Sáng mùng 3 Tết, khí trời se lạnh của những ngày đầu năm không làm giảm đi cái hừng hực sát khí từ ánh mắt của bà Hiền. Xuân bị mẹ "áp tải" đến quán chay An Nhiên trong bộ váy hồng cánh sen mà theo lời mẹ là để "khai quang vận đào hoa", nhưng trong mắt Xuân, trông cô chẳng khác gì một viên kẹo mút bị lỗi bao bì.
"Nhớ đấy, mồm miệng đỡ chân tay. Nói ít thôi, cười duyên vào. Đừng có mà vung vẩy cái tay làm đổ vỡ gì nữa, nghe chưa?" – Bà Hiền dặn dò lần thứ 101 trước khi đẩy Xuân vào bàn hẹn rồi rút lui sang bàn bên cạnh để "giám sát".
Xuân hít một hơi thật sâu, nắn lại cái túi xách chứa đầy bùa bình an. Cô nhìn người đàn ông đang ngồi đối diện. Trần Vũ Nam ngoài đời thực sự còn "sát khí" hơn cả trong ảnh. Anh mặc chiếc sơ mi trắng tinh khôi, phẳng phiu đến mức cảm giác như có thể dùng cạnh áo để cắt giấy. Nam đang cầm một chiếc khăn giấy ướt, tỉ mỉ lau đi một vệt nước nhỏ xíu trên mặt bàn gỗ.
"Chào anh, tôi là Xuân. Mai Thị Xuân." – Cô cố gắng nở nụ cười mà cô cho là "đốn tim", nhưng vì đang đeo gọng kính mượn tạm của Tú Anh nên tầm nhìn hơi méo mó, khiến nụ cười trông giống như đang bị đau răng.
Nam ngước mắt lên, đôi kính gọng mảnh khẽ lay động. Anh gật đầu một cách máy móc: "Trần Vũ Nam. Ba mươi tuổi. Bác sĩ thú y. Rất vui được gặp."
Câu "rất vui được gặp" của anh khô khốc đến mức Xuân cảm thấy như vừa bị một tảng băng trôi đập thẳng vào mặt. Không khí rơi vào im lặng cực độ. Xuân bắt đầu cảm thấy ngứa ngáy chân tay. Với kinh nghiệm của một chuyên gia tư vấn tình yêu, cô biết mình phải phá vỡ tảng băng này.
"Nghe nói anh yêu động vật lắm hả? Tôi cũng thế! Tôi đặc biệt thích mấy con mèo béo, chúng nó trông vô tri giống... à không, trông rất đáng yêu."
Nam không nhìn cô, anh đang dùng nĩa để sắp xếp lại các miếng đậu phụ trên đĩa của mình cho thẳng hàng. "Tôi yêu động vật vì chúng không biết nói dối và cũng không thích làm phiền người khác bằng những câu chuyện không đâu."
Xuân nghẹn họng. Anh ta đang kháy mình ồn ào sao? Cô liếc mắt sang bàn bên cạnh, thấy mẹ đang làm biểu tượng "cắt cổ" nếu cô dám bỏ về. Xuân đành ngậm bồ hòn làm ngọt, với tay lấy bát canh khổ qua rừng đặt ở giữa bàn để phục vụ "đối tượng".
"Thôi, đầu năm ăn chút canh khổ qua cho cái khổ nó đi qua anh ạ. Canh này tốt cho sức khỏe lắm, nhất là với những người... ít nói như anh."
Vận xui, vốn đã ngủ yên trong suốt 15 phút đầu, bỗng nhiên trỗi dậy mạnh mẽ. Đúng lúc Xuân vừa nhấc bát canh lên, một chú mèo của quán bỗng nhiên đuổi theo một con bướm và lao thẳng qua gầm bàn, quẹt ngang chân Xuân.
"Ối!"
Xuân giật mình. Cái chân "vô tri" của cô đá mạnh vào chân bàn. Theo định luật vạn vật hấp dẫn và sự ưu ái đặc biệt của thần xui xẻo, bát canh khổ qua trên tay Xuân vẽ một đường cong hoàn hảo giữa không trung.
Bép!
Một nửa số khổ qua và toàn bộ nước canh màu xanh ngắt đã hạ cánh chính xác lên ngực áo sơ mi trắng tinh của Nam. Một miếng khổ qua to nhất còn vinh dự bám trụ lại trên gọng kính của anh, lủng lẳng như một chiếc hoa tai xanh thẫm.
Thời gian như ngừng trôi.
Nam đứng hình. Khuôn mặt anh từ trắng chuyển sang đỏ, rồi tím tái. Anh nhìn xuống chiếc áo sơ mi bạc triệu đang bốc khói nghi ngút mùi đắng của khổ qua rừng. Xuân há hốc mồm, chiếc thìa trong tay cô vẫn còn giơ lên cao như đang làm phép.
"Tôi... tôi... để tôi lau cho!" – Xuân hoảng loạn vớ lấy chồng giấy ăn trên bàn, chồm người tới tấp lên ngực Nam mà lau chùi.
"Đừng chạm vào tôi!" – Nam gằn giọng, giọng nói lạnh đến thấu xương khiến Xuân run bắn người. Anh đứng dậy, gạt tay Xuân ra. Miếng khổ qua trên kính anh rơi xuống, đáp thẳng vào bát nước chấm, làm nước bắn tung tóe lên mặt Xuân.
Bà Hiền ở bàn bên cạnh đã ôm mặt không dám nhìn. Nam tháo kính ra, lấy khăn cá nhân lau sạch mặt mình, rồi nhìn Xuân bằng ánh mắt mà cô chắc chắn rằng nếu ánh mắt có thể phát ra tia laser, cô đã biến thành một đống tro tàn.
"Mai Thị Xuân tiểu thư, tôi không biết cái khổ của cô đã qua chưa, nhưng cái áo này của tôi thì chính thức qua đời rồi."
Nói đoạn, anh quay lưng đi thẳng ra khỏi quán, để lại Xuân đứng trơ trọi với một nửa bát canh còn lại và sự im lặng đáng sợ của cả quán chay. Cô nhìn xuống đôi tay mình, rồi lại nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của Nam, thầm nghĩ: "Mẹ ơi, con nghĩ là con không cần gạch tên ra khỏi sổ hộ khẩu đâu, vì chắc chắn anh ta sẽ thay mẹ làm việc đó... bằng cách tống con vào tù vì tội hủy hoại tài sản mất!"
Mùa xuân của Xuân, chính thức trở thành "Mùa đông vĩnh cửu".