Sáng mùng 4 Tết, Mai Thị Xuân thức dậy với tâm trạng của một tử tù sắp ra pháp trường. Cô nhìn chằm chằm vào tấm danh thiếp "Pet Care - Xuân Thì" đặt trên bàn trang điểm. Cái tên mà tối qua cô còn tưởng là duyên nợ lãng mạn, giờ đây trông không khác gì một tờ giấy đòi nợ của xã hội đen.
Mười lăm triệu đồng.
Xuân mở ứng dụng ngân hàng, nhìn con số dư vỏn vẹn năm triệu đồng – số tiền còn lại sau khi cô lỡ tay "chốt đơn" bộ váy mặc đi xem mắt và tiền lì xì cho đám cháu họ. Cô thở dài, gục đầu xuống bàn. Đúng là "họa vô đơn chí", chuyên gia tư vấn tình yêu như cô có thể chỉ cho người khác cách giữ trái tim đàn ông, nhưng lại chẳng có cách nào giữ tiền trong túi mình trước những cơn lốc xui xẻo.
"Xuân! Mày có đi trả nợ cho người ta không thì bảo? Hay định để tao mang cái thân già này sang quỳ lạy thằng Nam?" – Tiếng bà Hiền dội lên từ tầng dưới, kèm theo tiếng va chạm của xoong nồi khiến Xuân rùng mình.
"Con đi ngay đây mẹ ơi!"
Xuân cuống cuồng búi tóc củ tỏi, cố tình kéo vài sợi tóc mái xuống để che bớt khuôn mặt đang tái mét vì lo lắng. Cô đeo chiếc vòng dâu tằm vào tay, hít một hơi thật sâu rồi dắt chiếc xe máy "cà tàng" ra khỏi cổng.
Điều trớ trêu nhất không phải là việc cô phải đi trả nợ, mà là khi cô tra bản đồ địa chỉ phòng khám. "Số 12, đường Hoa Mai...". Xuân đứng khựng lại giữa phố. Đây chính là con đường nằm ngay sát vách tòa soạn tạp chí Hạnh Phúc nơi cô làm việc. Hóa ra bấy lâu nay, "kẻ thù" lại ở ngay gần đến thế mà cô không hề hay biết.
Phòng khám "Pet Care - Xuân Thì" hiện ra trước mắt cô với vẻ ngoài sạch sẽ đến mức cực đoan. Cửa kính sáng loáng không một hạt bụi, bảng hiệu màu xanh dịu mắt, và từ bên trong thoang thoảng mùi tinh dầu sả chanh hòa lẫn mùi thuốc sát trùng đặc trưng.
Xuân đẩy cửa bước vào, tiếng chuông gió kêu lanh lảnh.
"Chào mừng quý khách đến với..." – Một cậu thanh niên có khuôn mặt khá hóm hỉnh đang đứng ở quầy lễ tân ngước lên. Cậu ta khựng lại khi nhìn thấy Xuân, rồi nhìn xuống tấm ảnh trên điện thoại đang đặt trên bàn. "A! Cô là... cô nàng 'canh khổ qua' đúng không?"
Xuân muốn độn thổ ngay tại chỗ. "Tôi... tôi đến tìm bác sĩ Nam."
"Bác sĩ đang trong phòng phẫu thuật cho một chú mèo bị hóc xương cá. Cô ngồi đợi một lát nhé." – Cậu thanh niên, người sau này Xuân biết tên là Hoàng "Mèo", nở một nụ cười đầy ẩn ý. "Tôi là Hoàng, trợ lý của anh Nam. Anh ấy dặn tôi là nếu có cô gái nào tên Xuân đến thì phải... thu dọn hết bình hoa và đồ dễ vỡ vào kho ngay lập tức."
Xuân méo mặt, ngồi xuống chiếc ghế chờ bằng nhựa trắng. Cô cố gắng ngồi im thin thít, hai tay đặt lên đầu gối như một học sinh tiểu học bị phạt. Nhưng cái vận xui của Xuân vốn không thích để cô yên bình.
Từ phía sau dãy chuồng lưu trú, một chú mèo mướp béo mầm, to ngang ngửa một quả dưa hấu, thong dong bước ra. Nó nhìn Xuân bằng đôi mắt lim dim đầy khinh bỉ, rồi thản nhiên nhảy phắt lên đùi cô.
"Ôi... Boss Đại Ca!" – Hoàng kêu lên nhưng không kịp ngăn cản.
Đại Ca không chỉ ngồi, nó còn bắt đầu dùng bộ móng sắc lẹm cào nhẹ vào chiếc quần jeans của Xuân như đang thử độ bền. Xuân cứng đờ người, không dám nhúc nhích. Đúng lúc đó, cánh cửa phòng phẫu thuật mở ra.
Trần Vũ Nam bước ra, vẫn là chiếc áo blouse trắng tinh khôi khiến người ta lóa mắt, nhưng gương mặt anh thậm chí còn lạnh lùng hơn cả hôm qua. Anh tháo khẩu trang, ánh mắt sắc sảo lướt qua Xuân rồi dừng lại ở chú mèo đang nằm trên đùi cô.
"Đại Ca, xuống ngay. Chỗ đó bẩn." – Nam buông một câu xanh rờn.
Xuân bật dậy như lò xo, quên mất chú mèo đang nằm trên đùi mình. Kết quả là Đại Ca bị rơi xuống sàn một cách bất ngờ, nó kêu lên một tiếng "Ngao!" đầy phẫn nộ rồi nhanh như cắt, nó quào một đường lên bắp chân Xuân trước khi biến mất sau quầy lễ tân.
"Ối!" – Xuân ôm chân, xuýt xoa vì đau.
Nam đứng khoanh tay, nhìn cô bằng ánh mắt không một chút thương xót. "Tôi đã nói rồi, cô đi đến đâu là tai họa đến đó. Ngay cả con mèo hiền lành nhất phòng khám cũng phải nổi điên vì cô."
"Hiền lành? Nó vừa mới hành hung tôi đấy!" – Xuân uất ức hét lên, nhưng rồi nhớ ra mục đích chính, cô lập tức hạ giọng, chìa ra xấp tiền lẻ và tiền chẵn trộn lẫn mà cô đã gom góp cả đêm. "Anh Nam... đây là năm triệu. Tôi... tôi trả trước một phần được không? Số còn lại tôi xin phép... trả góp bằng sức lao động?"
Nam nhìn xấp tiền nhăn nhúm trên tay Xuân, rồi nhìn sang chiếc áo sơ mi của mình đang treo trên giá (với vết ố khổ qua vẫn còn mờ mờ). Anh khẽ nhếch môi, một nụ cười mà Xuân cảm thấy lạnh hơn cả kem mùng 1 Tết.
"Trả góp bằng sức lao động? Cô định làm gì? Đến đây để đập nốt chỗ thiết bị còn lại của tôi à?"
"Tôi có thể dọn dẹp, tắm rửa cho chó mèo, hay... hay làm bất cứ việc gì anh sai bảo! Tôi là chuyên gia tâm lý, tôi có thể tư vấn tình cảm cho... mấy con mèo trầm cảm của anh cũng được!" – Xuân nói trong tuyệt vọng.
Nam im lặng hồi lâu, ánh mắt anh dừng lại ở chiếc vòng dâu tằm trên tay cô đang run rẩy. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu vị bác sĩ "mặt sắt". Anh đang thiếu một người giúp việc làm những việc vặt mà Hoàng không muốn làm, và quan trọng hơn, mẹ anh đang liên tục thúc giục anh phải "giữ liên lạc" với Xuân.
"Được thôi." – Nam lạnh lùng nói – "Mười triệu còn lại, mỗi giờ làm việc của cô tôi tính một trăm ngàn. Cô sẽ làm việc ở đây sau giờ hành chính tại tòa soạn. Công việc đầu tiên của cô: Lau sạch toàn bộ lồng mèo bằng dung dịch sát khuẩn. Và nhớ, nếu cô làm vỡ một cái chén, nợ sẽ cộng thêm một triệu."
Xuân há hốc mồm. Lau lồng mèo? Cô nhìn sang Boss Đại Ca đang ngồi chễm chệ trên tủ cao, nhìn cô với ánh mắt như muốn nói: "Chào mừng đến với địa ngục, nàng Xuân vô tri!"
Mùa xuân của Mai Thị Xuân chính thức chuyển từ màu hồng sang màu... mùi thuốc tẩy. Cô không ngờ rằng, việc sát vách tòa soạn lại là một cái bẫy hoàn hảo mà định mệnh đã giăng sẵn, khiến cô chạy trời không khỏi nắng, chạy khỏi mẹ không khỏi anh bác sĩ thú y khó tính này.