MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXuân Này Con Chưa Lấy ChồngChương 8: Nam bác sĩ mặt sắt và những quy tắc "sạch bong kin kít"

Xuân Này Con Chưa Lấy Chồng

Chương 8: Nam bác sĩ mặt sắt và những quy tắc "sạch bong kin kít"

1,252 từ · ~7 phút đọc

Sau thảm họa lọ hoa pha lê vỡ tan tành dưới "mưu hèn kế bẩn" của Boss Đại Ca, Mai Thị Xuân chính thức bị tước quyền "tiếp cận hiện trường" các lồng nuôi. Thay vào đó, cô bị thuyên chuyển công tác ra khu vực sảnh chờ với chức danh mỹ miều: Trợ lý tiếp tân kiêm... quản gia vòng ngoài.

Trước khi bắt đầu buổi làm việc đầu tiên ở vị trí mới, Trần Vũ Nam đứng chắn trước cửa quầy, tay cầm một tập hồ sơ ép nhựa cứng. Anh dùng ngón trỏ đẩy gọng kính, nhìn Xuân bằng ánh mắt của một giám thị đang chuẩn bị đọc danh sách học sinh bị cấm thi.

"Đây là bảng quy tắc vận hành khu vực tiếp khách của Pet Care - Xuân Thì," Nam nói, giọng trầm và lạnh như nước đá. "Tổng cộng có 20 điều. Tôi yêu cầu cô thuộc lòng trong 30 phút. Nếu vi phạm bất kỳ điều nào, nợ gốc sẽ tự động cộng thêm 500 ngàn đồng 'phí tổn thương tinh thần' cho tôi."

Xuân cầm lấy bảng nội quy, mắt muốn nổ đom đóm.

QUY TẮC SẠCH BONG KIN KÍT

Không được để dấu vân tay xuất hiện trên mặt kính quá 5 giây.

Các lọ thức ăn trưng bày phải quay nhãn mác ra ngoài, thẳng hàng một góc 90 độ so với mép kệ.

Cấm tuyệt đối việc búi tóc củ tỏi lòa xòa, phải dùng lưới búi tóc chuyên dụng để tránh rơi rụng "vật thể lạ".

Không được dùng giọng nói vượt quá 50 decibel khi chào khách (tránh làm thú cưng hoảng loạn).

Cấm ăn đồ nặng mùi (hành, tỏi, đặc biệt là canh khổ qua) trong phạm vi 50 mét tính từ phòng khám.

"Này anh Nam, Điều 5 là phân biệt đối xử với ẩm thực truyền thống đấy à?" Xuân uất ức ngẩng lên, hai cái búi tóc củ tỏi trên đầu – thứ mà cô coi là "ăng-ten thu phát vận khí" – rung rung theo nhịp thở.

Nam lẳng lặng chỉ vào mũi mình, rồi chỉ vào chiếc áo blouse trắng tinh khôi không một nếp gấp: "Tôi mắc bệnh sạch sẽ. Và quan trọng hơn, tôi mắc bệnh 'dị ứng' với sự lộn xộn mang tên cô. Búi tóc của cô chính là định nghĩa của sự lộn xộn. Đi thay lưới búi tóc ngay."

Xuân hậm hực lủi vào phòng thay đồ. Năm phút sau, cô bước ra với diện mạo của một nữ y tá thực thụ, tóc tai được thu gọn vào chiếc lưới đen phẳng phiu. Trông Xuân lúc này nghiêm túc đến lạ, chỉ trừ đôi mắt tinh nghịch vẫn không thôi liếc xéo về phía phòng khám bệnh.

"Được rồi, Hoàng sẽ giám sát cô. Tôi có ca phẫu thuật triệt sản cho một chú chó Corgi. Đừng để khi tôi trở ra, phòng khám này biến thành bãi rác hoặc bối cảnh phim hành động."

Nam quay lưng đi, bóng lưng cao gầy toát lên vẻ chuyên nghiệp đến đáng ghét. Xuân nhìn theo, lẩm bẩm: "Đồ bác sĩ mặt sắt, đồ nam thần vi khuẩn... Đẹp trai mà tính nết như ông cụ non!"

"Suỵt! Nói nhỏ thôi bà cô," Hoàng "Mèo" thò đầu ra từ sau màn hình máy tính, cười hì hì. "Anh Nam khó tính thật, nhưng anh ấy có lý do cả đấy. Một lần phòng khám bị nhiễm khuẩn chéo vì nhân viên cũ không tuân thủ quy trình, anh ấy đã thức trắng ba đêm để cứu một đàn mèo con. Từ đó, sạch sẽ là tôn chỉ sống của anh ấy."

Xuân khựng lại. Cô nhìn vào phòng phẫu thuật đang sáng đèn, qua khe cửa kính, cô thấy Nam đang tỉ mỉ đeo găng tay, ánh mắt sắc sảo thường ngày giờ đây tràn đầy sự tập trung và dịu dàng đến khó tin dành cho bệnh nhân nhỏ bé trên bàn. Sự tương phản đó khiến trái tim "chuyên gia tư vấn tình yêu" của cô hẫng mất một nhịp.

Nhưng sự xúc động chẳng kéo dài được lâu.

"Ngao~"

Tiếng kêu quen thuộc vang lên từ dưới chân. Xuân nhìn xuống. Boss Đại Ca đang dùng cái đầu béo múp của nó cọ vào... chiếc lưới búi tóc mới tinh của cô, sau đó nó thản nhiên nhả ra một đống lông rụng ngay trên mặt sàn gạch men trắng muốt mà cô vừa mới lau bóng lộn.

Xuân trợn mắt nhìn Đại Ca. Con mèo béo nhìn lại cô, cái đuôi ngoe nguẩy đập xuống sàn như đang đếm nhịp.

"Mày... mày cố ý đúng không?" Xuân rít qua kẽ răng.

Đại Ca không trả lời, nó lững thững đi về phía kệ thức ăn trưng bày, dùng cái chân mập mạp gạt nhẹ một lọ bánh thưởng khiến nó lệch khỏi góc 90 độ hoàn hảo mà Nam đã yêu cầu.

Xoảng!

Không phải lọ bánh vỡ, mà là chiếc bình xịt khuẩn trên tay Xuân rơi xuống do cô quá mải mê đuổi theo Đại Ca. Nước sát trùng bắn tung tóe lên mặt kính cửa chính – nơi Điều 1 quy định không được có vết bẩn.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân đều đặn vang lên từ hành lang. Nam đã xong ca phẫu thuật.

Xuân cuống cuồng vồ lấy chiếc khăn lau, nhưng vì quá vội vàng, cô trượt chân trên vũng nước sát trùng. Theo một kịch bản không thể "Xuân xui xẻo" hơn, cô ngã nhào về phía trước, cả người lao thẳng vào vòng tay của người vừa bước ra khỏi cửa.

Rầm!

Nam không kịp tránh, bị sức nặng của Xuân đẩy lùi lại, lưng đập vào tường. Một tay anh bản năng ôm lấy eo cô để cả hai không cùng ngã, tay kia giữ chặt lấy gọng kính vừa bị xô lệch.

Không gian bỗng chốc im bặt. Mùi hương bạc hà thanh mát từ áo blouse của Nam xộc vào mũi Xuân, lấn át cả mùi thuốc tẩy. Cô mở to mắt, nhìn cận cảnh gương mặt hoàn hảo của Nam ở khoảng cách chỉ vài centimet. Đôi mắt anh phía sau lớp kính bỗng dao động, không phải vì giận dữ, mà vì một sự bối rối hiếm thấy.

"Điều thứ 21..." Nam khàn giọng nói, hơi thở anh phả nhẹ lên trán cô.

"Điều... điều gì cơ?" Xuân lắp bắp, tim đập như đánh trống trận.

"Nghiêm cấm nhân viên... lao thẳng vào người chủ phòng khám khi đang làm việc."

Nam dứt lời, ngay lập tức đẩy Xuân đứng thẳng dậy. Anh điều chỉnh lại kính, khuôn mặt nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có, nhưng vành tai hơi ửng đỏ đã tố cáo sự mất bình tĩnh của anh. Anh nhìn bãi chiến trường trên sàn, nhìn con mèo Đại Ca đang ngồi liếm lông vẻ đắc thắng, rồi thở hắt ra một hơi.

"Nợ gốc... cộng thêm một triệu cho sự cố va chạm vật lý này. Lau sàn ngay, trước khi tôi đổi ý và tống cô ra khỏi đây."

Xuân đứng ngơ ngác nhìn Nam đi thẳng vào phòng làm việc và đóng sầm cửa lại. Cô đưa tay lên ngực, nơi trái tim vẫn chưa chịu quay về nhịp điệu bình thường.

"Mai Thị Xuân ơi là Mai Thị Xuân, tư vấn cho người ta thì hay lắm, sao đến lượt mình lại vô tri thế này?" cô tự mắng thầm, nhưng trong lòng bỗng nhen nhóm một cảm giác kỳ lạ. Cái gã mặt sắt này, hóa ra vòng tay cũng ấm áp đấy chứ?