— Ai chơi game?

— Ai phát Wi-Fi ké?

Mỗi câu hỏi vang lên là một ánh mắt nghi ngờ được ném ra.

Bà chủ trọ từ trong phòng bước ra, rất bình tĩnh:

— Mạng chậm hả?

— Dạ chậm lắm cô ơi!

— Vậy là đúng rồi.

— Dạ??? — cả xóm đồng thanh.

— Gói mạng này xài đông là vậy đó. Ai không chịu được thì… chịu tiếp.

Câu nói đó khiến tinh thần cả xóm trọ tụt dốc không phanh.

Thắng Mập ngồi bệt xuống ghế:

— Cô ơi, thời buổi này không có Internet là… sống sao nổi?

— Hồi xưa không có Internet, người ta vẫn sống — bà chủ trọ đáp gọn.

— Dạ, nhưng hồi xưa người ta không có… TikTok — Thắng thở dài.

Định nhìn thanh Wi-Fi trên điện thoại, từ ba vạch rớt xuống còn một vạch, rồi… không còn vạch nào.

— Mất luôn rồi… — cậu nói khẽ.

Cả xóm im lặng. Sự im lặng rất lạ. Không ai nhìn ai. Không ai biết nên làm gì tiếp theo.

Một lúc sau, ông Năm lên tiếng:

— Hay là… nói chuyện với nhau?

Mọi người nhìn ông như nhìn người vừa đề xuất điều gì rất nguy hiểm.

— Nói chuyện… trực tiếp hả chú? — Định hỏi.

— Ừ.

— Không qua mạng?

— Không.

Thắng Mập nuốt nước bọt:

— Cũng… hơi khó.

Nhưng vì không còn lựa chọn, mọi người bắt đầu nói chuyện thật. Chuyện linh tinh. Chuyện cũ. Chuyện ai làm gì ban ngày.

Lạ một điều, nói được một lúc thì… cũng quen.

— Ủa, anh Thắng trước làm nghề gì? — Định hỏi.

— Bán hàng online. — Thắng đáp.

— Rồi sao nghỉ?

— Mạng chậm.

Cả xóm cười rộ.

Đúng lúc đó, Wi-Fi chớp sáng trở lại. Một vạch. Rồi hai vạch.

— Có mạng rồi! — ai đó la lên.

Cả xóm lập tức cúi đầu xuống điện thoại, không ai nói với ai câu nào nữa.

Ông Năm thở dài:

— Thấy chưa, Internet kết nối con người… rồi lại chia rẽ liền.

Định nhìn quanh, cười nhẹ. Cậu chợt nhận ra, ở xóm trọ này, Wi-Fi có thể yếu, nhưng tiếng cười thì vẫn mạnh.

Và đêm đó, dù mạng vẫn chập chờn, ai cũng ngủ ngon hơn một chút. Có lẽ vì lần hiếm hoi, họ nhớ ra rằng:

không phải lúc nào mất mạng cũng là mất kết nối.