Nếu ánh mắt có thể phóng hỏa, quán chay An Nhiên có lẽ đã thành một đống tro tàn từ mười phút trước.
Trần Vũ Nam đứng trong nhà vệ sinh của quán, nhìn chằm chằm vào tấm gương. Trên chiếc áo sơ mi trắng may đo riêng từ một tiệm thủ công danh tiếng, nước canh khổ qua đã kịp thấm sâu, tạo thành một mảng màu xanh xám loang lổ như bản đồ của một vùng đất bị nguyền rủa. Đáng nói hơn, mùi khổ qua rừng nồng nặc – thứ mùi mà anh ghét nhất trên đời – đang xộc thẳng vào mũi.
Nam nghiến răng, dùng xà phòng chà sát vết bẩn một cách vô vọng. Anh là một bác sĩ thú y có chứng cuồng sạch sẽ ở mức độ nhẹ, mỗi ngày đều sống trong một thế giới của chất khử trùng và áo blouse trắng không một vết nhăn. Vậy mà chỉ trong mười phút gặp gỡ "cái mầm tai họa" mang tên Mai Thị Xuân kia, cuộc đời ngăn nắp của anh đã bị đảo lộn.
"Bác sĩ thú y... ít nói..." – Nam lặp lại câu nói của Xuân với tông giọng trầm đục.
Phải, anh ít nói vì anh bận dùng não để phân tích. Và phân tích hiện tại của anh là: Mai Thị Xuân là một biến số nằm ngoài mọi định luật vật lý mà anh từng học. Không ai có thể hất một bát canh đi xa và chính xác đến thế nếu không có sự giúp sức của quỷ dữ.
Bước ra khỏi nhà vệ sinh, Nam thấy Xuân đang đứng nép mình bên cạnh cửa, hai tay xoắn xuýt vào nhau, chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay rung lên bần bật. Trông cô lúc này vừa giống một đứa trẻ làm lỗi, vừa giống một con mèo bị dính mưa – loại mèo mà Nam thường sẽ thấy mủi lòng, nhưng tiếc là hôm nay anh đang bận tức giận.
"Anh... anh Nam, tôi thực sự xin lỗi. Tại con mèo nó chạy qua..." – Xuân lí nhí, không dám ngước mắt lên nhìn "bản đồ" trên ngực anh.
"Mèo của quán chỉ chạy qua dưới chân cô, nó không cầm bát canh hất lên người tôi." – Nam lạnh lùng ngắt lời, anh lấy từ trong ví ra một tấm danh thiếp, đặt lên bàn gỗ với một tiếng cạch dứt khoát.
Xuân run rẩy cầm lấy: "Phòng khám thú y Pet Care - Xuân Thì? Ôi, anh hâm mộ tôi đến mức lấy tên tôi đặt cho phòng khám sao?"
Nam khựng lại, đôi lông mày nhíu chặt phía sau gọng kính. Anh nhìn cô bằng ánh mắt như thể cô vừa từ hành tinh khác rơi xuống. "Tiểu thư, phòng khám của tôi mở được năm năm rồi. 'Xuân Thì' có nghĩa là thanh xuân, là sức sống, không liên quan gì đến cái tên xui xẻo của cô. Và đây không phải danh thiếp tặng không."
Anh chỉ tay vào chiếc áo sơ mi. "Đây là áo sơ mi lụa tơ tằm nguyên chất, giá của nó là bảy triệu đồng. Chưa kể bộ dụng cụ lấy mẫu xét nghiệm tôi để trong túi ngực đã bị nước canh tràn vào, hư hỏng hoàn toàn. Tổng thiệt hại sơ bộ là mười lăm triệu."
Mười lăm triệu! Xuân cảm thấy lỗ tai mình ù đi. Con số đó bằng đúng hai tháng lương cộng với tiền thưởng Tết mà cô đang định dùng để mua cái máy ảnh mới.
"Mười... mười lăm triệu? Anh có đang nói quá không? Cái áo này... ra tiệm giặt là họ tẩy một phát là sạch mà?" – Xuân cố gắng vớt vát bằng lý lẽ của một người chuyên mua đồ giảm giá.
Nam không tranh cãi, anh chỉ lẳng lặng lấy điện thoại ra, gõ vài dòng rồi đưa màn hình trước mặt cô. Đó là hóa đơn điện tử của chiếc áo. Con số "7.200.000 VNĐ" đập vào mắt Xuân như một bản án tử hình.
"Ngày mai, mang tiền đến địa chỉ trên danh thiếp. Nếu không, tôi sẽ gọi cho mẹ cô để 'tư vấn' về cách giáo dục con cái sau khi gây thiệt hại tài sản cho người khác."
Dứt lời, Nam quay người bỏ đi, bóng lưng cao gầy và chiếc áo loang lổ trông vừa thảm hại vừa uy nghiêm một cách kỳ quái.
Xuân đứng ngây người giữa quán trà, tay nắm chặt tấm danh thiếp đến nhăn nhúm. Từ phía bàn bên cạnh, bà Hiền đã lù lù xuất hiện từ lúc nào, gương mặt "trùm cuối" lộ rõ vẻ thất vọng tột độ.
"Con gái giỏi lắm. Mùng 3 Tết, người ta hái lộc, mày hái nợ mười lăm triệu. Mai Thị Xuân, từ giờ đến cuối tháng, cấm mày bước chân vào bếp, tao không muốn mất thêm cái bát nào nữa!"
Xuân nhìn theo mẹ, rồi nhìn xuống tấm danh thiếp. "Pet Care - Xuân Thì"... Cái tên này chắc chắn là một cái bẫy. Định mệnh của cô không phải là "Nàng Xuân" đi tìm tình yêu, mà là "Nàng Xuân" đi trả nợ. Cô không biết rằng, mười lăm triệu này mới chỉ là "phí vào cửa" cho một chuỗi những sự cố vô tri tiếp theo tại vương quốc của những người bạn bốn chân và anh bác sĩ mặt sắt.