MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXÓM TRỌ BÁ ĐẠOChương 4: ÔNG NĂM XE ÔM NÓI CHUYỆN NHƯ DIỄN GIẢ

XÓM TRỌ BÁ ĐẠO

Chương 4: ÔNG NĂM XE ÔM NÓI CHUYỆN NHƯ DIỄN GIẢ

690 từ · ~4 phút đọc

Ở xóm trọ này, nếu bà chủ trọ là người biết hết mọi chuyện, Thắng Mập là người ăn hết mọi thứ, thì ông Năm xe ôm chính là người nói hết mọi điều trên đời.

Sáng nào cũng vậy, đúng sáu giờ rưỡi, ông Năm đã ngồi ngoài sân trọ, dựng chiếc xe máy cũ sát tường, trên tay là ly trà đá. Không cần ai hỏi, ông vẫn có chuyện để nói. Và đã nói là nói rất lâu.

Hôm đó, Định vừa dắt xe ra thì ông Năm đã lên tiếng:

— Cháu biết vì sao con người ta hay trễ giờ không?

Định còn đang buồn ngủ, lắc đầu:

— Dạ… không ạ.

— Vì người ta chưa hiểu giá trị của thời gian.

Nói xong, ông nhấp ngụm trà, nhìn xa xăm như vừa phát biểu trước hội trường năm trăm người.

Định gật gù cho có lệ. Cậu vừa đội mũ bảo hiểm thì ông Năm lại tiếp:

— Mà nói vậy thôi, trễ giờ đôi khi cũng là cái duyên.

— Duyên gì hả chú?

— Duyên… gặp người đang chờ mình.

Định đứng hình. Câu trước câu sau chẳng liên quan gì nhau, nhưng nghe rất… có vẻ đúng.

Thắng Mập từ trong phòng bước ra, tay cầm ổ bánh mì.

— Chú Năm, nay chú không chạy xe hả?

— Chạy chứ. Nhưng trước khi chạy phải ngồi suy nghĩ.

— Suy nghĩ gì?

— Suy nghĩ xem hôm nay mình chạy để kiếm tiền, hay kiếm tiền để chạy.

Thắng nhai bánh mì, trầm ngâm:

— Dạ… thôi chú cứ chạy đại đi cho tụi con còn đi làm.

Ông Năm cười hiền, không hề bị tổn thương. Ông quay sang Định:

— Cháu mới vô nên chắc chưa quen. Ở đây sống phải chậm lại.

— Chậm cỡ nào hả chú?

— Chậm… vừa đủ để nghe tiếng lòng mình.

Ngay lúc đó, bà chủ trọ từ trong nhà bước ra:

— Nghe tiếng lòng thì được, nhưng nghe tiếng xe máy nổ là phải dắt xe ra liền!

Ông Năm giật mình, vội vàng đề máy. Chiếc xe nổ một tiếng to, rồi tắt ngúm.

— Thấy chưa — ông thở dài — cuộc đời lúc nào cũng thử thách mình.

Thắng Mập gật gù:

— Xe chú thử thách chú dữ lắm.

Buổi trưa, ông Năm về sớm. Ông ngồi giữa sân, gọi Định lại:

— Cháu biết vì sao chú thích ngồi đây không?

— Dạ… cho mát ạ?

— Không. Vì ở đây nhìn thấy hết mọi người qua lại. Mỗi người là một câu chuyện.

— Rồi chú nhớ hết hả chú?

— Không nhớ. Nhưng cảm.

Định im lặng. Cậu không chắc mình có “cảm” được không, nhưng thấy ông Năm nói chuyện nghe cũng… dễ chịu.

Chiều đó, Định gặp chuyện buồn ở chỗ làm. Về tới xóm trọ, mặt mày ủ rũ. Ông Năm liếc nhìn một cái là biết liền.

— Có chuyện hả cháu?

— Dạ… cũng không có gì lớn.

— Ừ. Trên đời này, chuyện gì cũng không lớn, chỉ là mình nghĩ nó lớn.

Định thở dài:

— Nhưng nhiều lúc con thấy mệt quá chú.

Ông Năm đặt ly trà xuống, nói chậm rãi:

— Mệt thì nghỉ. Nghỉ xong rồi mệt tiếp. Quan trọng là đừng bỏ cuộc.

— Nghe giống… không giúp gì mấy chú ạ.

Ông Năm cười lớn:

— Ừ, chú nói vậy thôi chứ chú cũng không biết giúp sao.

Câu trả lời thật thà đến mức Định bật cười.

Tối đến, cả xóm ngồi ngoài sân. Thắng Mập ăn bắp rang, bà chủ trọ ngồi đếm tiền điện nước, ông Năm lại bắt đầu bài diễn thuyết không có chủ đề.

— Con người ta sống là phải biết hài lòng…

— Nhưng cũng phải biết ăn — Thắng chen vô.

— Ừ, đúng rồi — ông Năm gật đầu — ăn cũng là một cách hài lòng.

Định nhìn quanh. Xóm trọ cũ kỹ, chật chội, ai cũng có cái khổ riêng. Nhưng giữa những câu nói lan man, những tiếng cười vô thưởng vô phạt, cậu chợt thấy lòng mình dịu lại.

Có thể ông Năm nói nhiều, nói dai, nói vòng vo. Nhưng có một điều Định chắc chắn:

Ở xóm trọ này, dù không ai nói đúng hết, nhưng ai cũng nói bằng lòng mình.

Và đôi khi, vậy là đủ.