"Gửi chuyên gia Xuân, em và anh ấy yêu nhau ba năm, nhưng anh ấy vừa chia tay em chỉ vì em... lỡ ăn mất miếng da gà chiên giòn cuối cùng trong đĩa. Em phải làm sao để cứu vãn mối quan hệ này?"
Xuân thở dài, ngón tay gõ lạch cạch trên bàn phím. Cô chỉnh lại cái búi tóc củ tỏi đang có xu hướng lệch sang bên trái – một điềm báo cho thấy vận xui sắp đến theo kinh nghiệm tâm linh của cô.
"Chào em, tình yêu không chết vì một miếng da gà, nó chết vì sự tích tụ của những vụn vặt không được thấu hiểu. Nếu anh ta bỏ em vì miếng ăn, hãy cảm ơn miếng da gà đó vì đã giúp em nhận ra một kẻ hẹp hòi sớm hơn dự định. Việc của em bây giờ không phải là cứu vãn, mà là đi mua hẳn một con gà rán mới và tận hưởng nó một mình. Mạnh mẽ lên cô gái!"
Nhấn nút "Gửi", Xuân tự mãn ngả người ra ghế. Đấy, cô thông thái thế kia mà, cô hiểu thấu hồng trần thế kia mà. Nhưng sự thông thái đó lập tức bay sạch khi nhìn xuống tờ lịch để bàn.
Hôm nay là 28 Tết.
Và quan trọng hơn, màn hình điện thoại của cô bỗng sáng rực lên với cái tên hiển thị khiến cô sởn gai ốc: "Lệnh triệu tập của Mẫu Hậu".
Xuân run rẩy cầm điện thoại, chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay va vào nhau lách cách như đang cảnh báo cấp độ nguy hiểm.
"Alo... mẫu hậu con nghe ạ?"
"Mai Thị Xuân! Mày có định về dọn cái đống chuồng lợn của mày không thì bảo? Hay định để tao sang tận tòa soạn báo Hạnh Phúc để gỡ rối tơ lòng của mày bằng một cây chổi lông gà?"
Giọng bà Hiền vang lên lồng lộng, át cả tiếng nhạc xuân đang phát ngoài sảnh văn phòng. Xuân nuốt nước bọt, cố dùng giọng ngọt xớt:
"Mẹ à, con đang cống hiến cho sự nghiệp mang lại hạnh phúc cho nhân loại..."
"Hạnh phúc cái nỗi gì! Đám cưới con nhà người ta mời đến tận đầu ngõ rồi kia kìa. Tao nói cho mày biết, tao vừa đi xem thầy, thầy phán mùng 3 này là ngày hoàng đạo, giờ vàng để mày đi xem mắt. Đối tượng lần này là bác sĩ, con nhà học thức, sạch sẽ, đàng hoàng. Mày mà còn kiếm cớ xui xẻo để bùng, tao gạch tên mày ra khỏi sổ hộ khẩu, cho mày đi làm chuyên gia tư vấn cho mấy con mèo hoang ngoài công viên luôn!"
Tút... tút... tút...
Điện thoại ngắt máy. Xuân thẫn thờ nhìn vào khoảng không. Xem mắt? Lại xem mắt?
Cô nhìn xuống chiếc điện thoại vừa mới thay màn hình lần thứ ba trong tháng. Cô nhìn vào túi xách chứa đầy bùa bình an, gương bát quái mini và cả một túi muối trừ tà. Vận xui của cô, ngay cả thần thánh còn phải lắc đầu, vậy mà mẹ cô lại tin rằng một buổi xem mắt có thể giải quyết được vấn đề?
"Bác sĩ à? Chắc lại là một ông chú đeo kính cận dày cộm, thích nói về vi khuẩn và các loại bệnh truyền nhiễm thôi."
Xuân lầm bầm, đứng dậy thu dọn đồ đạc. Vừa bước ra khỏi cửa phòng, cô vô tình vấp phải dây điện của chiếc máy hút bụi công nghiệp.
Rắc!
Gọng kính của cô lìa đời ngay lập tức. Xuân đứng im giữa văn phòng, nhìn đống đổ nát dưới chân mình và lẩm bẩm:
"Mới 28 Tết thôi mà... Thầy ơi, sao quẻ này nó nặng quá vậy thầy?"
Mùa xuân trong mắt mọi người là hoa mai, hoa đào và bao lì xì. Còn trong mắt Mai Thị Xuân, mùa xuân là một cuộc chiến sinh tồn giữa sự "vô tri" của chính mình và áp lực lấy chồng từ mẫu thân đại nhân. Cô không hề biết rằng, bát canh khổ qua vào mùng 3 sắp tới sẽ không giúp cô "khổ qua", mà là mở màn cho một chuỗi ngày "khổ tận cam lai" bên cạnh một anh chàng còn đáng sợ hơn cả vi khuẩn.