Nếu có một giải thưởng dành cho "Sự khởi đầu thảm hại nhất lịch sử nhân loại", Mai Thị Xuân tự tin mình sẽ ẵm giải quán quân mà không cần vòng gửi xe.
Sau sự cố "nướng" bay chiếc máy sấy lông trị giá ba triệu đồng vào chiều hôm trước, Xuân bước vào phòng khám "Pet Care - Xuân Thì" với một tâm thế hoàn toàn khác. Không còn là cô nàng biên tập viên mộng mơ, Xuân giờ đây trông giống một ninja đang thực hiện nhiệm vụ ám sát... bụi bẩn. Cô mặc bộ đồ lao động kín mít, tay đeo găng cao su, mắt lăm lăm nhìn về phía cái lồng ở góc phòng – nơi "kẻ thù truyền kiếp" đang ngự trị.
Boss Đại Ca hôm nay có vẻ rất phấn chấn. Nó không nằm ngủ như mọi khi mà ngồi chễm chệ trên đỉnh tủ gỗ cao nhất, đôi mắt màu hổ phách híp lại đầy nguy hiểm.
"Nghe này Đại Ca béo," Xuân vừa pha dung dịch sát khuẩn vừa lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ cho cô và con mèo nghe thấy. "Hôm qua chị chưa chuẩn bị tâm lý nên mới để em lừa. Hôm nay, một là cái lồng này sạch, hai là em phải đi tắm. Chọn đi!"
Đáp lại lời tuyên chiến của Xuân, Đại Ca chỉ thong thả... liếm mông một cái, sau đó dùng chân sau gãi tai, hoàn toàn coi sự hiện diện của cô như không khí.
Sự khinh bỉ này là quá sức chịu đựng đối với một chuyên gia tư vấn tình cảm có lòng tự trọng cao ngất trời như Xuân. Cô vác cây chổi quét trần, quyết tâm lùa con mèo xuống để dọn dẹp. Thế nhưng, Đại Ca không phải là một con mèo bình thường. Nó là một con mèo có tư duy chiến thuật.
Ngay khi Xuân vừa giơ cây chổi lên, Đại Ca nhảy phắt từ tủ gỗ sang kệ thuốc, rồi từ kệ thuốc phóng thẳng lên vai Xuân, dùng cô làm bàn đạp để phi vút ra phía quầy lễ tân.
"Này! Đứng lại!"
Xuân hốt hoảng đuổi theo. Trong lúc cuống cuồng, chiếc vòng dâu tằm trên tay cô vướng vào một sợi dây treo trang trí. Xuân mất đà, tay quờ quạng vớ được một chùm chìa khóa đang để trên bàn – chính là chùm chìa khóa kho thức ăn và tủ thuốc quan trọng của phòng khám.
Đại Ca thấy vậy, như một vận động viên điền kinh chuyên nghiệp, nó quay ngoắt lại, vồ lấy chùm chìa khóa từ tay Xuân rồi nhảy tót lên nóc tủ trưng bày cao vút sát trần nhà. Nó ngậm chặt chùm chìa khóa, nhìn xuống Xuân bằng ánh mắt đầy khiêu khích.
"Trả lại đây! Đồ mèo béo tâm cơ!"
Xuân điên tiết. Cô vớ lấy một chiếc ghế gỗ, định trèo lên nhưng chiếc ghế lung lay như sắp sập. Không bỏ cuộc, cô dùng cây chổi quét trần cố gắng khều khều cái đuôi của Đại Ca. Cảnh tượng lúc này cực kỳ hỗn loạn: Một cô gái tóc tai bù xù, áo quần xộc xệch, cầm chổi quơ loạn xạ, miệng không ngừng la hét với một con mèo đang ngạo nghễ ngậm chìa khóa.
Cạch.
Cánh cửa chính mở ra. Ánh nắng chiều chiếu vào, đổ bóng một dáng người cao ráo, lịch lãm xuống nền gạch vừa mới lau. Trần Vũ Nam đứng đó, tay cầm tập hồ sơ bệnh án, gương mặt không một chút biểu cảm nhưng đôi lông mày thì nhíu chặt lại đến mức có thể kẹp chết một con ruồi.
Anh nhìn bãi chiến trường: Những hộp thuốc rơi vãi, chiếc ghế bị lật nghiêng, và Xuân – người đang đứng trên một chân, tay cầm chổi giơ cao giữa không trung.
"Em đang tập thể dục buổi sáng với mèo à?" Nam lạnh lùng buông một câu.
Xuân giật mình, chiếc chổi trên tay rơi bộp xuống sàn. Cô định giải thích thì Boss Đại Ca "nhanh trí" thả chùm chìa khóa xuống, nhưng không phải thả vào tay Xuân, mà là thả thẳng vào... lọ hoa pha lê đắt tiền trên bàn làm việc của Nam.
Choảng!
Lọ hoa vỡ tan tành. Nước hoa hồng đổ lênh láng khắp xấp bệnh án quan trọng của Nam. Đại Ca kêu lên một tiếng "Ngao" giả trân, rồi nhanh chóng chui tọt vào lòng Nam, cọ đầu vào ngực anh như thể nó mới chính là nạn nhân vừa bị bạo hành.
Nam nhìn lọ hoa vỡ, nhìn xấp hồ sơ ướt nhẹp, rồi từ từ chuyển ánh mắt sang Xuân.
"Mai Thị Xuân, tôi bắt đầu tin rằng việc mẹ tôi ép tôi đi xem mắt với cô chính là một hình phạt cho những tội lỗi mà tôi đã gây ra ở kiếp trước."
Xuân đứng chết trân, miệng há hốc nhưng không thốt nên lời. Cô nhìn sang Đại Ca, nó đang nháy mắt với cô (hoặc ít nhất là cô tin là thế).
"Anh... anh nghe tôi giải thích... con mèo này nó..."
"Thêm hai triệu vào nợ gốc cho chiếc lọ hoa." Nam cắt ngang, giọng nói không một chút hơi ấm. "Và từ ngày mai, cô sẽ không dọn lồng nữa. Cô sẽ làm... tiếp tân. Để tôi có thể trực tiếp giám sát xem cô còn định phá hủy bao nhiêu phần trăm tài sản của tôi nữa."
Xuân khuỵu xuống, ôm mặt khóc không thành tiếng. Chào sân thất bại thảm hại. Trận chiến đầu tiên với Boss Đại Ca kết thúc với tỉ số: Đại Ca 1 - Xuân 0.
Mùa xuân này, dường như cái khổ không những không "qua" mà còn đang nhân đôi theo cấp số nhân mỗi khi cô chạm mặt anh bác sĩ mặt sắt và con mèo quái đản kia.