MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXÓM TRỌ BÁ ĐẠOChương 7: KHI ĐỊNH TẬP NẤU ĂN

XÓM TRỌ BÁ ĐẠO

Chương 7: KHI ĐỊNH TẬP NẤU ĂN

636 từ · ~4 phút đọc

Sau cuộc họp xóm trọ “đi vào lòng đất”, Định rút ra một quyết định rất nghiêm túc:

phải học nấu ăn.

Không phải vì đam mê, mà vì… hết tiền.

Buổi chiều hôm đó, Định đi chợ. Cậu đứng trước sạp rau gần mười phút chỉ để suy nghĩ một câu hỏi đơn giản:

“Rau này luộc được không?”

Cô bán rau nhìn Định bằng ánh mắt thương hại.

— Luộc được hết em ơi. Vấn đề là em có luộc nổi không.

Định mua đại vài thứ: rau muống, trứng, một miếng thịt nhỏ và… một gói gia vị tổng hợp, vì trên bao bì ghi rõ “Nêm món nào cũng ngon”. Định tin điều đó như tin vào lời hứa đầu năm.

Về tới xóm trọ, cậu xắn tay áo, bước vào bếp chung với khí thế của một đầu bếp tương lai.

Thắng Mập đang ngồi đó, ăn bánh tráng.

— Ủa, nay chú mày nấu ăn hả? — Thắng tròn mắt.

— Dạ. Em tập nấu cho tiết kiệm.

— Ừ, tiết kiệm tiền, nhưng coi chừng tốn… tình làng nghĩa xóm.

Định cười tự tin. Cậu rửa rau rất lâu, lâu đến mức rau nhìn còn sạch hơn lúc mua. Rồi cậu bật bếp, đổ dầu vào chảo.

Xèo!

— Ồ! — Định giật mình — chắc đúng bài rồi.

Thắng Mập nghiêng đầu:

— Chú bỏ gì vô chưa mà xèo?

— Dạ… dầu.

— Vậy là chảo quá nóng rồi.

— Nóng cho nhanh chín anh ạ.

Thắng không nói nữa. Anh cảm nhận được một thảm họa đang hình thành.

Định đập trứng. Một quả rơi gọn vào chảo, quả thứ hai… rơi xuống sàn.

— Không sao — Định tự trấn an — ăn có hai trứng cũng đủ.

Cậu cho rau vào, nêm gia vị “nêm món nào cũng ngon” với liều lượng rất… thoải mái.

— Chú nêm bao nhiêu vậy? — Thắng hỏi.

— Em nêm theo cảm giác.

— Cảm giác gì?

— Cảm giác cho nhiều mới đậm đà.

Mùi trong bếp bắt đầu thay đổi. Không phải mùi thơm, mà là mùi khiến người ta phải suy nghĩ về cuộc đời.

Ông Năm xe ôm đi ngang qua, hít một hơi.

— Mùi này… gợi nhớ quá khứ.

— Quá khứ gì hả chú? — Định hỏi.

— Quá khứ đau buồn.

Chưa đầy mười phút sau, cả xóm trọ đều biết Định đang nấu ăn. Không phải vì tò mò, mà vì… mùi lan rất xa.

Bà chủ trọ từ trong phòng bước ra, đứng ngay cửa bếp:

— Ai đang nấu vậy?

— Dạ… con ạ — Định run run.

Bà nhìn vào chảo, nhìn miếng thịt vừa cháy vừa ướt, rồi nhìn Định.

— Con nấu cái gì?

— Dạ… thịt xào trứng rau ạ.

— Sao nó vừa đen vừa lỏng vậy?

— Dạ… chắc do em cho nhiều gia vị.

Bà chủ trọ thở dài:

— Tắt bếp đi con. Nấu ăn là để ăn, không phải để thử thách sức chịu đựng của hàng xóm.

Thắng Mập vỗ vai Định:

— Không sao đâu. Ai cũng phải có lần đầu.

— Lần đầu của anh sao? — Định hỏi.

— Lần đầu của anh… anh đặt đồ ăn ngoài.

Cả xóm cười ồ lên.

Cuối cùng, nồi “tác phẩm” của Định được xử lý gọn gàng. Cả nhóm kéo nhau ra đầu hẻm ăn hủ tiếu. Định ngồi ăn mà thấy nhẹ người hơn hẳn.

— Em rút ra được bài học gì chưa? — Thắng hỏi.

— Dạ rồi — Định gật đầu — không phải ai cũng sinh ra để nấu ăn.

Ông Năm kết luận:

— Biết mình không giỏi cái gì cũng là một dạng trí tuệ.

Định nhìn quanh, thấy ai cũng cười. Cậu chợt nhận ra, ở xóm trọ này, thất bại cũng không đáng sợ. Vì mỗi lần thất bại, ít nhất cũng có người cùng cười với mình.

Và từ hôm đó, cả xóm trọ thống nhất ngầm với nhau một điều:

Định không được vào bếp… khi chưa có người giám sát.