MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXÓM TRỌ BÁ ĐẠOChương 3: THẮNG “MẬP” VÀ LÝ DO NÓ LUÔN ĐÓI

XÓM TRỌ BÁ ĐẠO

Chương 3: THẮNG “MẬP” VÀ LÝ DO NÓ LUÔN ĐÓI

661 từ · ~4 phút đọc

Nếu trong xóm trọ có một bí ẩn lớn thì đó không phải bà chủ trọ biết hết mọi chuyện, mà là vì sao Thắng Mập lúc nào cũng đói.

Sáng hôm đó, Định vừa mở cửa phòng thì thấy Thắng Mập đã ngồi ngoài sân, trước mặt là tô mì gói thứ hai trong buổi sáng. Tô thứ nhất đã nằm gọn trong bụng từ lúc nào không rõ.

— Anh… mới ăn hồi nãy mà? — Định hỏi.

Thắng ngẩng lên, nuốt vội miếng mì, đáp tỉnh bơ:

— Hồi nãy là ăn sáng. Còn bây giờ là ăn lót dạ.

— Lót dạ cho bữa nào?

— Cho bữa sáng.

Định đứng im vài giây để não xử lý câu nói đó.

— Mà… ăn hoài vậy không no hả anh?

Thắng thở dài, đặt đũa xuống, ánh mắt xa xăm như người từng trải:

— No là trạng thái tạm thời. Đói mới là bản chất con người.

Định bắt đầu hiểu vì sao người ta gọi Thắng là “bá đạo”.

Trưa hôm đó, cả xóm trọ ăn cơm chung. Bà chủ trọ hiếm khi nấu ăn, nhưng mỗi lần nấu là nấu cho… đông người thấy, để chứng minh bà không keo kiệt như lời đồn. Cơm vừa dọn ra, Thắng đã ngồi vào bàn từ lúc nào.

— Ăn từ từ thôi, còn người khác nữa — bà chủ trọ nhắc.

— Dạ, con ăn chậm lắm cô — Thắng nói, tay vẫn gắp liên tục.

Định để ý, mỗi lần đũa của Thắng chạm xuống mâm là đồ ăn biến mất nhanh hơn bình thường. Cơm chưa kịp nguội đã vơi đi quá nửa.

— Anh Thắng, anh làm nghề gì mà ăn dữ vậy? — Định tò mò.

— Anh à? — Thắng ngẩng lên — Anh làm nghề… suy nghĩ.

— Nghề gì cơ?

— Nghề nghĩ xem lát nữa ăn gì.

Ông Năm xe ôm ngồi kế bên gật gù:

— Nghề này hao năng lượng dữ lắm.

Sau bữa cơm, mọi người giải tán. Định tưởng Thắng sẽ no tới tối, nhưng không. Chưa đầy một tiếng sau, Thắng đã lôi ra bịch bánh tráng trộn.

— Anh lại ăn nữa hả?

— Ừ. Mới nãy ăn cơm nên giờ… thiếu mặn.

— Rồi lát nữa anh ăn gì?

— Lát nữa hả? — Thắng suy nghĩ — Chắc ăn nhẹ thôi. Tầm hai ổ bánh mì.

Định không hỏi nữa. Cậu sợ nếu hỏi tiếp, mình sẽ bắt đầu nghi ngờ quy luật bảo toàn năng lượng.

Buổi chiều, Thắng rủ Định đi bộ cho “tiêu bớt mỡ”. Mới đi được một vòng xóm, Thắng đã dừng lại trước xe bánh mì.

— Tiêu năng lượng xong phải nạp lại cho cân bằng — Thắng nói rất nghiêm túc.

Định bắt đầu nhận ra: với Thắng, ăn không phải vì đói, mà vì… đó là lẽ sống.

Tối đến, Định đang ngồi trong phòng thì nghe tiếng gõ cửa.

— Ê Định, đi ăn khuya không?

— Anh chưa ăn tối à?

— Rồi.

— Vậy sao còn ăn?

— Tối là ăn cho ngày hôm nay. Khuya là ăn cho ngày mai.

Định mở cửa, nhìn thấy Thắng cầm theo cái nồi nhỏ.

— Anh định làm gì?

— Nấu mì. Nhưng nấu một mình buồn lắm.

Hai người ngồi ngoài sân, dưới ánh đèn vàng yếu ớt. Thắng vừa ăn vừa kể chuyện đời mình: từng thử giảm cân, từng thề thốt trước gương, từng mua quần size nhỏ hơn để “lấy động lực”.

— Kết quả sao anh? — Định hỏi.

Thắng cười buồn:

— Quần thì còn mới, còn động lực thì… anh ăn mất rồi.

Định bật cười. Lần đầu tiên từ khi rời nhà, cậu thấy lòng mình nhẹ hẳn.

Ở xóm trọ này, có bà chủ trọ khó lường, có ông Năm triết lý, và có Thắng Mập — người lúc nào cũng đói nhưng chưa bao giờ thiếu niềm vui.

Định nhìn tô mì đã vơi gần hết, chợt nghĩ:

“Có lẽ, ở đây người ta nghèo tiền, nhưng giàu tiếng cười.”

Và Thắng Mập, với chiếc bụng không đáy của mình, chính là minh chứng sống động nhất.