MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXÓM TRỌ BÁ ĐẠOChương 5: SỰ CỐ NHÀ VỆ SINH SÁNG THỨ HAI

XÓM TRỌ BÁ ĐẠO

Chương 5: SỰ CỐ NHÀ VỆ SINH SÁNG THỨ HAI

748 từ · ~4 phút đọc

Thứ Hai ở xóm trọ luôn bắt đầu bằng hai thứ:

một là sự mệt mỏi,

hai là… xếp hàng.

Nhà vệ sinh dùng chung cho cả dãy phòng, mà sáng thứ Hai thì ai cũng có việc gấp. Người đi làm, người đi học, người thất nghiệp nhưng vẫn có lý do để vội.

Hôm đó, Định thức dậy sớm hơn mọi ngày. Cậu đánh răng rửa mặt xong xuôi, vừa định bước vào nhà vệ sinh thì thấy một tờ giấy dán ngay cửa.

“TẠM THỜI KHÔNG SỬ DỤNG”

Định chớp mắt. Đọc lại lần nữa. Vẫn vậy.

— Ủa… — cậu lẩm bẩm — mới hôm qua còn dùng bình thường mà?

Chưa kịp hiểu chuyện gì thì Thắng Mập từ phòng bên bước ra, dáng vẻ rất… khẩn trương.

— Định, vô chưa? Nhanh lên, anh sắp không chịu nổi rồi.

— Nhà vệ sinh… đóng rồi anh.

Thắng nhìn tờ giấy, mặt biến sắc.

— Ai dán?

— Em không biết.

— Trời ơi… — Thắng ngửa mặt than — Thứ Hai mà gặp chuyện này là xui cả tuần đó.

Chưa đầy năm phút sau, sân xóm trọ đông đủ hơn cả giờ họp. Người đứng, người ngồi, người đi qua đi lại. Ông Năm xe ôm khoanh tay, vẻ mặt trầm tư như đang đứng trước một vấn đề lớn của nhân loại.

— Theo chú, đây là dấu hiệu cho thấy cuộc sống không phải lúc nào cũng suôn sẻ — ông Năm lên tiếng.

— Dạ chú ơi, giờ con chỉ cần… suôn sẻ vô nhà vệ sinh thôi — Thắng Mập nói, giọng run run.

Bà chủ trọ từ trong nhà bước ra, tay cầm cây chổi, nhìn quanh một lượt.

— Gì mà sáng sớm tụ tập đông đủ vậy?

— Dạ… nhà vệ sinh không dùng được cô ơi — một người lên tiếng.

Bà chủ trọ cau mày, tiến lại gần cửa, nhìn tờ giấy rồi “hừ” một tiếng.

— Ai dán cái này?

Mọi người nhìn nhau, không ai trả lời.

— Không ai dán thì ai viết? Gió à?

Định rụt rè:

— Dạ… chữ giống chữ anh phòng số 3.

Cả xóm quay đầu nhìn về phía phòng số 3. Cửa phòng hé mở, một cái đầu ló ra.

— Dạ… con chỉ ghi chú lại thôi cô… — anh phòng số 3 nói nhỏ — Tại tối qua… có chút sự cố.

— Sự cố gì?

— Dạ… nói ra thì hơi dài…

— Ngắn cũng được! — bà chủ trọ gắt.

Anh kia nuốt nước bọt:

— Dạ… bồn cầu bị nghẹt.

Không khí im lặng trong hai giây.

Rồi cả xóm nổ ra.

— Trời ơi!

— Sao lại đúng thứ Hai?

— Ai làm mà nghẹt?

Thắng Mập tái mặt:

— Khoan… khoan… nghẹt là nghẹt cỡ nào?

— Nghẹt… không thông ạ.

Thắng ôm bụng, quay sang Định:

— Anh xin lỗi trước… nếu lát nữa anh chạy ra tiệm cà phê.

Ông Năm lắc đầu, thở dài:

— Thấy chưa, con người ta lúc bình thường không biết quý trọng, tới lúc mất mới thấy cần.

— Dạ chú, giờ chú nói gì con cũng nghe… miễn là nhanh.

Bà chủ trọ chống nạnh:

— Được rồi! Để bà gọi thợ. Nhưng trong lúc chờ, ai có nhu cầu thì… tự tìm giải pháp.

— Giải pháp gì hả cô? — Định hỏi.

— Đi nhờ.

Cả xóm nhìn nhau.

Đi nhờ… sáng thứ Hai… trong bộ dạng vội vàng.

Thắng Mập không nói không rằng, xỏ dép chạy thẳng ra đầu hẻm.

— Anh đi đâu vậy? — Định gọi theo.

— Quán cà phê! Uống một ly cho có cớ vô nhà vệ sinh!

Ông Năm thì dắt xe ra, vừa đi vừa nói:

— Chạy xe mà bụng không yên thì cũng nguy hiểm. Chú nghỉ buổi sáng nay.

Định đứng lại, vừa buồn cười vừa bất lực. Cậu chợt nhận ra, ở xóm trọ này, không phải lúc nào cũng thiếu tiền, nhưng luôn thiếu… phương án dự phòng.

Gần trưa, thợ tới sửa xong. Nhà vệ sinh hoạt động trở lại trong tiếng vỗ tay không chính thức của cả xóm.

Thắng Mập về, mặt mày tươi tỉnh hẳn.

— Qua hôm nay anh rút ra một bài học — Thắng nói nghiêm túc.

— Bài học gì anh? — Định hỏi.

— Đừng bao giờ xem thường nhà vệ sinh chung.

Định bật cười.

Ở xóm trọ này, mỗi ngày trôi qua đều để lại một kỷ niệm. Có cái nhỏ, có cái ngớ ngẩn, nhưng tất cả đều đủ để sau này nhớ lại mà… cười.

Và thứ Hai đó, xóm trọ không chỉ mất một buổi sáng bình yên, mà còn mất luôn niềm tin rằng “chuyện xui chỉ xảy ra với người khác.”