Sau sự cố "hạ cánh không an toàn" vào lòng bác sĩ Nam, Mai Thị Xuân cảm thấy vận khí của mình không chỉ dừng lại ở mức xui xẻo mà đã chuyển sang giai đoạn "đại họa". Cả đêm hôm đó, cô không thể chợp mắt. Cứ nhắm mắt lại là mùi bạc hà thanh khiết và hơi ấm từ bàn tay Nam lại hiện hữu, khiến cô vừa xấu hổ vừa... bứt rứt.
"Không được! Mai Thị Xuân, tỉnh táo lại! Mày là chuyên gia gỡ rối tơ lòng, không phải loại thiếu nữ mới lớn thấy trai đẹp là nhũn chân!" cô tự vả nhẹ vào má mình trước gương tòa soạn vào sáng hôm sau.
Thế nhưng, thực tế luôn tàn khốc hơn lý thuyết. Vừa bước chân vào phòng khám sau giờ làm việc, Xuân đã bị Nam chặn ngay cửa. Anh vẫn mặc chiếc áo blouse trắng tinh như chưa từng có cuộc va chạm nào xảy ra, chỉ có ánh mắt là lạnh thêm vài phần.
"Hoàng bận đi giao thuốc. Hôm nay cô sẽ chịu trách nhiệm chính ở khu lưu trú," Nam nói, tay chỉ về phía dãy lồng sắt. "Đặc biệt là lồng của những con mèo đang điều trị tiêu hóa. Tôi tin là kỹ năng 'gỡ rối' của cô sẽ phát huy tác dụng với đống... tơ lòng trong đó."
Xuân nuốt nước bọt. "Gỡ rối tơ lòng" mà anh nói, chính xác là đi dọn phân mèo.
Cô lủi thủi đeo khẩu trang y tế ba lớp, tròng vào người bộ đồ bảo hộ nilon kêu sột soạt, tay cầm xẻng xúc cát như cầm kiếm ra trận. Khu vực lưu trú hôm nay đón thêm hai "khách hàng" mới: một chú mèo Ba Tư mặt tịt đang hờn dỗi cả thế giới và một con mèo hoang đang hồi phục sau phẫu thuật.
Và dĩ nhiên, không thể thiếu Boss Đại Ca. Nó đang ngồi chễm chệ trên một bao cát chưa khui, nhìn Xuân bằng ánh mắt của một vị vua đang xem nô lệ làm việc.
"Cười cái gì mà cười? Đồ mèo béo!" Xuân rít lên qua lớp khẩu trang.
Cô bắt đầu công việc một cách nhẫn nại. Dọn dẹp, lau chùi, thay cát mới. Với một người luôn tôn thờ năng lượng tích cực, Xuân cố gắng tìm niềm vui trong công việc bằng cách... tư vấn tình cảm cho lũ mèo.
"Này anh bạn mặt tịt," cô vừa xúc cát vừa nói với chú mèo Ba Tư. "Em phải hiểu là trong tình yêu, im lặng không phải lúc nào cũng là vàng. Em cứ xì xét thế này thì cô mèo mướp nhà bên sao hiểu được lòng em? Phải tích cực lên, vô tri một chút cũng được nhưng phải chân thành..."
Nam đứng ngoài hành lang, tay cầm bệnh án nhưng bước chân bỗng dừng lại. Anh nghe thấy tiếng lầm bầm phát ra từ bên trong. Qua khe cửa, anh thấy Xuân đang quỳ dưới sàn, tay cầm xẻng xúc cát nhưng vẻ mặt lại cực kỳ nghiêm túc, như thể cô đang thực hiện một ca đại phẫu tâm lý.
"Còn anh nữa Đại Ca," Xuân quay sang phía con mèo béo. "Anh đẹp trai, anh ngầu, nhưng anh tâm cơ quá. Đàn ông—à không, mèo đực mà cứ bày mưu tính kế với phụ nữ là không có hậu đâu. Nhìn bác sĩ Nam của anh mà xem, ế sắc lẹm ra đấy, chắc cũng vì cái tội sạch quá, kỹ quá, mặt sắt quá nên không ai thấu nổi lòng..."
"Cô đang nói xấu tôi đấy à?"
Giọng nói trầm thấp vang lên ngay đỉnh đầu khiến Xuân giật thảy mình. Theo phản xạ tự nhiên, cô bật dậy, nhưng vì bộ đồ nilon quá trơn, cái xẻng xúc cát đầy "vật phẩm" trên tay cô văng ra một đường cầu vồng hoàn hảo.
Bộp.
Một viên cát vệ sinh đã qua sử dụng hạ cánh ngay trên mu bàn tay trắng trẻo của Trần Vũ Nam.
Không gian bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng đến đáng sợ. Boss Đại Ca nhảy phắt xuống đất, chạy tọt vào góc lồng như để tránh đạn. Xuân đứng trân trối, nhìn viên cát nhỏ bé nhưng mang sức công phá tinh thần khủng khiếp đang nằm hiên ngang trên tay vị bác sĩ cuồng sạch sẽ nhất hành tinh.
Nam nhìn xuống bàn tay mình. Gân xanh trên trán anh bắt đầu giật liên hồi. Anh không quát tháo, cũng không gầm lên. Anh chỉ lẳng lặng lấy một tờ giấy ướt, lau đi viên cát, sau đó lau tiếp khoảng mười lần nữa cho đến khi vùng da đó đỏ ửng lên.
"Mai Thị Xuân," anh gọi tên cô bằng giọng điệu bình thản đến rợn người. "Trong 30 chương của cuộc đời cô, có chương nào cô không làm khổ người khác không?"
"Tôi... tôi chỉ đang tư vấn cho mèo của anh thôi mà!" Xuân lí nhí, gương mặt sau lớp khẩu trang đỏ bừng vì tội lỗi.
"Tư vấn? Cô biến phòng khám của tôi thành diễn đàn tâm linh từ khi nào vậy?" Nam bước tới một bước, dồn Xuân vào sát kệ lồng. "Cô bảo tôi 'ế sắc lẹm' vì quá sạch? Vậy cô có muốn biết cái giá của sự sạch sẽ này là gì không?"
Nam nắm lấy cổ tay Xuân, kéo cô đi về phía khu vực rửa tay khử trùng. Anh ấn cô xuống bồn, xả nước lạnh ngắt và bắt cô chà tay bằng xà phòng diệt khuẩn.
"Trong nghề này, một chút bừa bãi của cô có thể trả giá bằng một sinh mạng. Sự vô tri mà cô luôn tự hào, ở đây, nó là tội ác."
Ánh mắt Nam lúc này không còn vẻ chế giễu thường ngày, nó sắc lạnh và tràn đầy sự nghiêm nghị của một người làm nghề y. Xuân sững lại. Lần đầu tiên, cô nhận ra phía sau vẻ ngoài "mặt sắt" kia là một trách nhiệm nặng nề mà cô chưa từng nghĩ tới. Cô cúi đầu nhìn dòng nước, bỗng thấy chiếc vòng dâu tằm trên tay mình thật trẻ con.
"Tôi xin lỗi... Tôi sẽ dọn lại toàn bộ, thật sạch."
Nam nhìn cái đỉnh đầu đang cúi thấp của Xuân, cơn giận bỗng chốc vơi đi một nửa. Anh buông tay cô ra, lầm bầm một câu gì đó trong họng rồi quay lưng bước đi.
Đêm đó, phòng khám đóng cửa muộn hơn thường lệ. Xuân một mình hì hục lau từng thanh sắt lồng, tỉ mỉ đến mức Nam đứng ở phòng làm việc cũng phải ngạc nhiên. Khi anh bước ra định bảo cô về, anh thấy Xuân đã ngủ gật bên cạnh lồng của chú mèo Ba Tư, tay vẫn còn cầm chiếc khăn lau.
Boss Đại Ca, kẻ thù của cô, lúc này lại đang cuộn tròn bên cạnh chân cô, khẽ khừ khừ như đang canh chừng. Nam đứng lặng người nhìn cảnh tượng đó, một tia sáng dịu dàng thoáng qua đôi mắt sau lớp kính. Anh cởi chiếc áo khoác ngoài, nhẹ nhàng đắp lên người cô.
"Đúng là đồ vô tri... nhưng cũng có lúc biết điều đấy."