MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuân Này Con Chưa Lấy ChồngChương 10: Một chút rung động: Ánh mắt Nam khi cứu một chú chó nhỏ

Xuân Này Con Chưa Lấy Chồng

Chương 10: Một chút rung động: Ánh mắt Nam khi cứu một chú chó nhỏ

1,054 từ · ~6 phút đọc

Mai Thị Xuân giật mình tỉnh giấc bởi một tiếng "Ngao" chói tai phát ra ngay sát màng nhĩ. Cô bật dậy, suýt chút nữa thì cụng đầu vào song sắt lồng mèo. Điều đầu tiên cô nhận ra không phải là trời đã sáng, mà là một chiếc áo khoác kaki màu xám tro, thơm nồng mùi sả chanh và bạc hà, đang trượt khỏi vai mình.

"Áo... áo của bác sĩ mặt sắt?" Xuân lắp bắp, vội vàng ôm lấy chiếc áo như ôm một vật báu nhưng cũng đầy nguy hiểm. Cô nhớ mang máng tối qua mình đã lau lồng mèo đến kiệt sức rồi ngủ quên mất. Chẳng lẽ... anh ta đã đắp cho cô?

"Dậy rồi thì đi rửa mặt đi. Trông cô không khác gì một con mèo mướp vừa đi bới rác về."

Giọng nói lạnh lùng của Nam vang lên từ phía bàn làm việc. Anh vẫn thế, phẳng phiu và sạch sẽ đến mức khó tin dù có lẽ cũng đã ở lại phòng khám cả đêm. Xuân đỏ mặt, vội vàng đứng dậy, nhưng vì ngồi lâu một tư thế nên chân cô tê rần, loạng choạng suýt ngã.

"Tôi... tôi cảm ơn chiếc áo. Và tôi đã lau sạch hết rồi nhé! Anh có thể dùng kính hiển vi để kiểm tra!" Xuân cố lấy lại vẻ tự tin "vô tri" thường ngày.

Nam không đáp, anh đang dán mắt vào màn hình camera an ninh. Gương mặt anh bỗng trở nên căng thẳng. "Hoàng! Chuẩn bị phòng cấp cứu gấp. Có người vừa gọi, họ đang mang một chú chó bị tai nạn đến."

Chưa đầy năm phút sau, một người đàn ông hớt hải chạy vào, trên tay là một chú chó nhỏ giống bản địa, lông bết máu và hơi thở thoi thóp. Không khí trong phòng khám lập tức thay đổi, từ sự yên tĩnh ngái ngủ chuyển sang một áp lực nghẹt thở.

Xuân đứng nép vào góc tường. Đây là lần đầu tiên cô tận mắt chứng kiến ranh giới giữa sự sống và cái chết ở cự ly gần đến thế. Cô thấy Nam nhanh chóng khoác lên mình chiếc áo blouse, đôi găng tay y tế được đeo vào một cách dứt khoát. Ánh mắt anh lúc này không còn vẻ khó chịu hay xét nét dành cho cô, mà là một sự tập trung tuyệt đối, sắc sảo và đầy uy quyền.

"Huyết áp tụt sâu. Hoàng, chuẩn bị dịch truyền và bộ đồ phẫu thuật xương!" Nam ra lệnh, giọng nói trầm ổn nhưng đầy sức nặng.

Suốt hai tiếng đồng hồ sau đó, Xuân đứng lặng người quan sát qua ô cửa kính của phòng phẫu thuật. Cô thấy đôi bàn tay của Nam lướt đi trên cơ thể chú chó nhỏ một cách tỉ mỉ, nhẹ nhàng như đang nâng niu một món đồ sứ dễ vỡ nhưng cũng cực kỳ quyết đoán trong từng mũi khâu. Mồ hôi lấm tấm trên trán anh, dù máy lạnh trong phòng vẫn đang chạy hết công suất.

Trong khoảnh khắc Nam dừng lại để kiểm tra nhịp tim của chú chó, ánh đèn phẫu thuật hắt lên gương mặt nghiêng thanh tú của anh. Xuân bỗng nhận ra, cái vẻ "mặt sắt" mà cô vẫn hay gọi, thực chất là một lớp vỏ bọc cho một trái tim quá đỗi mềm yếu và tận tâm. Anh không ghét con người, anh chỉ là quá yêu những sinh linh không thể tự nói lên nỗi đau của mình.

Bất giác, chú chó nhỏ khẽ động đậy cái đuôi, một tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên. Nam thở hắt ra một hơi, đôi vai đang căng cứng của anh khẽ chùng xuống. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu nhỏ của chú chó, đôi mắt phía sau lớp kính bỗng chốc dịu dàng đến mức khiến Xuân cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Đó là một ánh mắt ấm áp hơn cả nắng xuân, một ánh mắt mà chưa bao giờ anh dành cho cô.

"Sống rồi," Nam thì thầm, một nụ cười cực nhẹ, gần như không thấy rõ, thoáng qua trên môi.

Xuân đứng ngoài cửa, tay nắm chặt chiếc vòng dâu tằm. Lần đầu tiên trong đời, chuyên gia tư vấn tình yêu với hàng ngàn bài viết về "cách nhận biết đàn ông tốt" lại cảm thấy mình chẳng biết gì cả. Hóa ra, một người đàn ông quyến rũ nhất không phải là khi anh ta nói những lời mật ngọt, mà là khi anh ta toàn tâm toàn ý cứu lấy một mạng sống bé nhỏ.

Nam bước ra khỏi phòng phẫu thuật, mệt mỏi tháo khẩu trang. Thấy Xuân vẫn đứng đó, anh khựng lại một chút.

"Sao chưa về? Tòa soạn của cô không cần biên tập viên à?"

Xuân nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh một niềm xúc động khó tả. "Bác sĩ Nam... anh vừa nãy... thực sự rất ngầu."

Nam sững người. Anh chưa bao giờ nhận được một lời khen trực diện và chân thành đến thế từ một cô gái, lại còn là một cô gái mà anh coi là "thiên tai di động". Anh quay mặt đi, lầm bầm: "Ngầu gì chứ? Đó là trách nhiệm. Đi làm việc của cô đi, đừng có đứng đó mà phát tán sự vô tri nữa."

Dù giọng điệu vẫn cay nghiệt như cũ, nhưng lần này Xuân không thấy giận. Cô nhìn thấy vành tai của Nam hơi ửng đỏ. Cô mỉm cười, một nụ cười thực sự rạng rỡ.

"Để tôi đi pha cho anh một ly cà phê nhé? Loại không có canh khổ qua, cam đoan sạch 100% theo tiêu chuẩn của anh!"

Xuân chạy biến đi, để lại Nam đứng đó với một cảm giác kỳ lạ trong lòng. Anh nhìn theo bóng dáng tinh nghịch của cô, rồi lại nhìn chú chó nhỏ đang ngủ yên trong lồng. Lần đầu tiên, anh cảm thấy sự ồn ào của Mai Thị Xuân dường như cũng không đến nỗi quá khó chịu.

Nhưng ngay lúc đó, từ trên nóc tủ, Boss Đại Ca lại khẽ nheo mắt nhìn chằm chằm vào chiếc cốc mà Xuân vừa cầm lên. Một kế hoạch mới lại bắt đầu nhen nhóm trong đầu con mèo tâm cơ...