Sáng mùng 1 Tết.
Khi những tia nắng đầu tiên của năm mới còn đang ngái ngủ trên những cánh hoa mai vàng rực ngoài sân, Mai Thị Xuân đã bị đánh thức không phải bằng tiếng chim hót, mà bằng tiếng "nhạc hiệu" kinh hoàng nhất cuộc đời: Tiếng chuông điện thoại của mẹ từ phòng khách vọng vào.
Xuân bật dậy như lò xo, tóc búi củ tỏi sau một đêm lăn lộn giờ trông không khác gì một cái tổ chim bị trúng gió mùa đông bắc. Cô quờ quạng tìm chiếc vòng dâu tằm đeo vào tay, miệng lẩm bẩm bài "chú" bình an tự chế: "Vận xui đi ra, vận may đi vào, mẹ đừng mắng con, mẹ đừng mắng con..."
Vừa mở cửa phòng, Xuân đã thấy bà Hiền đang ngồi chễm chệ trên ghế sofa, tay cầm xấp phong bao lì xì, tay kia cầm điện thoại đang sáng rực hình ảnh một anh chàng nào đó.
"Chúc mừng năm mới mẫu hậu đại nhân! Chúc mẹ trẻ mãi không già, tiền vào như nước, tiền ra... không có, và đặc biệt là tâm tính bao dung, độ lượng với đứa con gái duy nhất này." – Xuân nhanh nhảu sà xuống, định dùng chiến thuật "nịnh nọt cầu hòa".
Bà Hiền thong thả nhấp một ngụm trà, liếc nhìn con gái từ đỉnh đầu tổ chim xuống đến bộ đồ ngủ hình gấu trúc: "Lì xì của mày đây. Nhưng tao nói trước, cái này không phải tiền mừng tuổi bình thường. Đây là 'phí đặt cọc' để mùng 3 này mày đi xem mắt cho tử tế. Không đi, hoặc đi mà lại gây ra chuyện 'vô tri' gì, thì trả lại tao gấp đôi."
Xuân méo mặt nhìn phong bao đỏ thắm: "Mẹ à, mùng 1 ai lại nói chuyện nợ nần. Với cả, con là chuyên gia tình yêu, con phải đợi duyên tự tới chứ..."
"Duyên của mày nó bị tắc đường mười mấy năm rồi!" – Bà Hiền đập tay xuống bàn, giọng đanh thép – "Nhìn con nhà người ta kìa. Đây, bác sĩ thú y Trần Vũ Nam. Đẹp trai, học giỏi, sạch sẽ đến mức con kiến bò qua cũng phải rửa chân. Tao và mẹ nó đã chấm xong xuôi rồi. Mùng 3, quán trà 'An Nhiên', 9 giờ sáng. Mày mà hái nợ về cho tao lần nữa là tao gả mày cho ông hàng xóm góa vợ đầu ngõ đấy!"
Xuân rùng mình. Trần Vũ Nam? Cái tên nghe có vẻ phong thủy đấy, nhưng "sạch sẽ đến mức kiến cũng phải rửa chân" thì chắc chắn là kiểu người khó tính, hắc ám rồi. Cô nhìn tấm ảnh mẹ đưa qua. Trong hình là một người đàn ông mặc áo blouse trắng, gương mặt lạnh như tiền, đôi kính gọng mảnh toát lên vẻ tri thức đến mức... xa cách.
"Trông như sát thủ vi khuẩn ấy mẹ ạ." – Xuân lầm bầm.
"Sát thủ cũng được, miễn là nó chịu rước mày đi!" – Bà Hiền dứt khoát đứng dậy – "Bây giờ, đi thay quần áo rồi ra thắp hương. Cầu cho cái vận xui của mày nó bớt bám đuôi đi, để người ta còn nhìn thấy cái mặt mày mà không chạy mất dép."
Xuân lủi thủi đi vào nhà tắm. Vừa định với lấy bàn chải đánh răng, cô trượt chân trên nền gạch hoa mới lau.
Rầm!
"Mai Thị Xuân! Mày lại phá cái gì đấy?" – Tiếng bà Hiền hét lên từ phòng khách.
Xuân ngồi bệt dưới sàn, tay ôm cái mông đau điếng, nhìn chiếc gương soi vừa bị cô va phải mà nứt một đường dài ngay chính giữa. Cô thở dài, nhìn cái bóng mình bị chia đôi trong gương: "Thôi xong, mùng 1 vỡ gương... Quẻ này không phải là 'Hạ hạ' nữa, mà là 'Tuyệt vọng' luôn rồi Xuân ơi!"
Ngoài kia, tiếng pháo hoa đón xuân vẫn rộn ràng, nhưng trong lòng Xuân, một "bản án" mang tên lấy chồng đã bắt đầu đếm ngược. Cô không hề biết rằng, anh chàng "sát thủ vi khuẩn" kia cũng đang bị mẹ mình ép buộc một kịch bản y hệt, và hai thái cực trái ngược này sắp sửa tạo ra một vụ nổ kinh thiên động địa tại quán trà An Nhiên vào mùng 3 tới.